古诗词

金刚般若波罗密经

周紫芝

佛以甚深微妙法,广为一切众生说。fú yǐ shén shēn wēi miào fǎ,guǎng wèi yī qiè zhòng shēng shuō。
有能悉发菩提心,究竟得成无上道。yǒu néng xī fā pú tí xīn,jiū jìng dé chéng wú shàng dào。
彼有受持读诵者,其福不可更称量。bǐ yǒu shòu chí dú sòng zhě,qí fú bù kě gèng chēng liàng。
七宝满尔河沙数,以用布施得福德。qī bǎo mǎn ěr hé shā shù,yǐ yòng bù shī dé fú dé。
而比福德犹为多,况吾大慈大愿师,常悯众生堕恶道。ér bǐ fú dé yóu wèi duō,kuàng wú dà cí dà yuàn shī,cháng mǐn zhòng shēng duò è dào。
假此持经功德海,能免世间一切苦。jiǎ cǐ chí jīng gōng dé hǎi,néng miǎn shì jiān yī qiè kǔ。
有大长者号宰官,书写读诵不少懈。yǒu dà zhǎng zhě hào zǎi guān,shū xiě dú sòng bù shǎo xiè。
旃檀香及薝卜花,供养恭敬常作礼。zhān tán xiāng jí zhān bo huā,gōng yǎng gōng jìng cháng zuò lǐ。
忽遇黑风吹船舫,将随那刹诸鬼国。hū yù hēi fēng chuī chuán fǎng,jiāng suí nà shā zhū guǐ guó。
仓惶取是受持经,投诸江流没巨浪。cāng huáng qǔ shì shòu chí jīng,tóu zhū jiāng liú méi jù làng。
须臾风定夜色霁,达旦悉得大快乐。xū yú fēng dìng yè sè jì,dá dàn xī dé dà kuài lè。
平明篙师有妇妻,忽言汲水得巨轴。píng míng gāo shī yǒu fù qī,hū yán jí shuǐ dé jù zhóu。
金书贝叶与巾绣,无一毫毛有坏相。jīn shū bèi yè yǔ jīn xiù,wú yī háo máo yǒu huài xiāng。
有如金刚不坏身,经大水聚性不灭。yǒu rú jīn gāng bù huài shēn,jīng dà shuǐ jù xìng bù miè。
拾尘数劫有时尽,而是功德终无穷。shí chén shù jié yǒu shí jǐn,ér shì gōng dé zhōng wú qióng。
众生信心不坚固,未尝闻此殊胜事。zhòng shēng xìn xīn bù jiān gù,wèi cháng wén cǐ shū shèng shì。
用是稽首无上尊,愿我诸佛常加护。yòng shì jī shǒu wú shàng zūn,yuàn wǒ zhū fú cháng jiā hù。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

次韵王彦猷参谋避胡

周紫芝

扁舟流浪作浮家,病齿凋零脱左车。biǎn zhōu liú làng zuò fú jiā,bìng chǐ diāo líng tuō zuǒ chē。
千里归心秋后燕,一年春事雨前茶。qiān lǐ guī xīn qiū hòu yàn,yī nián chūn shì yǔ qián chá。
它时我自开三径,此去君当判六花。tā shí wǒ zì kāi sān jìng,cǐ qù jūn dāng pàn liù huā。
相见已还平日愿,豚蹄何用祝污邪。xiāng jiàn yǐ hái píng rì yuàn,tún tí hé yòng zhù wū xié。

将别须江作

周紫芝

落叶江头枫树枝,秋风又入去年衣。luò yè jiāng tóu fēng shù zhī,qiū fēng yòu rù qù nián yī。
淮南米贱聊乘兴,笠泽鱼肥却念归。huái nán mǐ jiàn liáo chéng xīng,lì zé yú féi què niàn guī。
老境但知随物化,幽期常恐与心违。lǎo jìng dàn zhī suí wù huà,yōu qī cháng kǒng yǔ xīn wéi。
群山堂下山干点,不见祠云作雨飞。qún shān táng xià shān gàn diǎn,bù jiàn cí yún zuò yǔ fēi。

