古诗词

次韵桂嘉任郎中赠别二十四韵

周紫芝

是身本蘧庐,误得两朱轓。shì shēn běn qú lú,wù dé liǎng zhū fān。
朅来卧江楼,白鸥看飞翻。qiè lái wò jiāng lóu,bái ōu kàn fēi fān。
惊鸿卷西风,吹落云水间。jīng hóng juǎn xī fēng,chuī luò yún shuǐ jiān。
江山相表里,宇宙殊恢宽。jiāng shān xiāng biǎo lǐ,yǔ zhòu shū huī kuān。
但苦千种愁,不供万叠山。dàn kǔ qiān zhǒng chóu,bù gōng wàn dié shān。
幸兹洪崖君,仙驭超人寰。xìng zī hóng yá jūn,xiān yù chāo rén huán。
一身聊复尔,万事不可干。yī shēn liáo fù ěr,wàn shì bù kě gàn。
富贵倘无求,藜藿亦自安。fù guì tǎng wú qiú,lí huò yì zì ān。
不须金鼎炉,养此玉栋颜。bù xū jīn dǐng lú,yǎng cǐ yù dòng yán。
纷纷一回睇,往往俱冥顽。fēn fēn yī huí dì,wǎng wǎng jù míng wán。
有如盗蹠手,可鲙朝饭肝。yǒu rú dào zhí shǒu,kě kuài cháo fàn gān。
居之彼不疑,念念我心寒。jū zhī bǐ bù yí,niàn niàn wǒ xīn hán。
公今梨枣成,心地无险艰。gōng jīn lí zǎo chéng,xīn dì wú xiǎn jiān。
横湖仅一苇,经月无寒暄。héng hú jǐn yī wěi,jīng yuè wú hán xuān。
昔为吏曹郎,今带儒生酸。xī wèi lì cáo láng,jīn dài rú shēng suān。
缪从周旋间,获奉澹泊欢。móu cóng zhōu xuán jiān,huò fèng dàn pō huān。
公已闻大道,我犹缚枯禅。gōng yǐ wén dà dào,wǒ yóu fù kū chán。
谁知数日恶,忽有千里叹。shuí zhī shù rì è,hū yǒu qiān lǐ tàn。
古道催行辀,满山霜叶丹。gǔ dào cuī xíng zhōu,mǎn shān shuāng yè dān。
仙凡自此隔,无复相追攀。xiān fán zì cǐ gé,wú fù xiāng zhuī pān。
馀生几何时,白日飞惊湍。yú shēng jǐ hé shí,bái rì fēi jīng tuān。
愿公追松乔,驾鹤骖翔鸾。yuàn gōng zhuī sōng qiáo,jià hè cān xiáng luán。
我亦上五老,举首云间看。wǒ yì shàng wǔ lǎo,jǔ shǒu yún jiān kàn。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

仆归自武林蒙舒元相徐美祖诸君皆惠诗乍归老倦未苏姑以二诗为报聊

周紫芝

红尘染尽去时衣,愁入双蓬鬓发稀。hóng chén rǎn jǐn qù shí yī,chóu rù shuāng péng bìn fā xī。
故国几番随梦到,长安十度送春归。gù guó jǐ fān suí mèng dào,zhǎng ān shí dù sòng chūn guī。
懒看乌帽朝诃马,却忆黄紬昼掩扉。lǎn kàn wū mào cháo hē mǎ,què yì huáng chóu zhòu yǎn fēi。
鸟倦知还我已老,会令双鹄贴云飞。niǎo juàn zhī hái wǒ yǐ lǎo,huì lìng shuāng gǔ tiē yún fēi。

仆归自武林蒙舒元相徐美祖诸君皆惠诗乍归老倦未苏姑以二诗为报聊

周紫芝

相国风流元有种,徐卿裙屐固应稀。xiāng guó fēng liú yuán yǒu zhǒng,xú qīng qún jī gù yīng xī。
青衫好着君犹未,黄发无多我合归。qīng shān hǎo zhe jūn yóu wèi,huáng fā wú duō wǒ hé guī。
清梦晓听湖上雨,暮年犹借水边扉。qīng mèng xiǎo tīng hú shàng yǔ,mù nián yóu jiè shuǐ biān fēi。
南来未是安巢鸟,拟趁西风著处飞。nán lái wèi shì ān cháo niǎo,nǐ chèn xī fēng zhù chù fēi。

