古诗词

送吴甥归秣陵

周紫芝

人生良苦不自知,三折肱乃成良医。rén shēng liáng kǔ bù zì zhī,sān zhé gōng nǎi chéng liáng yī。
老夫年少不知此,请为甥也今言之。lǎo fū nián shǎo bù zhī cǐ,qǐng wèi shēng yě jīn yán zhī。
平时颇喜诗有味,晚乃竟坐寒无衣。píng shí pǒ xǐ shī yǒu wèi,wǎn nǎi jìng zuò hán wú yī。
人言诗成本无用,小技止可持自怡。rén yán shī chéng běn wú yòng,xiǎo jì zhǐ kě chí zì yí。
一闻斯言寝不寐,尽欲弃去无孑遗。yī wén sī yán qǐn bù mèi,jǐn yù qì qù wú jié yí。
人皆见之唾不顾,汝乃掇拾归何为。rén jiē jiàn zhī tuò bù gù,rǔ nǎi duō shí guī hé wèi。
前年行都子访我,值我偶得南州麾。qián nián xíng dōu zi fǎng wǒ,zhí wǒ ǒu dé nán zhōu huī。
汝之老母我伯姊,何为弃养行相随。rǔ zhī lǎo mǔ wǒ bó zǐ,hé wèi qì yǎng xíng xiāng suí。
极知饥寒子良苦,况乃窀穸归无期。jí zhī jī hán zi liáng kǔ,kuàng nǎi zhūn xī guī wú qī。
翁今儿孙渐满屋,子六八女肩相差。wēng jīn ér sūn jiàn mǎn wū,zi liù bā nǚ jiān xiāng chà。
归囊羞涩止有此,世事乃尔真成痴。guī náng xiū sè zhǐ yǒu cǐ,shì shì nǎi ěr zhēn chéng chī。
渭阳老将如病骥,肉瘦到骨那能肥。wèi yáng lǎo jiāng rú bìng jì,ròu shòu dào gǔ nà néng féi。
枯萁成豆不足较,甥也幸有骅骝姿。kū qí chéng dòu bù zú jiào,shēng yě xìng yǒu huá liú zī。
丈夫岂合长贫贱,慎勿琐细含酸悲。zhàng fū qǐ hé zhǎng pín jiàn,shèn wù suǒ xì hán suān bēi。
天寒霜劲路如掌,矫首一望秋风嘶。tiān hán shuāng jìn lù rú zhǎng,jiǎo shǒu yī wàng qiū fēng sī。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

雨中梅花犹有存者

周紫芝

江雨无情不管人,残梅有韵故相亲。jiāng yǔ wú qíng bù guǎn rén,cán méi yǒu yùn gù xiāng qīn。
闭门无事仍无客,花作羞娥酒当春。bì mén wú shì réng wú kè,huā zuò xiū é jiǔ dāng chūn。

正月二十八日雪晴睡起

周紫芝

沉水空蒙睡欲醒,寒窗窈窕日初晴。chén shuǐ kōng méng shuì yù xǐng,hán chuāng yǎo tiǎo rì chū qíng。
谁将昨夜堆檐雪,为作空阶滴雨声。shuí jiāng zuó yè duī yán xuě,wèi zuò kōng jiē dī yǔ shēng。

正月二十八日雪晴睡起

周紫芝

梅树花边日脚红,鸟偷微暖啭东风。méi shù huā biān rì jiǎo hóng,niǎo tōu wēi nuǎn zhuàn dōng fēng。
寒窗唤起无人见,独倚栏杆看雪融。hán chuāng huàn qǐ wú rén jiàn,dú yǐ lán gān kàn xuě róng。

上巳日雨中熟睡二首

周紫芝

吴波越峤翠争流,过尽残春懒出游。wú bō yuè jiào cuì zhēng liú,guò jǐn cán chūn lǎn chū yóu。
花下看谁飞白马,雨中怜我拥黄紬。huā xià kàn shuí fēi bái mǎ,yǔ zhōng lián wǒ yōng huáng chóu。

