古诗词

归去来·兮

杨万里

侬家贫甚诉长饥。nóng jiā pín shén sù zhǎng jī。
幼稚满庭闱。yòu zhì mǎn tíng wéi。
正坐瓶无储粟,漫求为吏东西。zhèng zuò píng wú chǔ sù,màn qiú wèi lì dōng xī。
偶然彭泽近邻圻。ǒu rán péng zé jìn lín qí。
公秫滑流匙。gōng shú huá liú shi。
葛巾劝我求为酒,黄菊怨、冷落东篱。gé jīn quàn wǒ qiú wèi jiǔ,huáng jú yuàn lěng luò dōng lí。
五斗折腰,谁能许事,归去来兮。wǔ dòu zhé yāo,shuí néng xǔ shì,guī qù lái xī。
老圃半榛茨。lǎo pǔ bàn zhēn cí。
山田欲蒺藜。shān tián yù jí lí。
念心为形役又奚悲。niàn xīn wèi xíng yì yòu xī bēi。
独惆怅前迷。dú chóu chàng qián mí。
不谏后方追。bù jiàn hòu fāng zhuī。
觉今来是了,觉昨来非。jué jīn lái shì le,jué zuó lái fēi。
扁舟轻扬破朝霏。biǎn zhōu qīng yáng pò cháo fēi。
风细漫吹衣。fēng xì màn chuī yī。
试问征夫前路,晨光小,恨熹微。shì wèn zhēng fū qián lù,chén guāng xiǎo,hèn xī wēi。
乃瞻衡宇载奔弛。nǎi zhān héng yǔ zài bēn chí。
迎候满荆扉。yíng hòu mǎn jīng fēi。
已荒三径存松菊,喜诸幼、入室相携。yǐ huāng sān jìng cún sōng jú,xǐ zhū yòu rù shì xiāng xié。
有酒盈尊,引觞自酌,庭树遣颜怡。yǒu jiǔ yíng zūn,yǐn shāng zì zhuó,tíng shù qiǎn yán yí。
容膝易安栖。róng xī yì ān qī。
南窗寄傲睨。nán chuāng jì ào nì。
更小园日涉趣尤奇。gèng xiǎo yuán rì shè qù yóu qí。
尽虽设柴门,长是闭斜晖。jǐn suī shè chái mén,zhǎng shì bì xié huī。
纵遐观矫首,短策扶持。zòng xiá guān jiǎo shǒu,duǎn cè fú chí。
浮云出岫岂心思。fú yún chū xiù qǐ xīn sī。
鸟倦亦归飞。niǎo juàn yì guī fēi。
翳翳流光将入,孤松抚处凄其。yì yì liú guāng jiāng rù,gū sōng fǔ chù qī qí。
息交绝友堑山溪。xī jiāo jué yǒu qiàn shān xī。
世与我相违。shì yǔ wǒ xiāng wéi。
驾言复出何求者,旷千载、今欲从谁。jià yán fù chū hé qiú zhě,kuàng qiān zài jīn yù cóng shuí。
亲戚笑谈,琴书觞咏,莫遣俗人知。qīn qī xiào tán,qín shū shāng yǒng,mò qiǎn sú rén zhī。
邂逅又春熙。xiè hòu yòu chūn xī。
农人欲载菑。nóng rén yù zài zāi。
告西畴有事要耘耔。gào xī chóu yǒu shì yào yún zǐ。
容老子舟车,取意任委蛇。róng lǎo zi zhōu chē,qǔ yì rèn wěi shé。
历崎岖窈窕,丘壑随宜。lì qí qū yǎo tiǎo,qiū hè suí yí。
欣欣花木向荣滋。xīn xīn huā mù xiàng róng zī。
泉水始流澌。quán shuǐ shǐ liú sī。
万物得时如许,此生休笑吾衰。wàn wù dé shí rú xǔ,cǐ shēng xiū xiào wú shuāi。
寓形宇内几何时。yù xíng yǔ nèi jǐ hé shí。
岂问去留为。qǐ wèn qù liú wèi。
委心任运无多虑,顾皇皇、将欲何之。wěi xīn rèn yùn wú duō lǜ,gù huáng huáng jiāng yù hé zhī。
大化中间,乘流归尽,喜惧莫随伊。dà huà zhōng jiān,chéng liú guī jǐn,xǐ jù mò suí yī。
富贵本危机。fù guì běn wēi jī。
云乡不可期。yún xiāng bù kě qī。
趁良辰、孤往恣游嬉。chèn liáng chén gū wǎng zì yóu xī。
独临水登山,舒啸更哦诗。dú lín shuǐ dēng shān,shū xiào gèng ó shī。
除乐天知命,了复奚疑。chú lè tiān zhī mìng,le fù xī yí。
杨万里

杨万里

杨万里,字廷秀,号诚斋,男,汉族。吉州吉水(今江西省吉水县)人。南宋杰出诗人,与尤袤、范成大、陆游合称南宋“中兴四大诗人”、“南宋四大家”。 杨万里的作品>>

猜您喜欢

春雨不止二首

杨万里

无计奈何春日长,宰予介绍谒羲皇。wú jì nài hé chūn rì zhǎng,zǎi yǔ jiè shào yè xī huáng。
蚁才问阵天又雨,蜂欲舂粮花政香。yǐ cái wèn zhèn tiān yòu yǔ,fēng yù chōng liáng huā zhèng xiāng。

