古诗词

宋倅告老得请而归

韩淲

挂冠归海峤,樟坡可高亭。guà guān guī hǎi jiào,zhāng pō kě gāo tíng。
无愧邴曼容,如疏傅汉廷。wú kuì bǐng màn róng,rú shū fù hàn tíng。
广平心铁石,大雅非蝇营。guǎng píng xīn tiě shí,dà yǎ fēi yíng yíng。
灵山玉溪波,二年惊屏星。líng shān yù xī bō,èr nián jīng píng xīng。
澹然每无竞,举足皆典刑。dàn rán měi wú jìng,jǔ zú jiē diǎn xíng。
宦情随牒移,蜀庄以沉冥。huàn qíng suí dié yí,shǔ zhuāng yǐ chén míng。
从他俗态度,众醉惟独醒。cóng tā sú tài dù,zhòng zuì wéi dú xǐng。
黄钟鸣瓦釜,螭龙为蝘蜓。huáng zhōng míng wǎ fǔ,chī lóng wèi yǎn tíng。
衰容固儿戏,白眼孰肯青。shuāi róng gù ér xì,bái yǎn shú kěn qīng。
吾侪安处顺,抵掌即忘形。wú chái ān chù shùn,dǐ zhǎng jí wàng xíng。
幽绝有烟霞,荒野多林坰。yōu jué yǒu yān xiá,huāng yě duō lín jiōng。
春泽可巾车,秋水可扬舲。chūn zé kě jīn chē,qiū shuǐ kě yáng líng。
耳畔震风雨,澒洞飞雷霆。ěr pàn zhèn fēng yǔ,hòng dòng fēi léi tíng。
黜陟既不闻,奚暇分渭泾。chù zhì jì bù wén,xī xiá fēn wèi jīng。
咄哉市朝子,车马弗肯停。duō zāi shì cháo zi,chē mǎ fú kěn tíng。
翻覆五鼎亨,菹醢而膻腥。fān fù wǔ dǐng hēng,jū hǎi ér shān xīng。
敛收四方志,保息存黄庭。liǎn shōu sì fāng zhì,bǎo xī cún huáng tíng。
鹪鹩栖枝足,鹏运空南溟。jiāo liáo qī zhī zú,péng yùn kōng nán míng。
我家涧谷底,公常念伶俜。wǒ jiā jiàn gǔ dǐ,gōng cháng niàn líng pīng。
祖帐为长歌,乾坤本清宁。zǔ zhàng wèi zhǎng gē,qián kūn běn qīng níng。

韩淲

宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。 韩淲的作品>>

猜您喜欢

题山水曲屏

韩淲

空山蕙帐眠清熟,一个渔舟堕枕边。kōng shān huì zhàng mián qīng shú,yī gè yú zhōu duò zhěn biān。
却忆年时江上路,丹青浓淡是云烟。què yì nián shí jiāng shàng lù,dān qīng nóng dàn shì yún yān。

陈绍之作山水于卧屏

韩淲

一夜云山落枕边,布衾清暖得安眠。yī yè yún shān luò zhěn biān,bù qīn qīng nuǎn dé ān mián。
五更门外闻朝马,始觉清风远涧泉。wǔ gèng mén wài wén cháo mǎ,shǐ jué qīng fēng yuǎn jiàn quán。

霜天思田间穫稻之乐书赠犁春图卷

韩淲

霜晴稻熟上场时,鸡黍人间任所之。shuāng qíng dào shú shàng chǎng shí,jī shǔ rén jiān rèn suǒ zhī。
谁念尘埃自缠缚,耳昏眼悖复奚宜。shuí niàn chén āi zì chán fù,ěr hūn yǎn bèi fù xī yí。

霜天思田间穫稻之乐书赠犁春图卷

韩淲

除了催租吏打门,洗锄犁后便醺醺。chú le cuī zū lì dǎ mén,xǐ chú lí hòu biàn xūn xūn。
常年春雨多春事,待把心情付与君。cháng nián chūn yǔ duō chūn shì,dài bǎ xīn qíng fù yǔ jūn。

