古诗词

梁山泊

陈师道

积阴风易作,隆寒声益急。jī yīn fēng yì zuò,lóng hán shēng yì jí。
百为定有数,一动必三日。bǎi wèi dìng yǒu shù,yī dòng bì sān rì。
奔隤水势壮,犦胅波头立。bēn tuí shuǐ shì zhuàng,bó dié bō tóu lì。
前行后浪促,突起旁抶射。qián xíng hòu làng cù,tū qǐ páng chì shè。
奔腾万骑来,倏忽一箭疾。bēn téng wàn qí lái,shū hū yī jiàn jí。
摧残蒲苇尽,簸荡鱼龙泣。cuī cán pú wěi jǐn,bǒ dàng yú lóng qì。
私忧地轴脱,已分梁山没。sī yōu dì zhóu tuō,yǐ fēn liáng shān méi。
向来万斛重,不作一叶直。xiàng lái wàn hú zhòng,bù zuò yī yè zhí。
舟行两水间,触夺声蟋蟀。zhōu xíng liǎng shuǐ jiān,chù duó shēng xī shuài。
路转帆举落,舟排冰叠积。lù zhuǎn fān jǔ luò,zhōu pái bīng dié jī。
经事长一智,中人所知识。jīng shì zhǎng yī zhì,zhōng rén suǒ zhī shí。
千金不垂堂,岂复待一失。qiān jīn bù chuí táng,qǐ fù dài yī shī。
穷途得伟观,老气犹少色。qióng tú dé wěi guān,lǎo qì yóu shǎo sè。
事定未得忘,嗟来庶可及。shì dìng wèi dé wàng,jiē lái shù kě jí。
陈师道

陈师道

陈师道(1053~1102)北宋官员、诗人。字履常,一字无己,号后山居士,汉族,彭城(今江苏徐州)人。元祐初苏轼等荐其文行,起为徐州教授,历仕太学博士、颖州教授、秘书省正字。一生安贫乐道,闭门苦吟,有“闭门觅句陈无己”之称。陈师道为苏门六君子之一,江西诗派重要作家。亦能词,其词风格与诗相近,以拗峭惊警见长。但其诗、词存在着内容狭窄、词意艰涩之病。著有《后山先生集》,词有《后山词》。 陈师道的作品>>

猜您喜欢

陶朱公庙

陈师道

千篇奏牍漫多知,百战收功未出奇。qiān piān zòu dú màn duō zhī,bǎi zhàn shōu gōng wèi chū qí。
名下难居身可辱,却将湖海换西施。míng xià nán jū shēn kě rǔ,què jiāng hú hǎi huàn xī shī。

次韵别张芸叟

陈师道

中年为别更堪频,四海无家托一身。zhōng nián wèi bié gèng kān pín,sì hǎi wú jiā tuō yī shēn。
此别时须问生死,孰知诗力解穷人。cǐ bié shí xū wèn shēng sǐ,shú zhī shī lì jiě qióng rén。

僧慧僧利

陈师道

骥騄同群鸿雁行,登临端为作重阳。jì lù tóng qún hóng yàn xíng,dēng lín duān wèi zuò zhòng yáng。
南台二谢风流绝,准拟归来古锦囊。nán tái èr xiè fēng liú jué,zhǔn nǐ guī lái gǔ jǐn náng。

叔父惠钵三首

陈师道

当家父子亲分付,不比黄梅万里来。dāng jiā fù zi qīn fēn fù,bù bǐ huáng méi wàn lǐ lái。
不解当年明上座,岭头言下却空回。bù jiě dāng nián míng shàng zuò,lǐng tóu yán xià què kōng huí。

叔父惠钵三首

陈师道

蒲团未有祖师意,洗钵何曾识赵州。pú tuán wèi yǒu zǔ shī yì,xǐ bō hé céng shí zhào zhōu。
万里空归君解否,老胡端为我能留。wàn lǐ kōng guī jūn jiě fǒu,lǎo hú duān wèi wǒ néng liú。

叔父惠钵三首

陈师道

声中得句已忘言,断酒持斋却自然。shēng zhōng dé jù yǐ wàng yán,duàn jiǔ chí zhāi què zì rán。
大有西来真的意,饥时著饭饱时悬。dà yǒu xī lái zhēn de yì,jī shí zhù fàn bǎo shí xuán。

谢端砚

陈师道

王家旧物群偷后,石出蛮溪百丈深。wáng jiā jiù wù qún tōu hòu,shí chū mán xī bǎi zhàng shēn。
挥翰吾非玉堂手,断金君有古人心。huī hàn wú fēi yù táng shǒu,duàn jīn jūn yǒu gǔ rén xīn。

何郎中出示黄公草书四首

陈师道

龙蛇起伏笔无前,江汉渊回语更妍。lóng shé qǐ fú bǐ wú qián,jiāng hàn yuān huí yǔ gèng yán。
好事元须一赏足,藏家不必万人传。hǎo shì yuán xū yī shǎng zú,cáng jiā bù bì wàn rén chuán。

何郎中出示黄公草书四首

陈师道

此诗此字有谁知,画省郎官自倔奇。cǐ shī cǐ zì yǒu shuí zhī,huà shěng láng guān zì jué qí。
罪大从来身万里,政成今有麦三岐。zuì dà cóng lái shēn wàn lǐ,zhèng chéng jīn yǒu mài sān qí。

何郎中出示黄公草书四首

陈师道

四海声名何水曹,新诗旧德自相高。sì hǎi shēng míng hé shuǐ cáo,xīn shī jiù dé zì xiāng gāo。
一官早要称三字,二鬓何须著两毛。yī guān zǎo yào chēng sān zì,èr bìn hé xū zhù liǎng máo。

何郎中出示黄公草书四首

陈师道

当年阙里与论诗,晚岁河山断梦思。dāng nián quē lǐ yǔ lùn shī,wǎn suì hé shān duàn mèng sī。
妙手不为平世用,高怀犹有故人知。miào shǒu bù wèi píng shì yòng,gāo huái yóu yǒu gù rén zhī。

次韵苏公谒告三绝

陈师道

静中有业官成集,醉里无何老是乡。jìng zhōng yǒu yè guān chéng jí,zuì lǐ wú hé lǎo shì xiāng。
丈室向来无一物,却须天女与拈香。zhàng shì xiàng lái wú yī wù,què xū tiān nǚ yǔ niān xiāng。

次韵苏公谒告三绝

陈师道

竭泽回波不作难,未应平地起风澜。jié zé huí bō bù zuò nán,wèi yīng píng dì qǐ fēng lán。
是身非有从何病,试下先生一著看。shì shēn fēi yǒu cóng hé bìng,shì xià xiān shēng yī zhù kàn。

次韵苏公谒告三绝

陈师道

纸帐薰炉作小春,青奴白牯对忘言。zhǐ zhàng xūn lú zuò xiǎo chūn,qīng nú bái gǔ duì wàng yán。
更无人问维摩诘,始是东坡不二门。gèng wú rén wèn wéi mó jí,shǐ shì dōng pō bù èr mén。

放歌行

陈师道

春风永巷闲娉婷,长使青楼误得名。chūn fēng yǒng xiàng xián pīng tíng,zhǎng shǐ qīng lóu wù dé míng。
不惜卷帘通一顾,怕君着眼未分明。bù xī juǎn lián tōng yī gù,pà jūn zhe yǎn wèi fēn míng。