古诗词

水龙吟·己亥自寿二首其一

刘克庄

年年岁岁今朝,左弧悬罢浑无事。nián nián suì suì jīn cháo,zuǒ hú xuán bà hún wú shì。
吾衰久矣,我辰安在,老之将至。wú shuāi jiǔ yǐ,wǒ chén ān zài,lǎo zhī jiāng zhì。
懒写京书,怕看除目,败人佳思。lǎn xiě jīng shū,pà kàn chú mù,bài rén jiā sī。
把东篱掩定,北窗开了,悠然酌、颓然睡。bǎ dōng lí yǎn dìng,běi chuāng kāi le,yōu rán zhuó tuí rán shuì。
客有过门投贽。kè yǒu guò mén tóu zhì。
道先生访华胥氏。dào xiān shēng fǎng huá xū shì。
谁能辛苦,陪他绮语,记他奇字。shuí néng xīn kǔ,péi tā qǐ yǔ,jì tā qí zì。
屈指先贤,戴花老监,岂其苗裔。qū zhǐ xiān xián,dài huā lǎo jiān,qǐ qí miáo yì。
待异时约取,宽夫彦国,入耆英会。dài yì shí yuē qǔ,kuān fū yàn guó,rù qí yīng huì。
刘克庄

刘克庄

刘克庄(1187~1269) 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 刘克庄的作品>>

猜您喜欢

壬戌首春十九日锁宿玉堂四绝

刘克庄

秀师罪我当犁舌,贺母嗔儿欲吐心。xiù shī zuì wǒ dāng lí shé,hè mǔ chēn ér yù tǔ xīn。
老去未偿文字债,始知前世业缘深。lǎo qù wèi cháng wén zì zhài,shǐ zhī qián shì yè yuán shēn。

壬戌首春十九日锁宿玉堂四绝

刘克庄

搯肾搜肠极苦辛,先贤曾叹费精神。tāo shèn sōu cháng jí kǔ xīn,xiān xián céng tàn fèi jīng shén。
瓣香重发来生愿,世世无为识字人。bàn xiāng zhòng fā lái shēng yuàn,shì shì wú wèi shí zì rén。

二月二十日再锁宿四绝

刘克庄

角门闭了晓方开,坐撚霜髭尽雪灰。jiǎo mén bì le xiǎo fāng kāi,zuò niǎn shuāng zī jǐn xuě huī。
纵有浩然堪共直,法严不敢唤渠来。zòng yǒu hào rán kān gòng zhí,fǎ yán bù gǎn huàn qú lái。

二月二十日再锁宿四绝

刘克庄

忆昔初寒已拂衣,当时曾悔出山非。yì xī chū hán yǐ fú yī,dāng shí céng huǐ chū shān fēi。
而今老去都忘了,开尽荼梅尚未归。ér jīn lǎo qù dōu wàng le,kāi jǐn tú méi shàng wèi guī。

二月二十日再锁宿四绝

刘克庄

才薄何堪草两麻,封题进了鼓三挝。cái báo hé kān cǎo liǎng má,fēng tí jìn le gǔ sān wō。
平明掣锁无公事,闲看金鱼咽落花。píng míng chè suǒ wú gōng shì,xián kàn jīn yú yàn luò huā。

二月二十日再锁宿四绝

刘克庄

上水船须寸寸挨,摩挲空腹愧非才。shàng shuǐ chuán xū cùn cùn āi,mó sā kōng fù kuì fēi cái。
热瞒舍下痴儿女,道是先生视草来。rè mán shě xià chī ér nǚ,dào shì xiān shēng shì cǎo lái。

寄肃翁紫薇

刘克庄

当年临镜学施朱,不信人间有彼姝。dāng nián lín jìng xué shī zhū,bù xìn rén jiān yǒu bǐ shū。
瞥见内家眉样别,回看镜里是村姑。piē jiàn nèi jiā méi yàng bié,huí kàn jìng lǐ shì cūn gū。

寄题小孤山二首

刘克庄

鼻祖耳孙同嗜好,买山世世种梅花。bí zǔ ěr sūn tóng shì hǎo,mǎi shān shì shì zhǒng méi huā。
直从和靖先生户,割上寒斋处士家。zhí cóng hé jìng xiān shēng hù,gē shàng hán zhāi chù shì jiā。

寄题小孤山二首

刘克庄

梅花种子无穷尽,和靖何曾占断休。méi huā zhǒng zi wú qióng jǐn,hé jìng hé céng zhàn duàn xiū。
若向鼻端参得透,孤山不必在杭州。ruò xiàng bí duān cān dé tòu,gū shān bù bì zài háng zhōu。

奉题付珠二首

刘克庄

象罔得来还失了,寒斋拾去閟藏之。xiàng wǎng dé lái hái shī le,hán zhāi shí qù bì cáng zhī。
临行此物犹难忍,不付他人付二儿。lín xíng cǐ wù yóu nán rěn,bù fù tā rén fù èr ér。

奉题付珠二首

刘克庄

初祖西来但指心,大光明藏在胸襟。chū zǔ xī lái dàn zhǐ xīn,dà guāng míng cáng zài xiōng jīn。
世间盲汉浑忘却,误向骊龙颔下寻。shì jiān máng hàn hún wàng què,wù xiàng lí lóng hàn xià xún。

西斋

刘克庄

西斋残月上窗扉,犹记挑灯共撚髭。xī zhāi cán yuè shàng chuāng fēi,yóu jì tiāo dēng gòng niǎn zī。
欲见阿连惟有梦,老人无梦亦无诗。yù jiàn ā lián wéi yǒu mèng,lǎo rén wú mèng yì wú shī。

首春九日寿溪三绝

刘克庄

只手经营费拮据,十年栽接稍扶疏。zhǐ shǒu jīng yíng fèi jié jù,shí nián zāi jiē shāo fú shū。
犹嫌桧柏纯苍翠,白白红红间数株。yóu xián guì bǎi chún cāng cuì,bái bái hóng hóng jiān shù zhū。

首春九日寿溪三绝

刘克庄

陶子经丘又寻壑,庞公上冢亦携家。táo zi jīng qiū yòu xún hè,páng gōng shàng zhǒng yì xié jiā。
可怜春事今年早,落尽桃花落杏花。kě lián chūn shì jīn nián zǎo,luò jǐn táo huā luò xìng huā。

首春九日寿溪三绝

刘克庄

渴饮茅柴不计杯,有时跌倒在苍苔。kě yǐn máo chái bù jì bēi,yǒu shí diē dào zài cāng tái。
松风浩荡俄吹醒,安用龙巾拭吐哉。sōng fēng hào dàng é chuī xǐng,ān yòng lóng jīn shì tǔ zāi。