王元东寄长篇病中未能和韵先寄此诗为谢

周紫芝

白璧尝遭按剑疑,古来投分要相知。bái bì cháng zāo àn jiàn yí,gǔ lái tóu fēn yào xiāng zhī。
惊人未有平生句,绝妙空贻幼妇词。jīng rén wèi yǒu píng shēng jù,jué miào kōng yí yòu fù cí。
我亦去为庐阜客,君应多寄辋川诗。wǒ yì qù wèi lú fù kè,jūn yīng duō jì wǎng chuān shī。
来书更觉宽陈债,八节滩头上水时。lái shū gèng jué kuān chén zhài,bā jié tān tóu shàng shuǐ shí。

谒梅公墓

周紫芝

当年蛮锦织梅花,此日苍藤立暝鸦。dāng nián mán jǐn zhī méi huā,cǐ rì cāng téng lì míng yā。
白水碑残犹结客,颍州兵乱已无家。bái shuǐ bēi cán yóu jié kè,yǐng zhōu bīng luàn yǐ wú jiā。
何年有客常留剑,举世知谁可押衙。hé nián yǒu kè cháng liú jiàn,jǔ shì zhī shuí kě yā yá。
我一举杯浇马鬣,更从底处问侯芭。wǒ yī jǔ bēi jiāo mǎ liè,gèng cóng dǐ chù wèn hóu bā。

次韵飞卿二首

周紫芝

赦黄新拜日边书,画舸行游雨外湖。shè huáng xīn bài rì biān shū,huà gě xíng yóu yǔ wài hú。
粗有微官如漫叟,苦无高论似王符。cū yǒu wēi guān rú màn sǒu,kǔ wú gāo lùn shì wáng fú。
江边孤垒应千里,天上神州梦九衢。jiāng biān gū lěi yīng qiān lǐ,tiān shàng shén zhōu mèng jiǔ qú。
物外故人今远别,固应怜我不同涂。wù wài gù rén jīn yuǎn bié,gù yīng lián wǒ bù tóng tú。

次韵飞卿二首

周紫芝

闻道州闲可读书,绿荷朱阁绕平湖。wén dào zhōu xián kě dú shū,lǜ hé zhū gé rào píng hú。
惭非万里青云器,未称中兴赤伏符。cán fēi wàn lǐ qīng yún qì,wèi chēng zhōng xīng chì fú fú。
来暮不应歌叔度,久穷聊免哭唐衢。lái mù bù yīng gē shū dù,jiǔ qióng liáo miǎn kū táng qú。
君当别我休辞醉,我亦匆匆恐问涂。jūn dāng bié wǒ xiū cí zuì,wǒ yì cōng cōng kǒng wèn tú。

将赴兴国别同社五君子

周紫芝

欲倾杯酒话平生,又解孤舟作晓行。yù qīng bēi jiǔ huà píng shēng,yòu jiě gū zhōu zuò xiǎo xíng。
有友五人那忍别,去家三岁若为情。yǒu yǒu wǔ rén nà rěn bié,qù jiā sān suì ruò wèi qíng。
一时但恐无耆旧,四海谁言有弟兄。yī shí dàn kǒng wú qí jiù,sì hǎi shuí yán yǒu dì xiōng。
归路若随清梦到,江南虽远不多程。guī lù ruò suí qīng mèng dào,jiāng nán suī yuǎn bù duō chéng。

梅圣俞尝为建德尉仆过是邑询之果然且言今有梅公堂在焉

周紫芝

百年遗像锁寒厅,气压长江贾尉轻。bǎi nián yí xiàng suǒ hán tīng,qì yā zhǎng jiāng jiǎ wèi qīng。
谁道都官能作谶,固应梅福自知名。shuí dào dōu guān néng zuò chèn,gù yīng méi fú zì zhī míng。
人犹能说当时事,诗亦悬知早岁成。rén yóu néng shuō dāng shí shì,shī yì xuán zhī zǎo suì chéng。
泉下玉山呼不起,可怜华屋漫峥嵘。quán xià yù shān hū bù qǐ,kě lián huá wū màn zhēng róng。

九江赵倅新作环季亭

周紫芝

小携樽酒作清游,寻得方壶最上头。xiǎo xié zūn jiǔ zuò qīng yóu,xún dé fāng hú zuì shàng tóu。
山在断霞明处碧,江从白鸟去边流。shān zài duàn xiá míng chù bì,jiāng cóng bái niǎo qù biān liú。
苦无健句争天巧,赖有新亭慰客愁。kǔ wú jiàn jù zhēng tiān qiǎo,lài yǒu xīn tíng wèi kè chóu。
他日东南论胜地,未应只数庾公楼。tā rì dōng nán lùn shèng dì,wèi yīng zhǐ shù yǔ gōng lóu。

