古诗词

次韵良器真意亭探韵

葛胜仲

我爱陶渊明,脱颖深天机。wǒ ài táo yuān míng,tuō yǐng shēn tiān jī。
丛菊绕荒径,五柳摇幽扉。cóng jú rào huāng jìng,wǔ liǔ yáo yōu fēi。
生逢卯金兴,典午势已非。shēng féng mǎo jīn xīng,diǎn wǔ shì yǐ fēi。
著书但甲子,岁晚频歔欷。zhù shū dàn jiǎ zi,suì wǎn pín xū xī。
仕宦聊复尔,樽酒真焉依。shì huàn liáo fù ěr,zūn jiǔ zhēn yān yī。
南亩犹种秫,西山同采薇。nán mǔ yóu zhǒng shú,xī shān tóng cǎi wēi。
浩歌归去来,熹微恨晨晖。hào gē guī qù lái,xī wēi hèn chén huī。
迷途往莫谏,今是庶可几。mí tú wǎng mò jiàn,jīn shì shù kě jǐ。
蓄琴但取意,不施弦与徽。xù qín dàn qǔ yì,bù shī xián yǔ huī。
观其四八目,贤哲在所希。guān qí sì bā mù,xián zhé zài suǒ xī。
出处固有意,夫岂轻行违。chū chù gù yǒu yì,fū qǐ qīng xíng wéi。
谁云惮束带,辞荣俄拂衣。shuí yún dàn shù dài,cí róng é fú yī。
念彼同产人,抚视因遄归。niàn bǐ tóng chǎn rén,fǔ shì yīn chuán guī。
平生共志趣,但有一翟妃。píng shēng gòng zhì qù,dàn yǒu yī dí fēi。
少陵罪责子,颇谓达道非。shǎo líng zuì zé zi,pǒ wèi dá dào fēi。
右丞鄙乞食,更以人我讥。yòu chéng bǐ qǐ shí,gèng yǐ rén wǒ jī。
乃知第一流,尚此知音稀。nǎi zhī dì yī liú,shàng cǐ zhī yīn xī。
妙诗发天奥,流转同衡玑。miào shī fā tiān ào,liú zhuǎn tóng héng jī。
自谓处人境,喧无车马騑。zì wèi chù rén jìng,xuān wú chē mǎ fēi。
心与尘事远,地偏堪遁肥。xīn yǔ chén shì yuǎn,dì piān kān dùn féi。
东篱秋色晚,悠然望翠微。dōng lí qiū sè wǎn,yōu rán wàng cuì wēi。
真意不可辨,佳气随鸟飞。zhēn yì bù kě biàn,jiā qì suí niǎo fēi。
诗辞向千载,凛凛犹光辉。shī cí xiàng qiān zài,lǐn lǐn yóu guāng huī。
我生但睎骥,望之有等威。wǒ shēng dàn xī jì,wàng zhī yǒu děng wēi。
行怀斜川游,坐想栗里矶。xíng huái xié chuān yóu,zuò xiǎng lì lǐ jī。
九原不可作,筑亭傍崔嵬。jiǔ yuán bù kě zuò,zhù tíng bàng cuī wéi。
独取诗句名,櫩宇殊飞翚。dú qǔ shī jù míng,yán yǔ shū fēi huī。
岩谷有杳霭,花卉无纷菲。yán gǔ yǒu yǎo ǎi,huā huì wú fēn fēi。
修篁寒逼人,坐如霜雪飞。xiū huáng hán bī rén,zuò rú shuāng xuě fēi。
诸公赏清致,野服驰鞯鞿。zhū gōng shǎng qīng zhì,yě fú chí jiān jī。
经丘复寻壑,不惮历崄崎。jīng qiū fù xún hè,bù dàn lì xiǎn qí。
壶觞更命釂,藻翰各一挥。hú shāng gèng mìng jiào,zǎo hàn gè yī huī。
高谈破滞论,妙处端解围。gāo tán pò zhì lùn,miào chù duān jiě wéi。
食冷或屡暖,哦诗宁忍饥。shí lěng huò lǚ nuǎn,ó shī níng rěn jī。
褒假猥见及,责善非所祈。bāo jiǎ wěi jiàn jí,zé shàn fēi suǒ qí。
愿以靖节语,佩之如弦韦。yuàn yǐ jìng jié yǔ,pèi zhī rú xián wéi。

葛胜仲

葛胜仲 (1072~1144) 宋代词人,字鲁卿,丹阳(今属江苏)人。绍圣四年(1097)进士。元符三年(1100),中宏词科。累迁国子司业,官至文华阁待制。卒谥文康。宣和间曾抵制征索花鸟玩物的弊政,气节甚伟,著名于时。与叶梦得友密,词风亦相近。有《丹阳词》。 葛胜仲的作品>>

猜您喜欢

次韵德升七夕二首

葛胜仲

盈盈一水截长空,乌雀桥成得暂通。yíng yíng yī shuǐ jié zhǎng kōng,wū què qiáo chéng dé zàn tōng。
逗晓归来装万恨,旧机牢落响寒风。dòu xiǎo guī lái zhuāng wàn hèn,jiù jī láo luò xiǎng hán fēng。

