古诗词

金刚般若波罗密经

周紫芝

佛以甚深微妙法,广为一切众生说。fú yǐ shén shēn wēi miào fǎ,guǎng wèi yī qiè zhòng shēng shuō。
有能悉发菩提心,究竟得成无上道。yǒu néng xī fā pú tí xīn,jiū jìng dé chéng wú shàng dào。
彼有受持读诵者,其福不可更称量。bǐ yǒu shòu chí dú sòng zhě,qí fú bù kě gèng chēng liàng。
七宝满尔河沙数,以用布施得福德。qī bǎo mǎn ěr hé shā shù,yǐ yòng bù shī dé fú dé。
而比福德犹为多,况吾大慈大愿师,常悯众生堕恶道。ér bǐ fú dé yóu wèi duō,kuàng wú dà cí dà yuàn shī,cháng mǐn zhòng shēng duò è dào。
假此持经功德海,能免世间一切苦。jiǎ cǐ chí jīng gōng dé hǎi,néng miǎn shì jiān yī qiè kǔ。
有大长者号宰官,书写读诵不少懈。yǒu dà zhǎng zhě hào zǎi guān,shū xiě dú sòng bù shǎo xiè。
旃檀香及薝卜花,供养恭敬常作礼。zhān tán xiāng jí zhān bo huā,gōng yǎng gōng jìng cháng zuò lǐ。
忽遇黑风吹船舫,将随那刹诸鬼国。hū yù hēi fēng chuī chuán fǎng,jiāng suí nà shā zhū guǐ guó。
仓惶取是受持经,投诸江流没巨浪。cāng huáng qǔ shì shòu chí jīng,tóu zhū jiāng liú méi jù làng。
须臾风定夜色霁,达旦悉得大快乐。xū yú fēng dìng yè sè jì,dá dàn xī dé dà kuài lè。
平明篙师有妇妻,忽言汲水得巨轴。píng míng gāo shī yǒu fù qī,hū yán jí shuǐ dé jù zhóu。
金书贝叶与巾绣,无一毫毛有坏相。jīn shū bèi yè yǔ jīn xiù,wú yī háo máo yǒu huài xiāng。
有如金刚不坏身,经大水聚性不灭。yǒu rú jīn gāng bù huài shēn,jīng dà shuǐ jù xìng bù miè。
拾尘数劫有时尽,而是功德终无穷。shí chén shù jié yǒu shí jǐn,ér shì gōng dé zhōng wú qióng。
众生信心不坚固,未尝闻此殊胜事。zhòng shēng xìn xīn bù jiān gù,wèi cháng wén cǐ shū shèng shì。
用是稽首无上尊,愿我诸佛常加护。yòng shì jī shǒu wú shàng zūn,yuàn wǒ zhū fú cháng jiā hù。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

向开叔借陈公诗卷以诗奉寄且易乙稿

周紫芝

平生不识陈惊坐,传得新诗喜失床。píng shēng bù shí chén jīng zuò,chuán dé xīn shī xǐ shī chuáng。
闻道明珠犹满眼,烦君为我一倾囊。wén dào míng zhū yóu mǎn yǎn,fán jūn wèi wǒ yī qīng náng。

寒食前五日作二绝

周紫芝

杜鹃新听晓来声,暖气催花一夜成。dù juān xīn tīng xiǎo lái shēng,nuǎn qì cuī huā yī yè chéng。
寒食只今无几日,故乡何处不关情。hán shí zhǐ jīn wú jǐ rì,gù xiāng hé chù bù guān qíng。

寒食前五日作二绝

周紫芝

寒食风埃满客巾,西湖烟雨送愁频。hán shí fēng āi mǎn kè jīn,xī hú yān yǔ sòng chóu pín。
日高未起鸟呼梦,春晚不归花笑人。rì gāo wèi qǐ niǎo hū mèng,chūn wǎn bù guī huā xiào rén。

黄文若携秦别驾侍儿像见过戏题二绝

周紫芝

能事空传王右丞,句如徐庾转难名。néng shì kōng chuán wáng yòu chéng,jù rú xú yǔ zhuǎn nán míng。
明眸正似溪光样,自古无人画得成。míng móu zhèng shì xī guāng yàng,zì gǔ wú rén huà dé chéng。

