古诗词

金刚般若波罗密经

周紫芝

佛以甚深微妙法,广为一切众生说。fú yǐ shén shēn wēi miào fǎ,guǎng wèi yī qiè zhòng shēng shuō。
有能悉发菩提心,究竟得成无上道。yǒu néng xī fā pú tí xīn,jiū jìng dé chéng wú shàng dào。
彼有受持读诵者,其福不可更称量。bǐ yǒu shòu chí dú sòng zhě,qí fú bù kě gèng chēng liàng。
七宝满尔河沙数,以用布施得福德。qī bǎo mǎn ěr hé shā shù,yǐ yòng bù shī dé fú dé。
而比福德犹为多,况吾大慈大愿师,常悯众生堕恶道。ér bǐ fú dé yóu wèi duō,kuàng wú dà cí dà yuàn shī,cháng mǐn zhòng shēng duò è dào。
假此持经功德海,能免世间一切苦。jiǎ cǐ chí jīng gōng dé hǎi,néng miǎn shì jiān yī qiè kǔ。
有大长者号宰官,书写读诵不少懈。yǒu dà zhǎng zhě hào zǎi guān,shū xiě dú sòng bù shǎo xiè。
旃檀香及薝卜花,供养恭敬常作礼。zhān tán xiāng jí zhān bo huā,gōng yǎng gōng jìng cháng zuò lǐ。
忽遇黑风吹船舫,将随那刹诸鬼国。hū yù hēi fēng chuī chuán fǎng,jiāng suí nà shā zhū guǐ guó。
仓惶取是受持经,投诸江流没巨浪。cāng huáng qǔ shì shòu chí jīng,tóu zhū jiāng liú méi jù làng。
须臾风定夜色霁,达旦悉得大快乐。xū yú fēng dìng yè sè jì,dá dàn xī dé dà kuài lè。
平明篙师有妇妻,忽言汲水得巨轴。píng míng gāo shī yǒu fù qī,hū yán jí shuǐ dé jù zhóu。
金书贝叶与巾绣,无一毫毛有坏相。jīn shū bèi yè yǔ jīn xiù,wú yī háo máo yǒu huài xiāng。
有如金刚不坏身,经大水聚性不灭。yǒu rú jīn gāng bù huài shēn,jīng dà shuǐ jù xìng bù miè。
拾尘数劫有时尽,而是功德终无穷。shí chén shù jié yǒu shí jǐn,ér shì gōng dé zhōng wú qióng。
众生信心不坚固,未尝闻此殊胜事。zhòng shēng xìn xīn bù jiān gù,wèi cháng wén cǐ shū shèng shì。
用是稽首无上尊,愿我诸佛常加护。yòng shì jī shǒu wú shàng zūn,yuàn wǒ zhū fú cháng jiā hù。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

送章使君守竟陵

周紫芝

长江尽此是吾州,君去长江更尽头。zhǎng jiāng jǐn cǐ shì wú zhōu,jūn qù zhǎng jiāng gèng jǐn tóu。
短棹只添行客恨,清樽肯为故人留。duǎn zhào zhǐ tiān xíng kè hèn,qīng zūn kěn wèi gù rén liú。
饱听梦泽洲前雨,却望苍龙阙角楼。bǎo tīng mèng zé zhōu qián yǔ,què wàng cāng lóng quē jiǎo lóu。
试问尺书何日到,会须红蓼白蘋洲。shì wèn chǐ shū hé rì dào,huì xū hóng liǎo bái píng zhōu。

题卷雪楼

周紫芝

三国英雄气似云,江南只数故将军。sān guó yīng xióng qì shì yún,jiāng nán zhǐ shù gù jiāng jūn。
借令马上身犹健,应笑中原鼎尚分。jiè lìng mǎ shàng shēn yóu jiàn,yīng xiào zhōng yuán dǐng shàng fēn。
谥册屡沾新雨露,断碑空说旧功勋。shì cè lǚ zhān xīn yǔ lù,duàn bēi kōng shuō jiù gōng xūn。
斜阳万里明如雪,独倚栏干酒半醺。xié yáng wàn lǐ míng rú xuě,dú yǐ lán gàn jiǔ bàn xūn。

