古诗词

留永丰数日告归偶成五字别文叔

韩淲

金飙肃商声,皓魄丽清景。jīn biāo sù shāng shēng,hào pò lì qīng jǐng。
思子泪成河,触目意莫骋。sī zi lèi chéng hé,chù mù yì mò chěng。
故人有嘉招,庸敢惮造请。gù rén yǒu jiā zhāo,yōng gǎn dàn zào qǐng。
行行涉大川,往往度崇岭。xíng xíng shè dà chuān,wǎng wǎng dù chóng lǐng。
一登君子堂,弥旬获规儆。yī dēng jūn zi táng,mí xún huò guī jǐng。
小饮兴颇浓,共学议尤炳。xiǎo yǐn xīng pǒ nóng,gòng xué yì yóu bǐng。
章泉来诗翁,此话亦隽永。zhāng quán lái shī wēng,cǐ huà yì juàn yǒng。
人生长暌疏,聚集每俄顷。rén shēng zhǎng kuí shū,jù jí měi é qǐng。
兴言故山归,旱暵忧复耿。xīng yán gù shān guī,hàn hàn yōu fù gěng。
此处虽未同,可昧寸心囧。cǐ chù suī wèi tóng,kě mèi cùn xīn jiǒng。
世涂纷爱憎,吾儒挈裘领。shì tú fēn ài zēng,wú rú qiè qiú lǐng。

韩淲

宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。 韩淲的作品>>

猜您喜欢

鲁解元以坡语空山无人水流花开为诗和韵

韩淲

岁寒草木竞黄落,春到空山梅自开。suì hán cǎo mù jìng huáng luò,chūn dào kōng shān méi zì kāi。
一任门无车马到,香飞流水涧中来。yī rèn mén wú chē mǎ dào,xiāng fēi liú shuǐ jiàn zhōng lái。

和昌甫

韩淲

行尽田家与酒家,书窗薝卜见新花。xíng jǐn tián jiā yǔ jiǔ jiā,shū chuāng zhān bo jiàn xīn huā。
风流一老来何处,不许闲人作话夸。fēng liú yī lǎo lái hé chù,bù xǔ xián rén zuò huà kuā。

和昌甫

韩淲

云绕蹊间水满豅,豅中来往少能同。yún rào qī jiān shuǐ mǎn lóng,lóng zhōng lái wǎng shǎo néng tóng。
溪头系得扁舟在,更约乘流载短篷。xī tóu xì dé biǎn zhōu zài,gèng yuē chéng liú zài duǎn péng。

和昌甫竹句

韩淲

竹隐泠泠屋数椽,做成清尚得如然。zhú yǐn líng líng wū shù chuán,zuò chéng qīng shàng dé rú rán。
山村底处无丛薄,我独因人以赋焉。shān cūn dǐ chù wú cóng báo,wǒ dú yīn rén yǐ fù yān。

和昌甫竹句

韩淲

章泉兄弟旧新庐,子舍高低不远欤。zhāng quán xiōng dì jiù xīn lú,zi shě gāo dī bù yuǎn yú。
篱槿池莲映林竹,款门犹是可容余。lí jǐn chí lián yìng lín zhú,kuǎn mén yóu shì kě róng yú。

和昌甫竹句

韩淲

城郭虽多总不如,瑞峰山净竹应舒。chéng guō suī duō zǒng bù rú,ruì fēng shān jìng zhú yīng shū。
纷拿肉食红尘热,缓步那言可当车。fēn ná ròu shí hóng chén rè,huǎn bù nà yán kě dāng chē。

和昌甫竹句

韩淲

僧寺本来能脱俗,水南逼市漫成竿。sēng sì běn lái néng tuō sú,shuǐ nán bī shì màn chéng gān。
台喧地污要除扫,禅月当年真可安。tái xuān dì wū yào chú sǎo,chán yuè dāng nián zhēn kě ān。

和昌甫竹句

韩淲

绝岸沿流翠碧洲,烟枝露叶落还抽。jué àn yán liú cuì bì zhōu,yān zhī lù yè luò hái chōu。
输他荒阔无人管,拟待烦君一笔收。shū tā huāng kuò wú rén guǎn,nǐ dài fán jūn yī bǐ shōu。

和昌甫竹句

韩淲

山囿遥遥合世官,事嗟成往尚何观。shān yòu yáo yáo hé shì guān,shì jiē chéng wǎng shàng hé guān。
新知益比故知少,纵有竹林无复欢。xīn zhī yì bǐ gù zhī shǎo,zòng yǒu zhú lín wú fù huān。

和昌甫竹句

韩淲

苍筤亭种千竿竹,三十年前此地家。cāng láng tíng zhǒng qiān gān zhú,sān shí nián qián cǐ dì jiā。
野水纵横旧时涧,客来犹得共瓜茶。yě shuǐ zòng héng jiù shí jiàn,kè lái yóu dé gòng guā chá。

次韵缪教授

韩淲

山花忍作寿阳妆,且著胭脂入艳阳。shān huā rěn zuò shòu yáng zhuāng,qiě zhù yān zhī rù yàn yáng。
细雨春风谁会得,溪桥空自落幽香。xì yǔ chūn fēng shuí huì dé,xī qiáo kōng zì luò yōu xiāng。

次韵缪教授

韩淲

若无交友可忘年,馈岁何由得酒泉。ruò wú jiāo yǒu kě wàng nián,kuì suì hé yóu dé jiǔ quán。
不是骚人太多事,定无家酿与吟篇。bù shì sāo rén tài duō shì,dìng wú jiā niàng yǔ yín piān。

和教授诗

韩淲

边韶经笥任嘲眠,底用回澜障百川。biān sháo jīng sì rèn cháo mián,dǐ yòng huí lán zhàng bǎi chuān。
系马堂阶官独冷,秋来应喜雨公田。xì mǎ táng jiē guān dú lěng,qiū lái yīng xǐ yǔ gōng tián。

和教授诗

韩淲

暑天常欲踏层冰,未雨低垂气不胜。shǔ tiān cháng yù tà céng bīng,wèi yǔ dī chuí qì bù shèng。
田里三农那可旱,闾阎万灶信如烹。tián lǐ sān nóng nà kě hàn,lǘ yán wàn zào xìn rú pēng。

和教授诗

韩淲

诗筒剥啄入幽扉,到手令人喜欲飞。shī tǒng bō zhuó rù yōu fēi,dào shǒu lìng rén xǐ yù fēi。
多谢清骚涤尘虑,不惟高泽救时饥。duō xiè qīng sāo dí chén lǜ,bù wéi gāo zé jiù shí jī。