古诗词

早发北山由麦岭饭大

周紫芝

濒湖两峰高,屹立晓相望。bīn hú liǎng fēng gāo,yì lì xiǎo xiāng wàng。
苍凉升海日,肮脏露千嶂。cāng liáng shēng hǎi rì,āng zàng lù qiān zhàng。
羸骖绝坡陁,岩谷饱追访。léi cān jué pō tuó,yán gǔ bǎo zhuī fǎng。
缅怀洪荒初,蕴蓄含万象。miǎn huái hóng huāng chū,yùn xù hán wàn xiàng。
浑沌久已死,倏忽真巧匠。hún dùn jiǔ yǐ sǐ,shū hū zhēn qiǎo jiàng。
谁令凿空手,出此奇险状。shuí lìng záo kōng shǒu,chū cǐ qí xiǎn zhuàng。
中虚纳游云,谷静答幽唱。zhōng xū nà yóu yún,gǔ jìng dá yōu chàng。
暗穴下无底,涛声想悲壮。àn xué xià wú dǐ,tāo shēng xiǎng bēi zhuàng。
十八老声闻,附石出遗像。shí bā lǎo shēng wén,fù shí chū yí xiàng。
谁其架修椽,置屋云雨上。shuí qí jià xiū chuán,zhì wū yún yǔ shàng。
青山不知数,绕屋森百丈。qīng shān bù zhī shù,rào wū sēn bǎi zhàng。
忽于两峰间,万顷见烟浪。hū yú liǎng fēng jiān,wàn qǐng jiàn yān làng。
澎湃海潮声,往往入藜杖。pēng pài hǎi cháo shēng,wǎng wǎng rù lí zhàng。
天公知爱山,令我拜嘉贶。tiān gōng zhī ài shān,lìng wǒ bài jiā kuàng。
眇焉隔仙凡,欲往漫惆怅。miǎo yān gé xiān fán,yù wǎng màn chóu chàng。
便当学枯禅,绮语蠲宿妄。biàn dāng xué kū chán,qǐ yǔ juān sù wàng。
自足伴周旋,长年此遐放。zì zú bàn zhōu xuán,zhǎng nián cǐ xiá fàng。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

雪后留报恩方丈三绝

周紫芝

文脊坊边雪作堆,报恩溪上冻全开。wén jí fāng biān xuě zuò duī,bào ēn xī shàng dòng quán kāi。
一天云叶卷风去,四面玉峰攒马来。yī tiān yún yè juǎn fēng qù,sì miàn yù fēng zǎn mǎ lái。

雪后留报恩方丈三绝

周紫芝

浇睡莫教茶乳薄,留香不放画帘开。jiāo shuì mò jiào chá rǔ báo,liú xiāng bù fàng huà lián kāi。
道人知我无馀事,特为寻诗借榻来。dào rén zhī wǒ wú yú shì,tè wèi xún shī jiè tà lái。

雪后留报恩方丈三绝

周紫芝

老禅心地已如灰,愁眼能令一笑开。lǎo chán xīn dì yǐ rú huī,chóu yǎn néng lìng yī xiào kāi。
落日无情且归去,梅花若在却须来。luò rì wú qíng qiě guī qù,méi huā ruò zài què xū lái。

官军屡捷淮寇渐平五首

周紫芝

北来骁虏尽成禽,九庙行闻奏凯音。běi lái xiāo lǔ jǐn chéng qín,jiǔ miào xíng wén zòu kǎi yīn。
从此燕齐如振槁,将军勋业似淮阴。cóng cǐ yàn qí rú zhèn gǎo,jiāng jūn xūn yè shì huái yīn。

官军屡捷淮寇渐平五首

周紫芝

拥道行人拨不开,槛车行看缚戎魁。yōng dào xíng rén bō bù kāi,kǎn chē xíng kàn fù róng kuí。
羽书便恐椎门入,知是淮阴露布来。yǔ shū biàn kǒng chuí mén rù,zhī shì huái yīn lù bù lái。