次韵德升七夕二首

葛胜仲

霓旌鸾扇去央央,云路轻车驾七香。ní jīng luán shàn qù yāng yāng,yún lù qīng chē jià qī xiāng。
灵会此宵才瞬息,经年何苦夜偏长。líng huì cǐ xiāo cái shùn xī,jīng nián hé kǔ yè piān zhǎng。

次韵德升颐轩诗五首

葛胜仲

晴碾春龙斗小窗,饮悭难遣睡魔降。qíng niǎn chūn lóng dòu xiǎo chuāng,yǐn qiān nán qiǎn shuì mó jiàng。
翩然梦绕沧洲去,白马波寒桨一双。piān rán mèng rào cāng zhōu qù,bái mǎ bō hán jiǎng yī shuāng。

次韵德升颐轩诗五首

葛胜仲

辘轳声到读书帷,草解招凉暑气迟。lù lú shēng dào dú shū wéi,cǎo jiě zhāo liáng shǔ qì chí。
净扫竹轩人不到,戍楼哀角又空吹。jìng sǎo zhú xuān rén bù dào,shù lóu āi jiǎo yòu kōng chuī。

次韵德升颐轩诗五首

葛胜仲

造物机缄属小儿,懒从寒燠究端倪。zào wù jī jiān shǔ xiǎo ér,lǎn cóng hán yù jiū duān ní。
绿阴昼寂孤花净,犹有黄鹂恰恰啼。lǜ yīn zhòu jì gū huā jìng,yóu yǒu huáng lí qià qià tí。

次韵德升颐轩诗五首

葛胜仲

金銮赐第新搴桂,铁幕官期未及瓜。jīn luán cì dì xīn qiān guì,tiě mù guān qī wèi jí guā。
隐几蒲团无一事,五车关眼未昏花。yǐn jǐ pú tuán wú yī shì,wǔ chē guān yǎn wèi hūn huā。

次韵德升颐轩诗五首

葛胜仲

外物年来论已齐,眼看人事浪推移。wài wù nián lái lùn yǐ qí,yǎn kàn rén shì làng tuī yí。
禨祥白犊何劳问,宠辱黄粱共一炊。jī xiáng bái dú hé láo wèn,chǒng rǔ huáng liáng gòng yī chuī。

次韵德升惠新茶

葛胜仲

宠饷头纲北焙茶,分甘应自五侯家。chǒng xiǎng tóu gāng běi bèi chá,fēn gān yīng zì wǔ hóu jiā。
午鸡惊破槐安梦,犹有新香在齿牙。wǔ jī jīng pò huái ān mèng,yóu yǒu xīn xiāng zài chǐ yá。

次韵德升惠新茶

葛胜仲

双叠红囊贮拣芽,旋将活火试瑶花。shuāng dié hóng náng zhù jiǎn yá,xuán jiāng huó huǒ shì yáo huā。
半生未有阳侯厄,喜听咿哑转井车。bàn shēng wèi yǒu yáng hóu è,xǐ tīng yī yǎ zhuǎn jǐng chē。

新茶

葛胜仲

当日火攻应有法,此时水厄定无馀。dāng rì huǒ gōng yīng yǒu fǎ,cǐ shí shuǐ è dìng wú yú。
闲轩七碗宜频试,九陇清泉胜具区。xián xuān qī wǎn yí pín shì,jiǔ lǒng qīng quán shèng jù qū。

烹茶

葛胜仲

俗耳未容听滴沥,水瓶聊遣挹泓澄。sú ěr wèi róng tīng dī lì,shuǐ píng liáo qiǎn yì hóng chéng。
晴轩小酌煎新茗,纱帽笼头似管宁。qíng xuān xiǎo zhuó jiān xīn míng,shā mào lóng tóu shì guǎn níng。

鲥鱼

葛胜仲

贯以柳条仍拨刺,芼之筠笋佐鲜肥。guàn yǐ liǔ tiáo réng bō cì,mào zhī yún sǔn zuǒ xiān féi。
他年京洛憎凡馔,莫忘河亭染指时。tā nián jīng luò zēng fán zhuàn,mò wàng hé tíng rǎn zhǐ shí。

烹笋

葛胜仲

味佳端可供羹梜,韵胜尤宜荐酒螺。wèi jiā duān kě gōng gēng jiā,yùn shèng yóu yí jiàn jiǔ luó。
自笑痴人饕口腹,不求新竹透林多。zì xiào chī rén tāo kǒu fù,bù qiú xīn zhú tòu lín duō。

友人惠芍药并青梅一枝偶成三绝

葛胜仲

窥园记我分名卉,大似梁园重锦红。kuī yuán jì wǒ fēn míng huì,dà shì liáng yuán zhòng jǐn hóng。
自愧江淹才已尽,却须还与主人翁。zì kuì jiāng yān cái yǐ jǐn,què xū hái yǔ zhǔ rén wēng。

友人惠芍药并青梅一枝偶成三绝

葛胜仲

芳丛的皪长明槛,不似馀花顷刻春。fāng cóng de lì zhǎng míng kǎn,bù shì yú huā qǐng kè chūn。
始信有常能耐久,何须逐巧斗尖新。shǐ xìn yǒu cháng néng nài jiǔ,hé xū zhú qiǎo dòu jiān xīn。