上巳日雨中熟睡二首

周紫芝

细数兰亭岁月长,当年旧事久凄凉。xì shù lán tíng suì yuè zhǎng,dāng nián jiù shì jiǔ qī liáng。
但欣越女山前雨,暗入罗敷陌上桑。dàn xīn yuè nǚ shān qián yǔ,àn rù luó fū mò shàng sāng。

酴醾小壶

周紫芝

芳条秀色净如霜,折得残枝近笔床。fāng tiáo xiù sè jìng rú shuāng,zhé dé cán zhī jìn bǐ chuáng。
月冷灯青花欲睡,可怜虚度此时香。yuè lěng dēng qīng huā yù shuì,kě lián xū dù cǐ shí xiāng。

酴醾小壶

周紫芝

春事何时属老人,好花知复为谁分。chūn shì hé shí shǔ lǎo rén,hǎo huā zhī fù wèi shuí fēn。
何当碧玉壶中雪,飞作香罗髻上云。hé dāng bì yù hú zhōng xuě,fēi zuò xiāng luó jì shàng yún。

效王建体二首

周紫芝

金兽分香赐老臣,全家望阙拜君恩。jīn shòu fēn xiāng cì lǎo chén,quán jiā wàng quē bài jūn ēn。
教坊催乐排春燕,中使传宣劝御樽。jiào fāng cuī lè pái chūn yàn,zhōng shǐ chuán xuān quàn yù zūn。

效王建体二首

周紫芝

日转彤庭柳影移,微凉殿阁麦秋时。rì zhuǎn tóng tíng liǔ yǐng yí,wēi liáng diàn gé mài qiū shí。
侍臣朝罢归来晚,又见金盘赐荔枝。shì chén cháo bà guī lái wǎn,yòu jiàn jīn pán cì lì zhī。

与叔容上天真台题石壁用坐中语也

周紫芝

我生犹得问天真,净洗频年马上尘。wǒ shēng yóu dé wèn tiān zhēn,jìng xǐ pín nián mǎ shàng chén。
此地何妨来著我,老僧原自不嗔人。cǐ dì hé fáng lái zhù wǒ,lǎo sēng yuán zì bù chēn rén。

次韵相之木犀三首

周紫芝

木犀韵胜无人画,合在诗翁阿堵中。mù xī yùn shèng wú rén huà,hé zài shī wēng ā dǔ zhōng。
已写幽姿入新句,莫将遗恨怨秋风。yǐ xiě yōu zī rù xīn jù,mò jiāng yí hèn yuàn qiū fēng。

次韵相之木犀三首

周紫芝

异时茅屋东边树,黄粟吹香趁水流。yì shí máo wū dōng biān shù,huáng sù chuī xiāng chèn shuǐ liú。
旋买残枝供燕几,为谁辜负故山秋。xuán mǎi cán zhī gōng yàn jǐ,wèi shuí gū fù gù shān qiū。

次韵相之木犀三首

周紫芝

兰芳九畹是同流,薜荔江蓠格未优。lán fāng jiǔ wǎn shì tóng liú,bì lì jiāng lí gé wèi yōu。
不为岩花作佳传,灵均空说楚江秋。bù wèi yán huā zuò jiā chuán,líng jūn kōng shuō chǔ jiāng qiū。

雨后顿有秋意得小诗四绝

周紫芝

九衢残暑厌风埃,两日阴云遂不开。jiǔ qú cán shǔ yàn fēng āi,liǎng rì yīn yún suì bù kāi。
造物固应知客意,急催新雨送秋来。zào wù gù yīng zhī kè yì,jí cuī xīn yǔ sòng qiū lái。

雨后顿有秋意得小诗四绝

周紫芝

只今风露欲凋荷,前月牵牛已渡河。zhǐ jīn fēng lù yù diāo hé,qián yuè qiān niú yǐ dù hé。
络纬独知秋色晚,芭蕉添得雨声多。luò wěi dú zhī qiū sè wǎn,bā jiāo tiān dé yǔ shēng duō。