过刘道士庵

周紫芝

高卧何由雨垫巾,关门聊此寄闲身。gāo wò hé yóu yǔ diàn jīn,guān mén liáo cǐ jì xián shēn。
长生自是君家事,白发应怜我辈人。zhǎng shēng zì shì jūn jiā shì,bái fā yīng lián wǒ bèi rén。
多酿醉乡千日酒,岂知浮世十朱轮。duō niàng zuì xiāng qiān rì jiǔ,qǐ zhī fú shì shí zhū lún。
重来却践山中约,犹有桃花一半春。zhòng lái què jiàn shān zhōng yuē,yóu yǒu táo huā yī bàn chūn。

伤春二首拟近体

周紫芝

越罗初欲替茸裘,二月轻寒比麦秋。yuè luó chū yù tì rōng qiú,èr yuè qīng hán bǐ mài qiū。
潘老凋疏空惜鬓,庾郎憔悴不禁愁。pān lǎo diāo shū kōng xī bìn,yǔ láng qiáo cuì bù jìn chóu。
催归燕子春何限,落尽桃花雨未休。cuī guī yàn zi chūn hé xiàn,luò jǐn táo huā yǔ wèi xiū。
谁遣少年随梦去,不教人似柳风流。shuí qiǎn shǎo nián suí mèng qù,bù jiào rén shì liǔ fēng liú。

伤春二首拟近体

周紫芝

一幅轻纱老秃翁,半帘疏雨著东风。yī fú qīng shā lǎo tū wēng,bàn lián shū yǔ zhù dōng fēng。
长条柳伴短条舞,深色桃欺浅色红。zhǎng tiáo liǔ bàn duǎn tiáo wǔ,shēn sè táo qī qiǎn sè hóng。
愁思但知嫌酒薄,客情终不似春浓。chóu sī dàn zhī xián jiǔ báo,kè qíng zhōng bù shì chūn nóng。
尽将黑海无名障,付与邯郸一梦中。jǐn jiāng hēi hǎi wú míng zhàng,fù yǔ hán dān yī mèng zhōng。

再赋伤春二首

周紫芝

岂料馀生两鬓皤,庐峰犹得共婆娑。qǐ liào yú shēng liǎng bìn pó,lú fēng yóu dé gòng pó suō。
昔年自作南柯梦,此去心如古井波。xī nián zì zuò nán kē mèng,cǐ qù xīn rú gǔ jǐng bō。
官冷故人书不到,日长斋阁睡还多。guān lěng gù rén shū bù dào,rì zhǎng zhāi gé shuì hái duō。
文园曾病犹堪酒,传语风光奈我何。wén yuán céng bìng yóu kān jiǔ,chuán yǔ fēng guāng nài wǒ hé。

再赋伤春二首

周紫芝

浔阳江上听琵琶,买得江天且寄家。xún yáng jiāng shàng tīng pí pá,mǎi dé jiāng tiān qiě jì jiā。
带雨冲泥看燕子,随风著地数飞花。dài yǔ chōng ní kàn yàn zi,suí fēng zhù dì shù fēi huā。
人来裹饭何妨病,客去张罗亦自嘉。rén lái guǒ fàn hé fáng bìng,kè qù zhāng luó yì zì jiā。
还了世间无限债,却修香火足生涯。hái le shì jiān wú xiàn zhài,què xiū xiāng huǒ zú shēng yá。

客自富川来言湖水已到万坡

周紫芝

昔年唤客饮湖边,犹记湖天五月寒。xī nián huàn kè yǐn hú biān,yóu jì hú tiān wǔ yuè hán。
白鹭翻空归杳霭,惊涛卷雪到杯盘。bái lù fān kōng guī yǎo ǎi,jīng tāo juǎn xuě dào bēi pán。
鲲鹏水击三千里,云梦胸吞八九宽。kūn péng shuǐ jī sān qiān lǐ,yún mèng xiōng tūn bā jiǔ kuān。
想得拍堤春涨满,又吹飞雨湿阑干。xiǎng dé pāi dī chūn zhǎng mǎn,yòu chuī fēi yǔ shī lán gàn。

寄章复州

周紫芝

春来未得复州书,流落他乡我独居。chūn lái wèi dé fù zhōu shū,liú luò tā xiāng wǒ dú jū。
今日离群天际雁,昔年同队水中鱼。jīn rì lí qún tiān jì yàn,xī nián tóng duì shuǐ zhōng yú。
遥知卖剑方成俗,想得追锋便赐车。yáo zhī mài jiàn fāng chéng sú,xiǎng dé zhuī fēng biàn cì chē。
拟约琵琶亭下月,伴君一醉复何如。nǐ yuē pí pá tíng xià yuè,bàn jūn yī zuì fù hé rú。

