古诗词

昌甫题西洛遗民诗卷并所书杜句

韩淲

东里感兴西洛诗,其年忧国初南来。dōng lǐ gǎn xīng xī luò shī,qí nián yōu guó chū nán lái。
后人玩之可忘疲,甚矣世变非吾衰。hòu rén wán zhī kě wàng pí,shén yǐ shì biàn fēi wú shuāi。
长言短句笔墨古,颠倒妙处谁能窥。zhǎng yán duǎn jù bǐ mò gǔ,diān dào miào chù shuí néng kuī。
雨凉梅熟樽酒地,旧人家藏欣见之。yǔ liáng méi shú zūn jiǔ dì,jiù rén jiā cáng xīn jiàn zhī。
其间亦录杜陵老,笺阔轴大何尔为。qí jiān yì lù dù líng lǎo,jiān kuò zhóu dà hé ěr wèi。
要知真识未易见,我乃徵逐于兹时。yào zhī zhēn shí wèi yì jiàn,wǒ nǎi zhēng zhú yú zī shí。
潇湘莫结遗民悲,信诚空叹晏叟痴。xiāo xiāng mò jié yí mín bēi,xìn chéng kōng tàn yàn sǒu chī。

韩淲

宋信州上饶人,字仲止,号涧泉。韩元吉子。清高绝俗,恬于荣利。入仕不久即归,一意以吟咏为事。与同时赵蕃号章泉者并有诗名,时称二泉。有《涧泉日记》、《涧泉集》。 韩淲的作品>>

猜您喜欢

次韵景瑜

韩淲

放身沧海畏人知,除却梅花未欠诗。fàng shēn cāng hǎi wèi rén zhī,chú què méi huā wèi qiàn shī。
醉固浑涵醒更爽,我生何特不儿嬉。zuì gù hún hán xǐng gèng shuǎng,wǒ shēng hé tè bù ér xī。

次韵景瑜

韩淲

幽深挈杖信偏宜,更酌新词翡翠卮。yōu shēn qiè zhàng xìn piān yí,gèng zhuó xīn cí fěi cuì zhī。
带郭路随寒水断,雪松云竹见藩篱。dài guō lù suí hán shuǐ duàn,xuě sōng yún zhú jiàn fān lí。

次韵

韩淲

风竹雪花建檐瓴,只道愁霖耳畔鸣。fēng zhú xuě huā jiàn yán líng,zhǐ dào chóu lín ěr pàn míng。
破晓起来林影动,一山禽鸟已春声。pò xiǎo qǐ lái lín yǐng dòng,yī shān qín niǎo yǐ chūn shēng。

次韵

韩淲

纸窗平旦欲熹微,数挽颠之任短衣。zhǐ chuāng píng dàn yù xī wēi,shù wǎn diān zhī rèn duǎn yī。
只恐有诗无落句,雪车冰柱古来稀。zhǐ kǒng yǒu shī wú luò jù,xuě chē bīng zhù gǔ lái xī。

次韵

韩淲

北邙新旧只累累,何惜心怀不醉归。běi máng xīn jiù zhǐ lèi lèi,hé xī xīn huái bù zuì guī。
是处人家作寒食,海棠初发杏花飞。shì chù rén jiā zuò hán shí,hǎi táng chū fā xìng huā fēi。

次韵

韩淲

破晓鸣钲催彩舫,近昏吹笛认旗亭。pò xiǎo míng zhēng cuī cǎi fǎng,jìn hūn chuī dí rèn qí tíng。
诗人也作联翩去,只此游人眼觉醒。shī rén yě zuò lián piān qù,zhǐ cǐ yóu rén yǎn jué xǐng。

次韵

韩淲

太湖渺渺浸苏台,云白天青万里开。tài hú miǎo miǎo jìn sū tái,yún bái tiān qīng wàn lǐ kāi。
莫道吴中非乐土,南人多是北人来。mò dào wú zhōng fēi lè tǔ,nán rén duō shì běi rén lái。

次韵仲至腊梅水仙

韩淲

吾家同出郓州梁,冷落江南各一房。wú jiā tóng chū yùn zhōu liáng,lěng luò jiāng nán gè yī fáng。
梅下水仙京洛种,吟成应话故园香。méi xià shuǐ xiān jīng luò zhǒng,yín chéng yīng huà gù yuán xiāng。

次韵绍之

韩淲

风送潮回沙地乾,船头山色自相看。fēng sòng cháo huí shā dì qián,chuán tóu shān sè zì xiāng kàn。
凤城回首三年梦,一笑新秋转薄寒。fèng chéng huí shǒu sān nián mèng,yī xiào xīn qiū zhuǎn báo hán。

次韵彦章三首

韩淲

三篇怀友赋新诗,浑是经书有德辞。sān piān huái yǒu fù xīn shī,hún shì jīng shū yǒu dé cí。
须信胸中本泾渭,交游不为俗推移。xū xìn xiōng zhōng běn jīng wèi,jiāo yóu bù wèi sú tuī yí。

次韵彦章三首

韩淲

展转寻思读此诗,情文俱尽见于辞。zhǎn zhuǎn xún sī dú cǐ shī,qíng wén jù jǐn jiàn yú cí。
为公行坐沉吟久,不觉床间日影移。wèi gōng xíng zuò chén yín jiǔ,bù jué chuáng jiān rì yǐng yí。

次韵彦章三首

韩淲

恨无佳句答情诗,搔首如何措一辞。hèn wú jiā jù dá qíng shī,sāo shǒu rú hé cuò yī cí。
知道春风动归思,篮舆山路想频移。zhī dào chūn fēng dòng guī sī,lán yú shān lù xiǎng pín yí。

次韵昌父十首

韩淲

休论玉蕊发唐昌,入眼何能易比量。xiū lùn yù ruǐ fā táng chāng,rù yǎn hé néng yì bǐ liàng。
晓露未收寒露下,无风亦自有幽香。xiǎo lù wèi shōu hán lù xià,wú fēng yì zì yǒu yōu xiāng。

次韵昌父十首

韩淲

风前月底尽幽通,影落香濡杖履中。fēng qián yuè dǐ jǐn yōu tōng,yǐng luò xiāng rú zhàng lǚ zhōng。
几度吟来吟不尽,但知老树更穹窿。jǐ dù yín lái yín bù jǐn,dàn zhī lǎo shù gèng qióng lóng。

次韵昌父十首

韩淲

未开宜雨落宜烟,只占山岩已自贤。wèi kāi yí yǔ luò yí yān,zhǐ zhàn shān yán yǐ zì xián。
白石中间写泉水,何须物外觅花仙。bái shí zhōng jiān xiě quán shuǐ,hé xū wù wài mì huā xiān。