春雨不止二首

杨万里

春雨如毛又似埃,云开还合合还开。chūn yǔ rú máo yòu shì āi,yún kāi hái hé hé hái kāi。
怪来春晚寒如许,无赖桐花领取来。guài lái chūn wǎn hán rú xǔ,wú lài tóng huā lǐng qǔ lái。

雨夜独酌

杨万里

清明未到未和柔,过了清明春又休。qīng míng wèi dào wèi hé róu,guò le qīng míng chūn yòu xiū。
烛下看花遍有思,醉中听雨也无愁。zhú xià kàn huā biàn yǒu sī,zuì zhōng tīng yǔ yě wú chóu。

瓶中淮阳红牡丹落尽有叹三首

杨万里

只愁风雨妒花枝,剪入瓷瓶养却伊。zhǐ chóu fēng yǔ dù huā zhī,jiǎn rù cí píng yǎng què yī。
更下重帘深闭阁,忽然花落又关谁。gèng xià zhòng lián shēn bì gé,hū rán huā luò yòu guān shuí。

瓶中淮阳红牡丹落尽有叹三首

杨万里

眼中姚魏过匆匆,只有淮阳打底红。yǎn zhōng yáo wèi guò cōng cōng,zhǐ yǒu huái yáng dǎ dǐ hóng。
杜宇一声花睡醒,却教老子怨东风。dù yǔ yī shēng huā shuì xǐng,què jiào lǎo zi yuàn dōng fēng。

瓶中淮阳红牡丹落尽有叹三首

杨万里

又是明年看牡丹,未开芍药怯春寒。yòu shì míng nián kàn mǔ dān,wèi kāi sháo yào qiè chūn hán。
落英满地不须扫,一片蔫红也足观。luò yīng mǎn dì bù xū sǎo,yī piàn niān hóng yě zú guān。

初夏即事十二解

杨万里

莲叶头巾道样裁,仙桃扇子午时回。lián yè tóu jīn dào yàng cái,xiān táo shàn zi wǔ shí huí。
扑蝇堕地犹能旋,闭阁生尘底处来。pū yíng duò dì yóu néng xuán,bì gé shēng chén dǐ chù lái。

初夏即事十二解

杨万里

瑞香端合谱离骚,有子传芳韵亦高。ruì xiāng duān hé pǔ lí sāo,yǒu zi chuán fāng yùn yì gāo。
失却薰笼红锦被,化为矮树紫樱桃。shī què xūn lóng hóng jǐn bèi,huà wèi ǎi shù zǐ yīng táo。

初夏即事十二解

杨万里

百日田乾田父愁,只销一雨百无忧。bǎi rì tián qián tián fù chóu,zhǐ xiāo yī yǔ bǎi wú yōu。
更无人惜田中水,放下清溪恣意流。gèng wú rén xī tián zhōng shuǐ,fàng xià qīng xī zì yì liú。

初夏即事十二解

杨万里

从教节序暗相催,历日尘生懒看来。cóng jiào jié xù àn xiāng cuī,lì rì chén shēng lǎn kàn lái。
却是石榴知立夏,年年此日一花开。què shì shí liú zhī lì xià,nián nián cǐ rì yī huā kāi。

初夏即事十二解

杨万里

槛中红药趁春归,瓶里苛留三两枝。kǎn zhōng hóng yào chèn chūn guī,píng lǐ kē liú sān liǎng zhī。
一片落来能恋我,叶梢阁住不教飞。yī piàn luò lái néng liàn wǒ,yè shāo gé zhù bù jiào fēi。

初夏即事十二解

杨万里

密有花红绿刺长,似来作伴石榴芳。mì yǒu huā hóng lǜ cì zhǎng,shì lái zuò bàn shí liú fāng。
金樱身子玫瑰脸,更吃饧枝蜜果香。jīn yīng shēn zi méi guī liǎn,gèng chī táng zhī mì guǒ xiāng。

初夏即事十二解

杨万里

玉磬金钟天半鸣,梦中惊我起来听。yù qìng jīn zhōng tiān bàn míng,mèng zhōng jīng wǒ qǐ lái tīng。
万松花上三更雨,政事堂中有此声。wàn sōng huā shàng sān gèng yǔ,zhèng shì táng zhōng yǒu cǐ shēng。

初夏即事十二解

杨万里

东渚西陂万马奔,浪花吞尽旧波痕。dōng zhǔ xī bēi wàn mǎ bēn,làng huā tūn jǐn jiù bō hén。
山童莫扫中庭水,要写钱钱雨点纹。shān tóng mò sǎo zhōng tíng shuǐ,yào xiě qián qián yǔ diǎn wén。

初夏即事十二解

杨万里

更无一个子规啼,寂寂空山花自飞。gèng wú yī gè zi guī tí,jì jì kōng shān huā zì fēi。
啼得春归它便去,元来不是劝人归。tí dé chūn guī tā biàn qù,yuán lái bù shì quàn rén guī。