黄文若携秦别驾侍儿像见过戏题二绝

周紫芝

谢家林下小梅花,不着红蓝染绛纱。xiè jiā lín xià xiǎo méi huā,bù zhe hóng lán rǎn jiàng shā。
莫笑画师无国手,玉肌元不受铅华。mò xiào huà shī wú guó shǒu,yù jī yuán bù shòu qiān huá。

次韵黄文若春日山行过秦德久六首

周紫芝

百金聊作杖头沽,旋剪春苗荐野蔬。bǎi jīn liáo zuò zhàng tóu gū,xuán jiǎn chūn miáo jiàn yě shū。
便可且倾陶令酒,未须真忆季鹰鱼。biàn kě qiě qīng táo lìng jiǔ,wèi xū zhēn yì jì yīng yú。

次韵黄文若春日山行过秦德久六首

周紫芝

眼前风物一番新,江上桃花恼杀人。yǎn qián fēng wù yī fān xīn,jiāng shàng táo huā nǎo shā rén。
可笑草玄窗下客,满庭吹絮不知春。kě xiào cǎo xuán chuāng xià kè,mǎn tíng chuī xù bù zhī chūn。

次韵黄文若春日山行过秦德久六首

周紫芝

阶前春草唤愁生,屋上鸣鸠报晚晴。jiē qián chūn cǎo huàn chóu shēng,wū shàng míng jiū bào wǎn qíng。
忽有好诗来照眼,似逃空谷听人声。hū yǒu hǎo shī lái zhào yǎn,shì táo kōng gǔ tīng rén shēng。

次韵黄文若春日山行过秦德久六首

周紫芝

不作林间曳履行,老来春日总无情。bù zuò lín jiān yè lǚ xíng,lǎo lái chūn rì zǒng wú qíng。
还惊柳上风催燕,又见花边雨弄晴。hái jīng liǔ shàng fēng cuī yàn,yòu jiàn huā biān yǔ nòng qíng。

次韵黄文若春日山行过秦德久六首

周紫芝

樱桃花下小窗扉,闻说婵娟是柳枝。yīng táo huā xià xiǎo chuāng fēi,wén shuō chán juān shì liǔ zhī。
茗碗已烦罗袖捧,篆香仍借好风吹。míng wǎn yǐ fán luó xiù pěng,zhuàn xiāng réng jiè hǎo fēng chuī。

次韵黄文若春日山行过秦德久六首

周紫芝

鸟啼花发未春阑,日饮无何意自闲。niǎo tí huā fā wèi chūn lán,rì yǐn wú hé yì zì xián。
更唤小蛮娱醉客,主人风味似香山。gèng huàn xiǎo mán yú zuì kè,zhǔ rén fēng wèi shì xiāng shān。

叔共出近诗百馀篇携归灯下读竟题小诗其后三首

周紫芝

避地两家三五口,只今那忍记当时。bì dì liǎng jiā sān wǔ kǒu,zhǐ jīn nà rěn jì dāng shí。
谁知临老相逢日,犹得重看乱后诗。shuí zhī lín lǎo xiāng féng rì,yóu dé zhòng kàn luàn hòu shī。

叔共出近诗百馀篇携归灯下读竟题小诗其后三首

周紫芝

翠鬟当户山如染,匹练绕檐江自寒。cuì huán dāng hù shān rú rǎn,pǐ liàn rào yán jiāng zì hán。
纵有鹅溪谁写得,要从无色画中看。zòng yǒu é xī shuí xiě dé,yào cóng wú sè huà zhōng kàn。

叔共出近诗百馀篇携归灯下读竟题小诗其后三首

周紫芝

东平不复叹涂穷,有侄贤如阮仲容。dōng píng bù fù tàn tú qióng,yǒu zhí xián rú ruǎn zhòng róng。
净观庵中诗作社,水西山下酒分钟。jìng guān ān zhōng shī zuò shè,shuǐ xī shān xià jiǔ fēn zhōng。

读巴东集二首

周紫芝

熟睡能令虏退师,高谈聊决庙堂疑。shú shuì néng lìng lǔ tuì shī,gāo tán liáo jué miào táng yí。
胡尘洗尽浑无事,却卷波澜入小诗。hú chén xǐ jǐn hún wú shì,què juǎn bō lán rù xiǎo shī。