古诗词

松林道人施绣观音

周紫芝

菩萨变化如虚空,云何得此虚空相。pú sà biàn huà rú xū kōng,yún hé dé cǐ xū kōng xiāng。
我观无碍大慈悲,无刹不现如水月。wǒ guān wú ài dà cí bēi,wú shā bù xiàn rú shuǐ yuè。
八万四千母陁臂,能援世间一切众。bā wàn sì qiān mǔ tuó bì,néng yuán shì jiān yī qiè zhòng。
八万四千清净眼,能照五浊诸有情。bā wàn sì qiān qīng jìng yǎn,néng zhào wǔ zhuó zhū yǒu qíng。
是故神通不思议,而欲妄以色相求。shì gù shén tōng bù sī yì,ér yù wàng yǐ sè xiāng qiú。
譬如狂人逐四方,四方无尽力无竭。pì rú kuáng rén zhú sì fāng,sì fāng wú jǐn lì wú jié。
况以丹青绘缯彩,更复刺绣为仪形。kuàng yǐ dān qīng huì zēng cǎi,gèng fù cì xiù wèi yí xíng。
丝毫缣素相假合,妙技巧借金十奴。sī háo jiān sù xiāng jiǎ hé,miào jì qiǎo jiè jīn shí nú。
若人捐弃钋与丝,亦无五色可资藉。ruò rén juān qì pō yǔ sī,yì wú wǔ sè kě zī jí。
瞑目默相不可得,毕竟无有是菩萨。míng mù mò xiāng bù kě dé,bì jìng wú yǒu shì pú sà。
吾愿世人舍色相,当时未有钋丝时。wú yuàn shì rén shě sè xiāng,dāng shí wèi yǒu pō sī shí。
蓬莱观妙本无心,以粗即妙作是念。péng lái guān miào běn wú xīn,yǐ cū jí miào zuò shì niàn。
松林无心受此施,以施居士作礼言。sōng lín wú xīn shòu cǐ shī,yǐ shī jū shì zuò lǐ yán。
我当还亦以此施,此施有尽法无穷。wǒ dāng hái yì yǐ cǐ shī,cǐ shī yǒu jǐn fǎ wú qióng。
普愿世间诸佛子,凡瞻此相悉欢喜。pǔ yuàn shì jiān zhū fú zi,fán zhān cǐ xiāng xī huān xǐ。
若见菩萨非菩萨,即知是我非是妄。ruò jiàn pú sà fēi pú sà,jí zhī shì wǒ fēi shì wàng。
妄见除灭无复然,吾与佛子等无二。wàng jiàn chú miè wú fù rán,wú yǔ fú zi děng wú èr。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

秋晚二绝

周紫芝

凉月初欣薄露天,井梧吹叶又凄然。liáng yuè chū xīn báo lù tiān,jǐng wú chuī yè yòu qī rán。
墙根可笑无名草,依倚秋风翘碧鲜。qiáng gēn kě xiào wú míng cǎo,yī yǐ qiū fēng qiào bì xiān。

秋晚二绝

周紫芝

月向寒林欲上时,露从秋后已沾衣。yuè xiàng hán lín yù shàng shí,lù cóng qiū hòu yǐ zhān yī。
微萤不自知时晚,犹抱馀光照水飞。wēi yíng bù zì zhī shí wǎn,yóu bào yú guāng zhào shuǐ fēi。

次韵伯达大水见怀二绝

周紫芝

雨涨平池绿似淮,半扉春水眼慵开。yǔ zhǎng píng chí lǜ shì huái,bàn fēi chūn shuǐ yǎn yōng kāi。
无钱得买扁舟去,莫道旧来今不来。wú qián dé mǎi biǎn zhōu qù,mò dào jiù lái jīn bù lái。

次韵伯达大水见怀二绝

周紫芝

相望千家信不通,悬知春在雨声中。xiāng wàng qiān jiā xìn bù tōng,xuán zhī chūn zài yǔ shēng zhōng。
蹇驴欲去愁泥滑,安得西飞六尺鸿。jiǎn lǘ yù qù chóu ní huá,ān dé xī fēi liù chǐ hóng。

