古诗词

宋倅告老得请而归

韩淲

挂冠归海峤,樟坡可高亭。guà guān guī hǎi jiào,zhāng pō kě gāo tíng。
无愧邴曼容,如疏傅汉廷。wú kuì bǐng màn róng,rú shū fù hàn tíng。
广平心铁石,大雅非蝇营。guǎng píng xīn tiě shí,dà yǎ fēi yíng yíng。
灵山玉溪波,二年惊屏星。líng shān yù xī bō,èr nián jīng píng xīng。
澹然每无竞,举足皆典刑。dàn rán měi wú jìng,jǔ zú jiē diǎn xíng。
宦情随牒移,蜀庄以沉冥。huàn qíng suí dié yí,shǔ zhuāng yǐ chén míng。
从他俗态度,众醉惟独醒。cóng tā sú tài dù,zhòng zuì wéi dú xǐng。
黄钟鸣瓦釜,螭龙为蝘蜓。huáng zhōng míng wǎ fǔ,chī lóng wèi yǎn tíng。
衰容固儿戏,白眼孰肯青。shuāi róng gù ér xì,bái yǎn shú kěn qīng。
吾侪安处顺,抵掌即忘形。wú chái ān chù shùn,dǐ zhǎng jí wàng xíng。
幽绝有烟霞,荒野多林坰。yōu jué yǒu yān xiá,huāng yě duō lín jiōng。
春泽可巾车,秋水可扬舲。chūn zé kě jīn chē,qiū shuǐ kě yáng líng。
耳畔震风雨,澒洞飞雷霆。ěr pàn zhèn fēng yǔ,hòng dòng fēi léi tíng。
黜陟既不闻,奚暇分渭泾。chù zhì jì bù wén,xī xiá fēn wèi jīng。
咄哉市朝子,车马弗肯停。duō zāi shì cháo zi,chē mǎ fú kěn tíng。
翻覆五鼎亨,菹醢而膻腥。fān fù wǔ dǐng hēng,jū hǎi ér shān xīng。
敛收四方志,保息存黄庭。liǎn shōu sì fāng zhì,bǎo xī cún huáng tíng。
鹪鹩栖枝足,鹏运空南溟。jiāo liáo qī zhī zú,péng yùn kōng nán míng。
我家涧谷底,公常念伶俜。wǒ jiā jiàn gǔ dǐ,gōng cháng niàn líng pīng。
祖帐为长歌,乾坤本清宁。zǔ zhàng wèi zhǎng gē,qián kūn běn qīng níng。

韩淲

宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。 韩淲的作品>>

猜您喜欢

二十五日昌甫斋中徐倅送酒因次韵共答

韩淲

山中正苦风雨夕,送酒白衣何处来。shān zhōng zhèng kǔ fēng yǔ xī,sòng jiǔ bái yī hé chù lái。
洗盏开尝醒复醉,翠微堂上若人哉。xǐ zhǎn kāi cháng xǐng fù zuì,cuì wēi táng shàng ruò rén zāi。

二十五日昌甫斋中徐倅送酒因次韵共答

韩淲

东游西泛秋凉后,深密正寻苔竹家。dōng yóu xī fàn qiū liáng hòu,shēn mì zhèng xún tái zhú jiā。
一段风流谁远饷,诗清应为煮芽茶。yī duàn fēng liú shuí yuǎn xiǎng,shī qīng yīng wèi zhǔ yá chá。

次韵

韩淲

指点苍茫句欲成,山中滋味水边情。zhǐ diǎn cāng máng jù yù chéng,shān zhōng zī wèi shuǐ biān qíng。
须臾数点黄昏雨,更看弄云微月生。xū yú shù diǎn huáng hūn yǔ,gèng kàn nòng yún wēi yuè shēng。

次韵

韩淲

晴霭分明是画成,淡容轻态最关情。qíng ǎi fēn míng shì huà chéng,dàn róng qīng tài zuì guān qíng。
鸟声不尽蝉声起,花影才收竹影生。niǎo shēng bù jǐn chán shēng qǐ,huā yǐng cái shōu zhú yǐng shēng。

