古诗词

题明发高轩过图

陈师道

滕王蛱蝶江都马,一纸千金不当价。téng wáng jiá dié jiāng dōu mǎ,yī zhǐ qiān jīn bù dāng jià。
异才天纵非力能,画工不是甘为下。yì cái tiān zòng fēi lì néng,huà gōng bù shì gān wèi xià。
今代风流数大年,含毫落笔开山川。jīn dài fēng liú shù dà nián,hán háo luò bǐ kāi shān chuān。
忽忘朽老压尘底,却怪凫鸿堕目前。hū wàng xiǔ lǎo yā chén dǐ,què guài fú hóng duò mù qián。
尔来八二复秀出,万里河山才咫尺。ěr lái bā èr fù xiù chū,wàn lǐ hé shān cái zhǐ chǐ。
眼边安得有突兀,复似天地初开辟。yǎn biān ān dé yǒu tū wù,fù shì tiān dì chū kāi pì。
明窗写出高轩过,便逐愈湜闻吟哦。míng chuāng xiě chū gāo xuān guò,biàn zhú yù shí wén yín ó。
晚知书画真有益,却悔岁月来无多。wǎn zhī shū huà zhēn yǒu yì,què huǐ suì yuè lái wú duō。
官禁修严断过访,时于僻寺逢税鞅。guān jìn xiū yán duàn guò fǎng,shí yú pì sì féng shuì yāng。
秀润如行琮璧间,清明似引星辰上。xiù rùn rú xíng cóng bì jiān,qīng míng shì yǐn xīng chén shàng。
忧悲愉怢百不平,河擘太华东南倾。yōu bēi yú tū bǎi bù píng,hé bāi tài huá dōng nán qīng。
平生秀句寰区满,拾掇馀弃成丹青。píng shēng xiù jù huán qū mǎn,shí duō yú qì chéng dān qīng。
平湖远岭开精神,斗觉文字生清新。píng hú yuǎn lǐng kāi jīng shén,dòu jué wén zì shēng qīng xīn。
未许二豪今角立,要知旁有卫夫人。wèi xǔ èr háo jīn jiǎo lì,yào zhī páng yǒu wèi fū rén。
陈师道

陈师道

陈师道(1053~1102)北宋官员、诗人。字履常,一字无己,号后山居士,汉族,彭城(今江苏徐州)人。元祐初苏轼等荐其文行,起为徐州教授,历仕太学博士、颖州教授、秘书省正字。一生安贫乐道,闭门苦吟,有“闭门觅句陈无己”之称。陈师道为苏门六君子之一,江西诗派重要作家。亦能词,其词风格与诗相近,以拗峭惊警见长。但其诗、词存在着内容狭窄、词意艰涩之病。著有《后山先生集》,词有《后山词》。 陈师道的作品>>

猜您喜欢

巨野二首

陈师道

蒲港侵衣绿,莲塘乱眼红。pú gǎng qīn yī lǜ,lián táng luàn yǎn hóng。
将身供世事,结缆待回风。jiāng shēn gōng shì shì,jié lǎn dài huí fēng。

绝句

陈师道

斫水水可断,续弦弦可完。zhuó shuǐ shuǐ kě duàn,xù xián xián kě wán。
如何郑公客,不作百年看。rú hé zhèng gōng kè,bù zuò bǎi nián kàn。

次韵少游春江秋野图二首

陈师道

翰墨功名里,江山富贵人。hàn mò gōng míng lǐ,jiāng shān fù guì rén。
倏看双鸟下,已负百年身。shū kàn shuāng niǎo xià,yǐ fù bǎi nián shēn。

次韵少游春江秋野图二首

陈师道

江清风偃木,霜落雁横空。jiāng qīng fēng yǎn mù,shuāng luò yàn héng kōng。
若个丹青里,犹须著此翁。ruò gè dān qīng lǐ,yóu xū zhù cǐ wēng。

北渚

陈师道

南荡不可度,北渚风浪生。nán dàng bù kě dù,běi zhǔ fēng làng shēng。
向来狐兔迹,已复蛟鼍鸣。xiàng lái hú tù jì,yǐ fù jiāo tuó míng。

萱草

陈师道

唤作忘忧草,相看万事休。huàn zuò wàng yōu cǎo,xiāng kàn wàn shì xiū。
若教花有语,却解使人愁。ruò jiào huā yǒu yǔ,què jiě shǐ rén chóu。

夜句三首

陈师道

过雨作秋清,归云放月明。guò yǔ zuò qiū qīng,guī yún fàng yuè míng。
入帘摇竹影,塞耳落洪声。rù lián yáo zhú yǐng,sāi ěr luò hóng shēng。

夜句三首

陈师道

老树仍孤秀,秋蟾只独明。lǎo shù réng gū xiù,qiū chán zhǐ dú míng。
何须夜来雨,却听枕前声。hé xū yè lái yǔ,què tīng zhěn qián shēng。

夜句三首

陈师道

短短长长柳,三三五五星。duǎn duǎn zhǎng zhǎng liǔ,sān sān wǔ wǔ xīng。
断云当极目,不尽远峰青。duàn yún dāng jí mù,bù jǐn yuǎn fēng qīng。

双樱

陈师道

并蒂随宜好,连心着意红。bìng dì suí yí hǎo,lián xīn zhe yì hóng。
只堪惊老眼,持此与谁同。zhǐ kān jīng lǎo yǎn,chí cǐ yǔ shuí tóng。

雁二首

陈师道

来往违寒暑,飞鸣在稻粱。lái wǎng wéi hán shǔ,fēi míng zài dào liáng。
未知溟海大,不肯过衡阳。wèi zhī míng hǎi dà,bù kěn guò héng yáng。

雁二首

陈师道

截水无留影,哀空有断群。jié shuǐ wú liú yǐng,āi kōng yǒu duàn qún。
翅开先作字,行断不成文。chì kāi xiān zuò zì,xíng duàn bù chéng wén。

次韵答邢居实二首

陈师道

汉庭用少公何在,不使群飞接羽翰。hàn tíng yòng shǎo gōng hé zài,bù shǐ qún fēi jiē yǔ hàn。
今代贵人须白发,挂冠高处未宜弹。jīn dài guì rén xū bái fā,guà guān gāo chù wèi yí dàn。

次韵答邢居实二首

陈师道

秋来为客意何如,千里山河信不疏。qiū lái wèi kè yì hé rú,qiān lǐ shān hé xìn bù shū。
昔日老人今则少,不妨红叶闭门书。xī rì lǎo rén jīn zé shǎo,bù fáng hóng yè bì mén shū。

次韵秦觏听雁闻鸡

陈师道

行断哀多影不留,有人中夜揽衣裘。xíng duàn āi duō yǐng bù liú,yǒu rén zhōng yè lǎn yī qiú。
笔头细字真堪怨,眼里长檠不解愁。bǐ tóu xì zì zhēn kān yuàn,yǎn lǐ zhǎng qíng bù jiě chóu。