古诗词

程良器嘉量解元许为写照作诗求之

葛胜仲

虎头千古丹青杰,谁言黠中有痴绝。hǔ tóu qiān gǔ dān qīng jié,shuí yán xiá zhōng yǒu chī jué。
手挥五弦真胜诣,颊染三毫更超越。shǒu huī wǔ xián zhēn shèng yì,jiá rǎn sān háo gèng chāo yuè。
自言四体媸或妍,顾与妙处无相关。zì yán sì tǐ chī huò yán,gù yǔ miào chù wú xiāng guān。
炯炯双瞳点圆碧,笔下顿觉神明还。jiǒng jiǒng shuāng tóng diǎn yuán bì,bǐ xià dùn jué shén míng hái。
程郎言语妙天下,画复通灵能变化。chéng láng yán yǔ miào tiān xià,huà fù tōng líng néng biàn huà。
扫除俗骨画如诗,摹写天机诗似画。sǎo chú sú gǔ huà rú shī,mó xiě tiān jī shī shì huà。
竹斋溪屿数相从,似蒙儃儃窥尘容。zhú zhāi xī yǔ shù xiāng cóng,shì méng chán chán kuī chén róng。
诋呵众史露拙迹,疑有心画藏胸中。dǐ hē zhòng shǐ lù zhuō jì,yí yǒu xīn huà cáng xiōng zhōng。
寒乡鼠目獐头子,葛帔练裙谢龟紫。hán xiāng shǔ mù zhāng tóu zi,gé pèi liàn qún xiè guī zǐ。
幼舆政自丘壑人,试为写传岩石里。yòu yú zhèng zì qiū hè rén,shì wèi xiě chuán yán shí lǐ。

葛胜仲

葛胜仲 (1072~1144) 宋代词人,字鲁卿,丹阳(今属江苏)人。绍圣四年(1097)进士。元符三年(1100),中宏词科。累迁国子司业,官至文华阁待制。卒谥文康。宣和间曾抵制征索花鸟玩物的弊政,气节甚伟,著名于时。与叶梦得友密,词风亦相近。有《丹阳词》。 葛胜仲的作品>>

猜您喜欢

再和三首

葛胜仲

晨飧仅有醢豆,夜饮应无烛盘。chén sūn jǐn yǒu hǎi dòu,yè yǐn yīng wú zhú pán。
属餍何取鸡肋,委顺甘为鼠肝。shǔ yàn hé qǔ jī lē,wěi shùn gān wèi shǔ gān。

再和三首

葛胜仲

野步自锄芦菔,轻尘试煮桄榔。yě bù zì chú lú fú,qīng chén shì zhǔ guāng láng。
坐喜青刍入眼,不须紫笋搜肠。zuò xǐ qīng chú rù yǎn,bù xū zǐ sǔn sōu cháng。

再和三首

葛胜仲

腊毒虽无后悔,转雷已觉难支。là dú suī wú hòu huǐ,zhuǎn léi yǐ jué nán zhī。
异馔那施方文,寒泉且饮军持。yì zhuàn nà shī fāng wén,hán quán qiě yǐn jūn chí。