古诗词

忆江南赠通叟年兄

晁说之

北客而南征,蹇产非所志。běi kè ér nán zhēng,jiǎn chǎn fēi suǒ zhì。
问津人尚绝,后来狂避世。wèn jīn rén shàng jué,hòu lái kuáng bì shì。
流离窜斥者,其数非一二。liú lí cuàn chì zhě,qí shù fēi yī èr。
风流称南朝,文物始佳丽。fēng liú chēng nán cháo,wén wù shǐ jiā lì。
要途在荆扬,僻左处吴会。yào tú zài jīng yáng,pì zuǒ chù wú huì。
吴会兴国来,乃以丹漆贵。wú huì xīng guó lái,nǎi yǐ dān qī guì。
若其大才豪,终是江南最。ruò qí dà cái háo,zhōng shì jiāng nán zuì。
君家住江南,豫章生次第。jūn jiā zhù jiāng nán,yù zhāng shēng cì dì。
非但吾言逼,正尔百忧似。fēi dàn wú yán bī,zhèng ěr bǎi yōu shì。
易见岩下电,难识斗间气。yì jiàn yán xià diàn,nán shí dòu jiān qì。
结绶三十年,胆策未一试。jié shòu sān shí nián,dǎn cè wèi yī shì。
譬如瑚与琏,讵落日中市。pì rú hú yǔ liǎn,jù luò rì zhōng shì。
飘然渡浙江,式慰此憔悴。piāo rán dù zhè jiāng,shì wèi cǐ qiáo cuì。
我屋梁园久,近卜嵩峰邃。wǒ wū liáng yuán jiǔ,jìn bo sōng fēng suì。
海虫难下箸,粟浆有贱嗜。hǎi chóng nán xià zhù,sù jiāng yǒu jiàn shì。
不读非圣书,忍更增疣赘。bù dú fēi shèng shū,rěn gèng zēng yóu zhuì。
又不求甚解,未肯争破碎。yòu bù qiú shén jiě,wèi kěn zhēng pò suì。
排闷亦吟哦,清潦谁滋味。pái mèn yì yín ó,qīng lǎo shuí zī wèi。
自从住囚籍,一语不敢谓。zì cóng zhù qiú jí,yī yǔ bù gǎn wèi。
岂惟要绝言,自憎生此喙。qǐ wéi yào jué yán,zì zēng shēng cǐ huì。
因君发吾狂,明当保严誓。yīn jūn fā wú kuáng,míng dāng bǎo yán shì。

晁说之

宋济州巨野人,字以道,一字伯以,自号景迂生。晁端彦子。神宗元丰五年进士。以文章典丽,为苏轼所荐。哲宗元符三年知无极县,上书斥王安石及绍述诸臣政事之非。高宗即位,召授徽猷阁待制兼侍读,以病未赴。晚年信佛。工诗,善画山水。博通五经,尤精于《易》。有《儒言》、《晁氏客语》、《景迂生集》。 晁说之的作品>>

猜您喜欢

风雪

晁说之

风雪三冬北,江潮二月时。fēng xuě sān dōng běi,jiāng cháo èr yuè shí。
怪今阿那事,不得作春诗。guài jīn ā nà shì,bù dé zuò chūn shī。

赠童子蚍蜉

晁说之

拂拭方山帽,安排一复巾。fú shì fāng shān mào,ān pái yī fù jīn。
春秋书满架,整整莫因循。chūn qiū shū mǎn jià,zhěng zhěng mò yīn xún。

答童

晁说之

何敢爱筋力,无劳戒励重。hé gǎn ài jīn lì,wú láo jiè lì zhòng。
但当知讳字,闻说是雅中。dàn dāng zhī huì zì,wén shuō shì yǎ zhōng。

题画扇

晁说之

秦秦何处乐,独自托孤枝。qín qín hé chù lè,dú zì tuō gū zhī。
玉粒知无分,清风也自戏。yù lì zhī wú fēn,qīng fēng yě zì xì。

题大年阁路逢僧图

晁说之

关深羁思满,风断绿阴单。guān shēn jī sī mǎn,fēng duàn lǜ yīn dān。
一遇空门侣,那知行路难。yī yù kōng mén lǚ,nà zhī xíng lù nán。

初至鄜州见月

晁说之

此是鄜州月,人间应更无。cǐ shì fū zhōu yuè,rén jiān yīng gèng wú。
欲垂清夜泪,桂影莫扶疏。yù chuí qīng yè lèi,guì yǐng mò fú shū。

送春

晁说之

雨里花开过,愁中燕到迟。yǔ lǐ huā kāi guò,chóu zhōng yàn dào chí。
一春都寂寞,不作送春诗。yī chūn dōu jì mò,bù zuò sòng chūn shī。

复入鄜城南门

晁说之

南走京洛道,羸骖到却回。nán zǒu jīng luò dào,léi cān dào què huí。
只应如幕燕,自有社相催。zhǐ yīng rú mù yàn,zì yǒu shè xiāng cuī。

我屋

晁说之

窈窕吾山好,栏杆我屋宜。yǎo tiǎo wú shān hǎo,lán gān wǒ wū yí。
胡然名未著,不得谢公诗。hú rán míng wèi zhù,bù dé xiè gōng shī。

题杨如晦二画蜀道图

晁说之

山钩树白何年岁,流瀑可听下无地。shān gōu shù bái hé nián suì,liú pù kě tīng xià wú dì。
行人愁绝却无愁,始信宜歌蜀道易。xíng rén chóu jué què wú chóu,shǐ xìn yí gē shǔ dào yì。

题杨如晦二画边鸾雉

晁说之

骇雉丹青人姓边,无花无石自瞿然。hài zhì dān qīng rén xìng biān,wú huā wú shí zì qú rán。
已能倚壁音声绝,何用蹲飞欲上天。yǐ néng yǐ bì yīn shēng jué,hé yòng dūn fēi yù shàng tiān。

钱德载以临江朱玠笔见赠以诗谢之德载与李先之亦相善

晁说之

清江长官空书来,朱玠妙笔空悠哉。qīng jiāng zhǎng guān kōng shū lái,zhū jiè miào bǐ kōng yōu zāi。
恐是怕上万言书,恶嫌并命憎不才。kǒng shì pà shàng wàn yán shū,è xián bìng mìng zēng bù cái。

且遽告行求题其父所作梦记之后

晁说之

前身嵩阳老道士,今日京东蔡秀才。qián shēn sōng yáng lǎo dào shì,jīn rì jīng dōng cài xiù cái。
杜门藏书万馀卷,不知何身得之哉。dù mén cáng shū wàn yú juǎn,bù zhī hé shēn dé zhī zāi。

雪中怀水云馆

晁说之

六出花头万叠波,水云馆前不肯过。liù chū huā tóu wàn dié bō,shuǐ yún guǎn qián bù kěn guò。
玉鸾素面如相语,人间清兴今如何。yù luán sù miàn rú xiāng yǔ,rén jiān qīng xīng jīn rú hé。

和资道登岱顶回

晁说之

蔼蔼天孙作晓岚,为嫌俗骨遣教还。ǎi ǎi tiān sūn zuò xiǎo lán,wèi xián sú gǔ qiǎn jiào hái。
仙儿堕处真堪惜,只在含眸一笑间。xiān ér duò chù zhēn kān xī,zhǐ zài hán móu yī xiào jiān。