沈季卿出元具茨王相山诗卷相示两翁虽存没异途而均为不偶读之良增慨叹为题轴尾

周紫芝

沈郎带减不胜衣,瘦甚由来政坐诗。shěn láng dài jiǎn bù shèng yī,shòu shén yóu lái zhèng zuò shī。
试数交游尽前辈,便知文采照当时。shì shù jiāo yóu jǐn qián bèi,biàn zhī wén cǎi zhào dāng shí。
子猷何处寻修竹,漫叟今谁吊旧祠。zi yóu hé chù xún xiū zhú,màn sǒu jīn shuí diào jiù cí。
人似浮云忽吹散,老夫虽健鬓成丝。rén shì fú yún hū chuī sàn,lǎo fū suī jiàn bìn chéng sī。

送陈鄂州

周紫芝

旧识君家小仲容,步兵今复此相同。jiù shí jūn jiā xiǎo zhòng róng,bù bīng jīn fù cǐ xiāng tóng。
谁教楚楚青云器,来照鬖鬖白雪翁。shuí jiào chǔ chǔ qīng yún qì,lái zhào sān sān bái xuě wēng。
庐阜故山休入望,武昌官柳正摇风。lú fù gù shān xiū rù wàng,wǔ chāng guān liǔ zhèng yáo fēng。
只应黄霸归朝日,已在天边尺一中。zhǐ yīng huáng bà guī cháo rì,yǐ zài tiān biān chǐ yī zhōng。

次韵沈季乡题醉山堂

周紫芝

看尽吴头楚尾山,不嫌心似鸟知还。kàn jǐn wú tóu chǔ wěi shān,bù xián xīn shì niǎo zhī hái。
可怜樽俎登临处,正在烟云杳霭间。kě lián zūn zǔ dēng lín chù,zhèng zài yān yún yǎo ǎi jiān。
地胜岂无神物护,天教付与老翁闲。dì shèng qǐ wú shén wù hù,tiān jiào fù yǔ lǎo wēng xián。
凭栏欲唤君来语,家住寒溪第几湾。píng lán yù huàn jūn lái yǔ,jiā zhù hán xī dì jǐ wān。

送呼延韩仲

周紫芝

人生何苦著儒冠,心与功名了不干。rén shēng hé kǔ zhù rú guān,xīn yǔ gōng míng le bù gàn。
早岁气吞云梦泽,暮年身作灞陵官。zǎo suì qì tūn yún mèng zé,mù nián shēn zuò bà líng guān。
欲寻故国今安在,漫醉醨樽不当欢。yù xún gù guó jīn ān zài,màn zuì lí zūn bù dāng huān。
老别相逢知几日,花须句在好重看。lǎo bié xiāng féng zhī jǐ rì,huā xū jù zài hǎo zhòng kàn。

送刘德秀赴官贵池

周紫芝

刘郎人物照当时,未上青云莫慢迟。liú láng rén wù zhào dāng shí,wèi shàng qīng yún mò màn chí。
秋浦江山应似旧,蓝田雁鹜不妨诗。qiū pǔ jiāng shān yīng shì jiù,lán tián yàn wù bù fáng shī。
销魂怕作文通别,问字谁如伯始知。xiāo hún pà zuò wén tōng bié,wèn zì shuí rú bó shǐ zhī。
此去醉山梅欲动,忆君同看雪前枝。cǐ qù zuì shān méi yù dòng,yì jūn tóng kàn xuě qián zhī。

季卿惠诗颇寓穷愁之意作是诗勉之

周紫芝

君有篇章配国风,技兼鼯鼠固应穷。jūn yǒu piān zhāng pèi guó fēng,jì jiān wú shǔ gù yīng qióng。
但令人似千金璧,莫恨门生一丈蓬。dàn lìng rén shì qiān jīn bì,mò hèn mén shēng yī zhàng péng。
北阮有生宁免俗,蒙庄虽放亦求通。běi ruǎn yǒu shēng níng miǎn sú,méng zhuāng suī fàng yì qiú tōng。
会看黄鹄摩霄去,未可轻投燕雀丛。huì kàn huáng gǔ mó xiāo qù,wèi kě qīng tóu yàn què cóng。