古诗词

夏热叹

周紫芝

祝融当权不可夺,海水欲沸山欲裂。zhù róng dāng quán bù kě duó,hǎi shuǐ yù fèi shān yù liè。
黄头父老见事多,谓有此身无此热。huáng tóu fù lǎo jiàn shì duō,wèi yǒu cǐ shēn wú cǐ rè。
老人何得怨天公,山堂日日多南风。lǎo rén hé dé yuàn tiān gōng,shān táng rì rì duō nán fēng。
乌纱攲帽剪云叶,白鬓吹雪飞蓬松。wū shā qī mào jiǎn yún yè,bái bìn chuī xuě fēi péng sōng。
已挹蔗浆浇热恼,更注井花回睡容。yǐ yì zhè jiāng jiāo rè nǎo,gèng zhù jǐng huā huí shuì róng。
人生如此亦不恶,饱食安坐初何功。rén shēng rú cǐ yì bù è,bǎo shí ān zuò chū hé gōng。
蒙尘况驻奉天辇,避暑望幸骊山宫。méng chén kuàng zhù fèng tiān niǎn,bì shǔ wàng xìng lí shān gōng。
蕃兵入汉作巢窟,战骑横戈岁驰突。fān bīng rù hàn zuò cháo kū,zhàn qí héng gē suì chí tū。
旌旗耀日红蔽天,铁甲烘云气销骨。jīng qí yào rì hóng bì tiān,tiě jiǎ hōng yún qì xiāo gǔ。
安得壮士如恶来,上诉帝阍关钥开。ān dé zhuàng shì rú è lái,shàng sù dì hūn guān yào kāi。
尽泻天河作飞雨,四海八方无一埃。jǐn xiè tiān hé zuò fēi yǔ,sì hǎi bā fāng wú yī āi。
秋禾不槁敌不来,我亦高枕喧春雷。qiū hé bù gǎo dí bù lái,wǒ yì gāo zhěn xuān chūn léi。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

次韵罗仲共山村题咏十首

周紫芝

塞北兵戈满,竹西歌吹空。sāi běi bīng gē mǎn,zhú xī gē chuī kōng。
何堪故乡梦,真在白头中。hé kān gù xiāng mèng,zhēn zài bái tóu zhōng。

次韵罗仲共山村题咏十首

周紫芝

两国兵难解,三春花自飞。liǎng guó bīng nán jiě,sān chūn huā zì fēi。
愁因春鸟唤,心逐暮鸿归。chóu yīn chūn niǎo huàn,xīn zhú mù hóng guī。

舟中晚色二绝

周紫芝

望处天仍阔,云边雨未成。wàng chù tiān réng kuò,yún biān yǔ wèi chéng。
秋风莫吹散,留作打篷声。qiū fēng mò chuī sàn,liú zuò dǎ péng shēng。

舟中晚色二绝

周紫芝

风急雨初过,天高日未曛。fēng jí yǔ chū guò,tiān gāo rì wèi xūn。
翠鬟堆晚岫,水墨画秋云。cuì huán duī wǎn xiù,shuǐ mò huà qiū yún。

客许惠木犀而花殊未开三绝

周紫芝

秋雨不肯止,木犀殊未开。qiū yǔ bù kěn zhǐ,mù xī shū wèi kāi。
小斋寒索莫,谁剪一枝来。xiǎo zhāi hán suǒ mò,shuí jiǎn yī zhī lái。

客许惠木犀而花殊未开三绝

周紫芝

黄菊无多子,孤芳正要渠。huáng jú wú duō zi,gū fāng zhèng yào qú。
谁能把秋色,分付木芙蕖。shuí néng bǎ qiū sè,fēn fù mù fú qú。

客许惠木犀而花殊未开三绝

周紫芝

旧日江南路,霜裘晓树间。jiù rì jiāng nán lù,shuāng qiú xiǎo shù jiān。
无香供晏坐,有梦到秋山。wú xiāng gōng yàn zuò,yǒu mèng dào qiū shān。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

混沌七窍凿,可恨倏与忽。hùn dùn qī qiào záo,kě hèn shū yǔ hū。
人生寒暑间,万古长出没。rén shēng hán shǔ jiān,wàn gǔ zhǎng chū méi。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

孙郎惜春句,平澹古未闻。sūn láng xī chūn jù,píng dàn gǔ wèi wén。
譬如春江波,因春自成纹。pì rú chūn jiāng bō,yīn chūn zì chéng wén。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

来禽着青子,红叶护残春。lái qín zhe qīng zi,hóng yè hù cán chūn。
但使风味胜,不愧桃李门。dàn shǐ fēng wèi shèng,bù kuì táo lǐ mén。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

微生感年衰,谁能惜春尽。wēi shēng gǎn nián shuāi,shuí néng xī chūn jǐn。
政恐厌黄梅,吴杨出蒸菌。zhèng kǒng yàn huáng méi,wú yáng chū zhēng jūn。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

西湖天下胜,咫尺安得往。xī hú tiān xià shèng,zhǐ chǐ ān dé wǎng。
青春不可追,老力亦难强。qīng chūn bù kě zhuī,lǎo lì yì nán qiáng。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

招提在南山,共著蜡屐登。zhāo tí zài nán shān,gòng zhù là jī dēng。
世无谢康乐,此事谁复能。shì wú xiè kāng lè,cǐ shì shuí fù néng。

次韵子绍送春七绝

周紫芝

青春不识回,岂但春去闲。qīng chūn bù shí huí,qǐ dàn chūn qù xián。
何以永我日,妙香横博山。hé yǐ yǒng wǒ rì,miào xiāng héng bó shān。

谢吴司户寄舂陵四石

周紫芝

何年山崭岩,化作龙起伏。hé nián shān zhǎn yán,huà zuò lóng qǐ fú。
安得挽天河,著龙吐飞瀑。ān dé wǎn tiān hé,zhù lóng tǔ fēi pù。