九日郡楼独坐

周紫芝

西风斜日可怜秋,已作重阳更上楼。xī fēng xié rì kě lián qiū,yǐ zuò zhòng yáng gèng shàng lóu。
门外白衣来独晚,坐中司马醉应休。mén wài bái yī lái dú wǎn,zuò zhōng sī mǎ zuì yīng xiū。
茱萸香在人何处,黄菊花开泪欲流。zhū yú xiāng zài rén hé chù,huáng jú huā kāi lèi yù liú。
山意娱人不胜好,苦无佳句若为酬。shān yì yú rén bù shèng hǎo,kǔ wú jiā jù ruò wèi chóu。

次韵明叔九日见怀

周紫芝

准拟重阳共一杯,幅巾临水复登台。zhǔn nǐ zhòng yáng gòng yī bēi,fú jīn lín shuǐ fù dēng tái。
飞花扑面君相送,落叶满山人未回。fēi huā pū miàn jūn xiāng sòng,luò yè mǎn shān rén wèi huí。
故国只凭幽梦到,断肠频寄尺书来。gù guó zhǐ píng yōu mèng dào,duàn cháng pín jì chǐ shū lái。
此生终向江湖老,黄菊红萸笑谩催。cǐ shēng zhōng xiàng jiāng hú lǎo,huáng jú hóng yú xiào mán cuī。

次韵赵茂卿书事

周紫芝

自昔人高马服名,胸中有策似金城。zì xī rén gāo mǎ fú míng,xiōng zhōng yǒu cè shì jīn chéng。
玉阶方寸何由借,榆塞风尘几日清。yù jiē fāng cùn hé yóu jiè,yú sāi fēng chén jǐ rì qīng。
万里有家无梦到,一樽和泪与谁倾。wàn lǐ yǒu jiā wú mèng dào,yī zūn hé lèi yǔ shuí qīng。
竹西回首扬州路,肠断故园春草生。zhú xī huí shǒu yáng zhōu lù,cháng duàn gù yuán chūn cǎo shēng。

仆将南归笑庵以诗见留次韵

周紫芝

思家一日似三秋,病眼凄然怯上楼。sī jiā yī rì shì sān qiū,bìng yǎn qī rán qiè shàng lóu。
十幅风蒲催我去,数枝烟竹为君留。shí fú fēng pú cuī wǒ qù,shù zhī yān zhú wèi jūn liú。
还将晓枕灯前句,分作孤蓬雨后愁。hái jiāng xiǎo zhěn dēng qián jù,fēn zuò gū péng yǔ hòu chóu。
便合北来寻老伴,人间何处有汤休。biàn hé běi lái xún lǎo bàn,rén jiān hé chù yǒu tāng xiū。

张元明罗仲共赋郡池白莲仆时在淮西十二月中休方德修始出巨轴追和

周紫芝

花似当时傅粉郎,不须汤饼试新妆。huā shì dāng shí fù fěn láng,bù xū tāng bǐng shì xīn zhuāng。
固知桃李无国色,犹恐兰荪是俗香。gù zhī táo lǐ wú guó sè,yóu kǒng lán sūn shì sú xiāng。
人在匡庐新结社,诗传淮楚梦还乡。rén zài kuāng lú xīn jié shè,shī chuán huái chǔ mèng hái xiāng。
波沉不见香罗袜,空向牛腰得夜光。bō chén bù jiàn xiāng luó wà,kōng xiàng niú yāo dé yè guāng。

送舜卿游建昌

周紫芝

并门当日倚长城,笑遣妖凶卷旆旌。bìng mén dāng rì yǐ zhǎng chéng,xiào qiǎn yāo xiōng juǎn pèi jīng。
江上长鲸知巳灭,草中封豕不劳平。jiāng shàng zhǎng jīng zhī sì miè,cǎo zhōng fēng shǐ bù láo píng。
十年当念疮痍苦,此日宁论战伐名。shí nián dāng niàn chuāng yí kǔ,cǐ rì níng lùn zhàn fá míng。
虎帐夜谈资婉画,为言奇策是休兵。hǔ zhàng yè tán zī wǎn huà,wèi yán qí cè shì xiū bīng。

次韵和答圆明老师二首

周紫芝

平生作剧谩逢场,枘凿由来苦未当。píng shēng zuò jù mán féng chǎng,ruì záo yóu lái kǔ wèi dāng。
笑我弹冠方适越,看谁纫佩独沉湘。xiào wǒ dàn guān fāng shì yuè,kàn shuí rèn pèi dú chén xiāng。
捧心政恐元非病,怒臂前知不自量。pěng xīn zhèng kǒng yuán fēi bìng,nù bì qián zhī bù zì liàng。
它日小松山下路,合分风月与徜徉。tā rì xiǎo sōng shān xià lù,hé fēn fēng yuè yǔ cháng yáng。

