古诗词

水图诗寿王丞相

项安世

水于天地间,体物而不倚。shuǐ yú tiān dì jiān,tǐ wù ér bù yǐ。
其数为天一,众有之所始。qí shù wèi tiān yī,zhòng yǒu zhī suǒ shǐ。
其辰为壬癸,重任之所揆。qí chén wèi rén guǐ,zhòng rèn zhī suǒ kuí。
其德为智端,非非而是是。qí dé wèi zhì duān,fēi fēi ér shì shì。
其声为羽音,宇覆而物止。qí shēng wèi yǔ yīn,yǔ fù ér wù zhǐ。
精为九霄月,脉为百川水。jīng wèi jiǔ xiāo yuè,mài wèi bǎi chuān shuǐ。
上为云千峰,下为雾五里。shàng wèi yún qiān fēng,xià wèi wù wǔ lǐ。
春雨散膏腴,秋霜敛华靡。chūn yǔ sàn gāo yú,qiū shuāng liǎn huá mí。
露滋夏畦活,雪唤冬麦起。lù zī xià qí huó,xuě huàn dōng mài qǐ。
五行虽异生,宰割由一轨。wǔ xíng suī yì shēng,zǎi gē yóu yī guǐ。
火蒸妃合卺,金铸母生子。huǒ zhēng fēi hé jǐn,jīn zhù mǔ shēng zi。
凿土得乱泉,斫木出脂髓。záo tǔ dé luàn quán,zhuó mù chū zhī suǐ。
瀑垂石山巅,汞出砂坑里。pù chuí shí shān diān,gǒng chū shā kēng lǐ。
盛德其神乎,有生皆具此。shèng dé qí shén hū,yǒu shēng jiē jù cǐ。
虽然此其源,万变难比拟。suī rán cǐ qí yuán,wàn biàn nán bǐ nǐ。
盍往观其流,庶几有穷已。hé wǎng guān qí liú,shù jǐ yǒu qióng yǐ。
前稽夏书意,后考周雅旨。qián jī xià shū yì,hòu kǎo zhōu yǎ zhǐ。
河为中国经,江作南邦纪。hé wèi zhōng guó jīng,jiāng zuò nán bāng jì。
济溢陶邱阴,汉合武昌涘。jì yì táo qiū yīn,hàn hé wǔ chāng sì。
桐柏浚灵源,鸟鼠导幽趾。tóng bǎi jùn líng yuán,niǎo shǔ dǎo yōu zhǐ。
弱水沈一毛,泾泥灌千埤。ruò shuǐ shěn yī máo,jīng ní guàn qiān pí。
八水壮函秦,三川贯熊耳。bā shuǐ zhuàng hán qín,sān chuān guàn xióng ěr。
汾潞表参墟,睢漳雄楚芈。fén lù biǎo cān xū,suī zhāng xióng chǔ mǐ。
洞庭汩南放,彭蠡浩东迤。dòng tíng gǔ nán fàng,péng lí hào dōng yí。
震泽古垂声,巢湖晚呈诡。zhèn zé gǔ chuí shēng,cháo hú wǎn chéng guǐ。
东南有巨海,万派所奔委。dōng nán yǒu jù hǎi,wàn pài suǒ bēn wěi。
有海无乾坤,朝昏浸渊燬。yǒu hǎi wú qián kūn,cháo hūn jìn yuān huǐ。
或云尾闾泄,难测大荒理。huò yún wěi lǘ xiè,nán cè dà huāng lǐ。
源流皆莫究,却立但瞪视。yuán liú jiē mò jiū,què lì dàn dèng shì。
小人竟何知,但识农圃技。xiǎo rén jìng hé zhī,dàn shí nóng pǔ jì。
蓄为陂与塘,凿为沼与沚。xù wèi bēi yǔ táng,záo wèi zhǎo yǔ zhǐ。
大者川浍储,小者沟洫偫。dà zhě chuān huì chǔ,xiǎo zhě gōu xù zhì。
蔬畦行溉泽,花径分汛洒。shū qí xíng gài zé,huā jìng fēn xùn sǎ。
麦畴散馀润,稻畎入清弥。mài chóu sàn yú rùn,dào quǎn rù qīng mí。
掘井资釜鬵,渔溪得鲂鲤。jué jǐng zī fǔ qín,yú xī dé fáng lǐ。
暑饮救行暍,舟泛苏?履。shǔ yǐn jiù xíng yē,zhōu fàn sū tuò lǚ。
温瘳病夫疡,寒漱居士齿。wēn chōu bìng fū yáng,hán shù jū shì chǐ。
追惟平生事,日用无不以。zhuī wéi píng shēng shì,rì yòng wú bù yǐ。
誓言报之德,反复谋诸己。shì yán bào zhī dé,fǎn fù móu zhū jǐ。
嗟叹之不足,咏歌聊复尔。jiē tàn zhī bù zú,yǒng gē liáo fù ěr。
形容万分一,赖有真画史。xíng róng wàn fēn yī,lài yǒu zhēn huà shǐ。
淋漓元气湿,浩荡入神鬼。lín lí yuán qì shī,hào dàng rù shén guǐ。
朝瞻首九顿,暮拜膝再跪。cháo zhān shǒu jiǔ dùn,mù bài xī zài guì。
置之茅檐中,惊吓走童稚。zhì zhī máo yán zhōng,jīng xià zǒu tóng zhì。
共惟大丞相,盛德宜此比。gòng wéi dà chéng xiāng,shèng dé yí cǐ bǐ。
智如源之深,泽如委之被。zhì rú yuán zhī shēn,zé rú wěi zhī bèi。
穷测理难言,沾丐人自喜。qióng cè lǐ nán yán,zhān gài rén zì xǐ。
清台候鹑火,成数肇弧矢。qīng tái hòu chún huǒ,chéng shù zhào hú shǐ。
小人有溪芹,不敢持送似。xiǎo rén yǒu xī qín,bù gǎn chí sòng shì。
再拜献此图,与水千万祀。zài bài xiàn cǐ tú,yǔ shuǐ qiān wàn sì。