次韵次卿宴坐烧香二绝

周紫芝

燕堂窗静一帘垂,鹊尾薰浓客未知。yàn táng chuāng jìng yī lián chuí,què wěi xūn nóng kè wèi zhī。
稍忆风流王子晋,月明闲弄玉参差。shāo yì fēng liú wáng zi jìn,yuè míng xián nòng yù cān chà。

次韵次卿宴坐烧香二绝

周紫芝

薄雾霏霏欲满空,炉烟不动宝薰浓。báo wù fēi fēi yù mǎn kōng,lú yān bù dòng bǎo xūn nóng。
莫将俗语讥时辈,更学东京范蔚宗。mò jiāng sú yǔ jī shí bèi,gèng xué dōng jīng fàn wèi zōng。

次韵沈彦述官舍书事二绝

周紫芝

幕中从事最能诗,恐是当年杜牧之。mù zhōng cóng shì zuì néng shī,kǒng shì dāng nián dù mù zhī。
渠为秋娘方觅句,莫将公事恼痴儿。qú wèi qiū niáng fāng mì jù,mò jiāng gōng shì nǎo chī ér。

次韵沈彦述官舍书事二绝

周紫芝

晚得休文一解颜,识君曾是画图间。wǎn dé xiū wén yī jiě yán,shí jūn céng shì huà tú jiān。
阳春白雪何由和,句有雌霓诵亦难。yáng chūn bái xuě hé yóu hé,jù yǒu cí ní sòng yì nán。

次韵元司理元夜三绝

周紫芝

火龙衔烛御城游,喜入升平四百州。huǒ lóng xián zhú yù chéng yóu,xǐ rù shēng píng sì bǎi zhōu。
惆怅长安今夜月,为谁重上汉宫楼。chóu chàng zhǎng ān jīn yè yuè,wèi shuí zhòng shàng hàn gōng lóu。

次韵元司理元夜三绝

周紫芝

忆得葆真池上春,水晶帘底看灯人。yì dé bǎo zhēn chí shàng chūn,shuǐ jīng lián dǐ kàn dēng rén。
当年京洛随车客,今夜江湖卧病身。dāng nián jīng luò suí chē kè,jīn yè jiāng hú wò bìng shēn。

次韵元司理元夜三绝

周紫芝

花落残缸睡味酣,九霄谁正梦传柑。huā luò cán gāng shuì wèi hān,jiǔ xiāo shuí zhèng mèng chuán gān。
百千灯满虚空界,半夜回光独闭庵。bǎi qiān dēng mǎn xū kōng jiè,bàn yè huí guāng dú bì ān。

次韵同舒天用和元侯三绝

周紫芝

舒郎人物是清流,不解蒲萄得一州。shū láng rén wù shì qīng liú,bù jiě pú táo dé yī zhōu。
郡守无灯亦行乐,也随宾客上江楼。jùn shǒu wú dēng yì xíng lè,yě suí bīn kè shàng jiāng lóu。

次韵同舒天用和元侯三绝

周紫芝

乱离灯火不成春,月下归时有几人。luàn lí dēng huǒ bù chéng chūn,yuè xià guī shí yǒu jǐ rén。
我老尚堪陪一笑,世间无似此闲身。wǒ lǎo shàng kān péi yī xiào,shì jiān wú shì cǐ xián shēn。

次韵同舒天用和元侯三绝

周紫芝

游骑归来尚半酣,一杯谁与瓮头柑。yóu qí guī lái shàng bàn hān,yī bēi shuí yǔ wèng tóu gān。
小窗梦断龛灯在,影落疏梅月上庵。xiǎo chuāng mèng duàn kān dēng zài,yǐng luò shū méi yuè shàng ān。

次韵草堂主人雨中十首

周紫芝

反锁衡门谁复开,草堂殊不见兵埃。fǎn suǒ héng mén shuí fù kāi,cǎo táng shū bù jiàn bīng āi。
雄风斜卷云头去,雌霓横遮雨脚回。xióng fēng xié juǎn yún tóu qù,cí ní héng zhē yǔ jiǎo huí。