题墦间图孙季仲丈创意为之殊可玩也

韩淲

妻妾能羞亦可嘉,而今那有此人家。qī qiè néng xiū yì kě jiā,ér jīn nà yǒu cǐ rén jiā。
买臣见弃苏秦逐,却悔施施尚尔夸。mǎi chén jiàn qì sū qín zhú,què huǐ shī shī shàng ěr kuā。

题墦间图孙季仲丈创意为之殊可玩也

韩淲

战国纵横得几年,当时情态已如然。zhàn guó zòng héng dé jǐ nián,dāng shí qíng tài yǐ rú rán。
滔滔天下平常惯,要底丹青入画传。tāo tāo tiān xià píng cháng guàn,yào dǐ dān qīng rù huà chuán。

题烟月竹石

韩淲

和月依风远弄明,细看密密更亭亭。hé yuè yī fēng yuǎn nòng míng,xì kàn mì mì gèng tíng tíng。
文湖州去坡仙已,诗眼逢君亦为青。wén hú zhōu qù pō xiān yǐ,shī yǎn féng jūn yì wèi qīng。

题水石松梅

韩淲

绝壑移阴上壁间,潺潺犹听泻狂澜。jué hè yí yīn shàng bì jiān,chán chán yóu tīng xiè kuáng lán。
乱梅香喷青松起,但觉庵中六月寒。luàn méi xiāng pēn qīng sōng qǐ,dàn jué ān zhōng liù yuè hán。

老仙钓台观了思所作兰松梅竹

韩淲

带得西湖一树清,却因松竹并兰生。dài dé xī hú yī shù qīng,què yīn sōng zhú bìng lán shēng。
如今收拾归横卷,冷坐钓台非有情。rú jīn shōu shí guī héng juǎn,lěng zuò diào tái fēi yǒu qíng。

南唐画有宣和题

韩淲

南唐三主御屏风,流转宣和画苑中。nán táng sān zhǔ yù píng fēng,liú zhuǎn xuān hé huà yuàn zhōng。
今日江南谈旧话,遗黎无泪湿青红。jīn rì jiāng nán tán jiù huà,yí lí wú lèi shī qīng hóng。

马图

韩淲

朔风鬃尾自萧骚,却喜丹青眼力高。shuò fēng zōng wěi zì xiāo sāo,què xǐ dān qīng yǎn lì gāo。
君欲案图来索骏,人间谁复九方皋。jūn yù àn tú lái suǒ jùn,rén jiān shuí fù jiǔ fāng gāo。

宣和画猿

韩淲

宣和殿上退朝时,万岁山中猿挂枝。xuān hé diàn shàng tuì cháo shí,wàn suì shān zhōng yuán guà zhī。
今日江南无塞北,不禁毫素尚淋漓。jīn rì jiāng nán wú sāi běi,bù jìn háo sù shàng lín lí。

宣和画猿

韩淲

雪霜繁处是阴山,八骏周游更不还。xuě shuāng fán chù shì yīn shān,bā jùn zhōu yóu gèng bù hái。
犹有遗黎抱弓剑,猿声依旧啸林间。yóu yǒu yí lí bào gōng jiàn,yuán shēng yī jiù xiào lín jiān。

梨花蚁蝶图昌甫伯皋约同赋

韩淲

暖烟晴霭月明微,一种生香只自知。nuǎn yān qíng ǎi yuè míng wēi,yī zhǒng shēng xiāng zhǐ zì zhī。
春动飞行有情性,为渠花下立移时。chūn dòng fēi xíng yǒu qíng xìng,wèi qú huā xià lì yí shí。

题草虫扇

韩淲

粉翼才成便斗飞,微虫气化岂先知。fěn yì cái chéng biàn dòu fēi,wēi chóng qì huà qǐ xiān zhī。
草间更看跳梁者,物物春风信有时。cǎo jiān gèng kàn tiào liáng zhě,wù wù chūn fēng xìn yǒu shí。