次韵

韩淲

雨熟西畴万宝成,新凉歌吹见人情。yǔ shú xī chóu wàn bǎo chéng,xīn liáng gē chuī jiàn rén qíng。
田家老瓦盆应在,打谷归来酒兴生。tián jiā lǎo wǎ pén yīng zài,dǎ gǔ guī lái jiǔ xīng shēng。

次韵

韩淲

青入灵山玉削成,群峰罗列有心情。qīng rù líng shān yù xuē chéng,qún fēng luó liè yǒu xīn qíng。
眼明忽卷孤城雨,风定白云浓淡生。yǎn míng hū juǎn gū chéng yǔ,fēng dìng bái yún nóng dàn shēng。

次韵

韩淲

桂树团团翠簇成,凉天佳月九秋情。guì shù tuán tuán cuì cù chéng,liáng tiān jiā yuè jiǔ qiū qíng。
根濡宿雨枝头润,细蕊传芳分外生。gēn rú sù yǔ zhī tóu rùn,xì ruǐ chuán fāng fēn wài shēng。

正月十八日云林用旧韵

韩淲

竹枝梅蕊映松林,不是年年着意深。zhú zhī méi ruǐ yìng sōng lín,bù shì nián nián zhe yì shēn。
君有清尊可无醉,春晴赢得看花阴。jūn yǒu qīng zūn kě wú zuì,chūn qíng yíng dé kàn huā yīn。

次韵醮筵所书

韩淲

造物于人大有功,昭昭在上是玄穹。zào wù yú rén dà yǒu gōng,zhāo zhāo zài shàng shì xuán qióng。
洞章定奏长生箓,勿药诚从一念通。dòng zhāng dìng zòu zhǎng shēng lù,wù yào chéng cóng yī niàn tōng。

徐和卿小楼

韩淲

满窗风叶送新凉,人在红尘巷里藏。mǎn chuāng fēng yè sòng xīn liáng,rén zài hóng chén xiàng lǐ cáng。
午坐岸巾初睡足,更呼茶碗净烧香。wǔ zuò àn jīn chū shuì zú,gèng hū chá wǎn jìng shāo xiāng。

次韵昌甫论菊之结盘者无真意

韩淲

丛生闲得把檀栾,岂待修治结束看。cóng shēng xián dé bǎ tán luán,qǐ dài xiū zhì jié shù kàn。
笑倒街头夸卖者,陶家真意已摧残。xiào dào jiē tóu kuā mài zhě,táo jiā zhēn yì yǐ cuī cán。

次韵昌甫论菊之结盘者无真意

韩淲

秋来何物伴吾真,药菊甘香最可珍。qiū lái hé wù bàn wú zhēn,yào jú gān xiāng zuì kě zhēn。
见说缭潭人不老,肯随杂色斗时新。jiàn shuō liáo tán rén bù lǎo,kěn suí zá sè dòu shí xīn。

题丁使君浮香亭尝招饮继有三绝次韵谢之

韩淲

报政冰溪岁晚时,清心馀韵忽横枝。bào zhèng bīng xī suì wǎn shí,qīng xīn yú yùn hū héng zhī。
仙坛观上陵阳子,化鹤千年华表词。xiān tán guān shàng líng yáng zi,huà hè qiān nián huá biǎo cí。

题丁使君浮香亭尝招饮继有三绝次韵谢之

韩淲

雪后园林春已来,亭前花为醉翁开。xuě hòu yuán lín chūn yǐ lái,tíng qián huā wèi zuì wēng kāi。
暗香一阵知多少,徐步凌风索笑杯。àn xiāng yī zhèn zhī duō shǎo,xú bù líng fēng suǒ xiào bēi。

题丁使君浮香亭尝招饮继有三绝次韵谢之

韩淲

名高二相虽陈迹,犹是官梅玉雪风。míng gāo èr xiāng suī chén jì,yóu shì guān méi yù xuě fēng。
吟到金华侍臣语,不妨包括锦囊中。yín dào jīn huá shì chén yǔ,bù fáng bāo kuò jǐn náng zhōng。