次韵和答圆明老师二首

周紫芝

回首云庵日又低,孤帆欲渡晚风吹。huí shǒu yún ān rì yòu dī,gū fān yù dù wǎn fēng chuī。
桃花水暖拍堤去,莲叶舟轻随棹移。táo huā shuǐ nuǎn pāi dī qù,lián yè zhōu qīng suí zhào yí。
老罢转知身是梦,愁来只有鬓成丝。lǎo bà zhuǎn zhī shēn shì mèng,chóu lái zhǐ yǒu bìn chéng sī。
人间无地安双足,万事从头愧老师。rén jiān wú dì ān shuāng zú,wàn shì cóng tóu kuì lǎo shī。

次韵元素赋余新居

周紫芝

一樽能此共窥临,草色凄迷步履深。yī zūn néng cǐ gòng kuī lín,cǎo sè qī mí bù lǚ shēn。
黄帽青鞋聊偃蹇,白衣苍狗自浮沉。huáng mào qīng xié liáo yǎn jiǎn,bái yī cāng gǒu zì fú chén。
瓮头酒熟须同把,窗下诗成亦共吟。wèng tóu jiǔ shú xū tóng bǎ,chuāng xià shī chéng yì gòng yín。
待得吾庐真可爱,更须绕屋树成阴。dài dé wú lú zhēn kě ài,gèng xū rào wū shù chéng yīn。

元素再邀同赋

周紫芝

载酒何人肯见临,情于老伴莫嫌深。zài jiǔ hé rén kěn jiàn lín,qíng yú lǎo bàn mò xián shēn。
诵君词赋疑仙去,笑我功名付陆沉。sòng jūn cí fù yí xiān qù,xiào wǒ gōng míng fù lù chén。
且可闭门留客饮,不知拥膝是谁吟。qiě kě bì mén liú kè yǐn,bù zhī yōng xī shì shuí yín。
幅巾趁取春犹在,来听黄鹂唤午阴。fú jīn chèn qǔ chūn yóu zài,lái tīng huáng lí huàn wǔ yīn。

元素再邀同赋

周紫芝

家住三峰颇下临,畏人小筑不辞深。jiā zhù sān fēng pǒ xià lín,wèi rén xiǎo zhù bù cí shēn。
南齐谢老楼空在,东海麻姑信已沉。nán qí xiè lǎo lóu kōng zài,dōng hǎi má gū xìn yǐ chén。
恨子不当青琐闼,伴人犹作白头吟。hèn zi bù dāng qīng suǒ tà,bàn rén yóu zuò bái tóu yín。
我穷无物能娱客,只有苍梧满地阴。wǒ qióng wú wù néng yú kè,zhǐ yǒu cāng wú mǎn dì yīn。

次韵木南稀见赠

周紫芝

上章分得鉴湖春,贺老前身恐是君。shàng zhāng fēn dé jiàn hú chūn,hè lǎo qián shēn kǒng shì jūn。
常病薰莸难共器,岂容鸡鹜可同群。cháng bìng xūn yóu nán gòng qì,qǐ róng jī wù kě tóng qún。
已无若若累累意,颇坐奇奇怪怪文。yǐ wú ruò ruò lèi lèi yì,pǒ zuò qí qí guài guài wén。
稍许白头亲杖履,少年功业付终军。shāo xǔ bái tóu qīn zhàng lǚ,shǎo nián gōng yè fù zhōng jūn。

五月二十九日对雨怀旧

周紫芝

危坐东窗日自长,幽人不出雨何妨。wēi zuò dōng chuāng rì zì zhǎng,yōu rén bù chū yǔ hé fáng。
未论饱饭三秋乐,且说高眠一枕凉。wèi lùn bǎo fàn sān qiū lè,qiě shuō gāo mián yī zhěn liáng。
晴后却疑犹点滴,夜深应是更淋浪。qíng hòu què yí yóu diǎn dī,yè shēn yīng shì gèng lín làng。
此声有味知谁解,安得君来与对床。cǐ shēng yǒu wèi zhī shuí jiě,ān dé jūn lái yǔ duì chuáng。