官军屡捷淮寇渐平五首

周紫芝

风声鹤唳是王师,大似秦苻欲破时。fēng shēng hè lì shì wáng shī,dà shì qín fú yù pò shí。
黄屋乍闻天一笑,此欢应有近臣知。huáng wū zhà wén tiān yī xiào,cǐ huān yīng yǒu jìn chén zhī。

官军屡捷淮寇渐平五首

周紫芝

枣熟梨黄河朔秋,颇闻箕敛不胜愁。zǎo shú lí huáng hé shuò qiū,pǒ wén jī liǎn bù shèng chóu。
迎师已欲携箪食,脔炙何劳费万牛。yíng shī yǐ yù xié dān shí,luán zhì hé láo fèi wàn niú。

官军屡捷淮寇渐平五首

周紫芝

新得降番壤地开,玉觞争奉万年杯。xīn dé jiàng fān rǎng dì kāi,yù shāng zhēng fèng wàn nián bēi。
明年御枣红千颗,又见青徐入贡来。míng nián yù zǎo hóng qiān kē,yòu jiàn qīng xú rù gòng lái。

正月十五日同圆明老师渡溪西雨作不可回三绝

周紫芝

伴师同拄一枝藤,野岸凌兢踏断冰。bàn shī tóng zhǔ yī zhī téng,yě àn líng jīng tà duàn bīng。
老去莫辜元夜眼,试凭江阁看渔灯。lǎo qù mò gū yuán yè yǎn,shì píng jiāng gé kàn yú dēng。

正月十五日同圆明老师渡溪西雨作不可回三绝

周紫芝

旧时好客孔文举,无事长随支道林。jiù shí hǎo kè kǒng wén jǔ,wú shì zhǎng suí zhī dào lín。
灯夜羞归对妻子,传柑知我已无心。dēng yè xiū guī duì qī zi,chuán gān zhī wǒ yǐ wú xīn。

正月十五日同圆明老师渡溪西雨作不可回三绝

周紫芝

一别风尘客恨长,凤城灯烛记微茫。yī bié fēng chén kè hèn zhǎng,fèng chéng dēng zhú jì wēi máng。
人生相见知何定,夜雨重来此对床。rén shēng xiāng jiàn zhī hé dìng,yè yǔ zhòng lái cǐ duì chuáng。

睡起题西斋壁

周紫芝

熟睡闲攲一幅纱,梦残庭树落疏花。shú shuì xián qī yī fú shā,mèng cán tíng shù luò shū huā。
屋头正喜鸠唤妇,墙下忽闻蜂打衙。wū tóu zhèng xǐ jiū huàn fù,qiáng xià hū wén fēng dǎ yá。

登杜牧之翠微亭故基

周紫芝

秋草无情上舞台,清江犹抱故山回。qiū cǎo wú qíng shàng wǔ tái,qīng jiāng yóu bào gù shān huí。
紫微郎为谁携酒,斜日西风菊自开。zǐ wēi láng wèi shuí xié jiǔ,xié rì xī fēng jú zì kāi。

清樾晚雨效韩偓

周紫芝

池上风荷香扑衣,红妆镜里雨如丝。chí shàng fēng hé xiāng pū yī,hóng zhuāng jìng lǐ yǔ rú sī。
试呼小艇寻烟去,便是苕溪五月时。shì hū xiǎo tǐng xún yān qù,biàn shì sháo xī wǔ yuè shí。

清樾晚雨效韩偓

周紫芝

白鹭一双飞暮霭,乱鸦无数立官楼。bái lù yī shuāng fēi mù ǎi,luàn yā wú shù lì guān lóu。
角声吹尽栏犹倚,雨落黄昏人白头。jiǎo shēng chuī jǐn lán yóu yǐ,yǔ luò huáng hūn rén bái tóu。