晓晴

周紫芝

曈昽晓色上帘旌,吹尽江头滴雨声。tóng lóng xiǎo sè shàng lián jīng,chuī jǐn jiāng tóu dī yǔ shēng。
百岁一生常苦恼,三春几日好晴明。bǎi suì yī shēng cháng kǔ nǎo,sān chūn jǐ rì hǎo qíng míng。
从他落絮随人去,但趁青山放脚行。cóng tā luò xù suí rén qù,dàn chèn qīng shān fàng jiǎo xíng。
尚有诗肠新鼓吹,满携樽酒听黄莺。shàng yǒu shī cháng xīn gǔ chuī,mǎn xié zūn jiǔ tīng huáng yīng。

杨得臣见和晓晴长句用韵奉酬

周紫芝

西风猎猎转红旌,吹尽春霖点滴声。xī fēng liè liè zhuǎn hóng jīng,chuī jǐn chūn lín diǎn dī shēng。
晓送楚云归陇去,夜看淮烧隔江明。xiǎo sòng chǔ yún guī lǒng qù,yè kàn huái shāo gé jiāng míng。
舞狂恨我无长袖,句好从君得短行。wǔ kuáng hèn wǒ wú zhǎng xiù,jù hǎo cóng jūn dé duǎn xíng。
拟为新晴歌一曲,谁将此调付莺莺。nǐ wèi xīn qíng gē yī qū,shuí jiāng cǐ diào fù yīng yīng。

杨得臣见和晓晴长句用韵奉酬

周紫芝

诗翁老去得双旌,惯听清涟夜雨声。shī wēng lǎo qù dé shuāng jīng,guàn tīng qīng lián yè yǔ shēng。
水到浔阳心独喜,云开庐阜眼先明。shuǐ dào xún yáng xīn dú xǐ,yún kāi lú fù yǎn xiān míng。
落花已是春三月,飞盖犹堪酒数行。luò huā yǐ shì chūn sān yuè,fēi gài yóu kān jiǔ shù xíng。
寄语草元窗下客,忍令辜负晓啼莺。jì yǔ cǎo yuán chuāng xià kè,rěn lìng gū fù xiǎo tí yīng。

杨得臣见和晓晴长句用韵奉酬

周紫芝

归心何事等摇旌,叔起能诗近有声。guī xīn hé shì děng yáo jīng,shū qǐ néng shī jìn yǒu shēng。
岂料从游如梦寐,不知风雨过清明。qǐ liào cóng yóu rú mèng mèi,bù zhī fēng yǔ guò qīng míng。
拍浮我自堪娱老,矍铄谁应更请行。pāi fú wǒ zì kān yú lǎo,jué shuò shuí yīng gèng qǐng xíng。
此去定交君见许,为歌伐木赋鸣莺。cǐ qù dìng jiāo jūn jiàn xǔ,wèi gē fá mù fù míng yīng。

杨得臣见和晓晴长句用韵奉酬

周紫芝

上最初无善可旌,归来和雨听江声。shàng zuì chū wú shàn kě jīng,guī lái hé yǔ tīng jiāng shēng。
自怜老眼昏花甚,乞得晴窗夕照明。zì lián lǎo yǎn hūn huā shén,qǐ dé qíng chuāng xī zhào míng。
莲叶系舟惊水满,鱼须拄颊看云行。lián yè xì zhōu jīng shuǐ mǎn,yú xū zhǔ jiá kàn yún xíng。
君能著屐时相过,犹有残春一雨莺。jūn néng zhù jī shí xiāng guò,yóu yǒu cán chūn yī yǔ yīng。

杨得臣见和晓晴长句用韵奉酬

周紫芝

何处笼街引旆旌,老翁高卧听鸡声。hé chù lóng jiē yǐn pèi jīng,lǎo wēng gāo wò tīng jī shēng。
看花强起寻韦曲,谒帝空思入大明。kàn huā qiáng qǐ xún wéi qū,yè dì kōng sī rù dà míng。
有兴时弹流水调,无情懒赋丽人行。yǒu xīng shí dàn liú shuǐ diào,wú qíng lǎn fù lì rén xíng。
青春别我谁为伴,只有能歌绿树莺。qīng chūn bié wǒ shuí wèi bàn,zhǐ yǒu néng gē lǜ shù yīng。