项安世

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。 项安世的作品>>

猜您喜欢

赠韩术士

项安世

睡过春星十二番,牙疏发脱久知难。shuì guò chūn xīng shí èr fān,yá shū fā tuō jiǔ zhī nán。
捉将官里兵良苦,放入山间枕乍安。zhuō jiāng guān lǐ bīng liáng kǔ,fàng rù shān jiān zhěn zhà ān。
举世知君能安式,不愁无客问弹冠。jǔ shì zhī jūn néng ān shì,bù chóu wú kè wèn dàn guān。
毋多夺我枚回渚,厚笠轻蓑老竹竿。wú duō duó wǒ méi huí zhǔ,hòu lì qīng suō lǎo zhú gān。

送潜江令徐盈

项安世

汉江西畔蜀江东,中有荆王古县公。hàn jiāng xī pàn shǔ jiāng dōng,zhōng yǒu jīng wáng gǔ xiàn gōng。
蔿艾猎来民见德,谷於菟去士传忠。wěi ài liè lái mín jiàn dé,gǔ yú tú qù shì chuán zhōng。
肝肠可奈平生苦,机杼胡庸抵死穷。gān cháng kě nài píng shēng kǔ,jī zhù hú yōng dǐ sǐ qióng。
君宠亲恩俱望报,直须平易与天通。jūn chǒng qīn ēn jù wàng bào,zhí xū píng yì yǔ tiān tōng。

和韵答都昌胡令论诗

项安世

竹屋芦门映短墙,夜深宜月晓宜霜。zhú wū lú mén yìng duǎn qiáng,yè shēn yí yuè xiǎo yí shuāng。
青山顾我如相识,白水粘天似故乡。qīng shān gù wǒ rú xiāng shí,bái shuǐ zhān tiān shì gù xiāng。
光景万端皆好句,肝肠百鍊见真刚。guāng jǐng wàn duān jiē hǎo jù,gān cháng bǎi liàn jiàn zhēn gāng。
今君正与民同乐,安得清愁满腹装。jīn jūn zhèng yǔ mín tóng lè,ān dé qīng chóu mǎn fù zhuāng。

夹得胡仲芳诗次韵

项安世

天遣清明作小寒,人从赤壁上青山。tiān qiǎn qīng míng zuò xiǎo hán,rén cóng chì bì shàng qīng shān。
颇宜书更形骸外,赖有诗犹意气间。pǒ yí shū gèng xíng hái wài,lài yǒu shī yóu yì qì jiān。
一日水程无几住,百篇火急莫令悭。yī rì shuǐ chéng wú jǐ zhù,bǎi piān huǒ jí mò lìng qiān。
杖藜径入渔樵去,从此因君得往还。zhàng lí jìng rù yú qiáo qù,cóng cǐ yīn jūn dé wǎng hái。

刘都翰送伊川山谷二像

项安世

十年道学诚明处,四海诗篇雅颂馀。shí nián dào xué chéng míng chù,sì hǎi shī piān yǎ sòng yú。
元祐向来基宥密,涪江相逐伴樵渔。yuán yòu xiàng lái jī yòu mì,fú jiāng xiāng zhú bàn qiáo yú。
坐中苍白谁安立,身后丹青独久如。zuò zhōng cāng bái shuí ān lì,shēn hòu dān qīng dú jiǔ rú。
再拜两公何所见,衣巾端肯过吾庐。zài bài liǎng gōng hé suǒ jiàn,yī jīn duān kěn guò wú lú。

和陈信民用韵以高抚州之命相招

项安世

入无锥瓦出无闾,笑杀康山老寄居。rù wú zhuī wǎ chū wú lǘ,xiào shā kāng shān lǎo jì jū。
客里光阴何以度,闲中亲旧顿然疏。kè lǐ guāng yīn hé yǐ dù,xián zhōng qīn jiù dùn rán shū。
武冈文学来投卷,临汝君侯肯致书。wǔ gāng wén xué lái tóu juǎn,lín rǔ jūn hóu kěn zhì shū。
早晚一犁亲受地,时于笠底望行车。zǎo wǎn yī lí qīn shòu dì,shí yú lì dǐ wàng xíng chē。

次韵乡人贺归

项安世

早知芳树不如归,底用青天接翅飞。zǎo zhī fāng shù bù rú guī,dǐ yòng qīng tiān jiē chì fēi。
但了寝门安与否,更关城廓是和非。dàn le qǐn mén ān yǔ fǒu,gèng guān chéng kuò shì hé fēi。
预愁计日当还次,安得穷年只掩扉。yù chóu jì rì dāng hái cì,ān dé qióng nián zhǐ yǎn fēi。
羡杀能诗西阁老,一庵依旧鬓毛稀。xiàn shā néng shī xī gé lǎo,yī ān yī jiù bìn máo xī。

张晋用晦自西和州来归

项安世

江海张公亦壮哉,雪蛆生处守边来。jiāng hǎi zhāng gōng yì zhuàng zāi,xuě qū shēng chù shǒu biān lái。
绵裘六月冰如铁,土焙三更冷似灰。mián qiú liù yuè bīng rú tiě,tǔ bèi sān gèng lěng shì huī。
栈踏曾云归蜀道,船欺急淖下瞿堆。zhàn tà céng yún guī shǔ dào,chuán qī jí nào xià qú duī。
沙头病士眠初熟,又见征人万里回。shā tóu bìng shì mián chū shú,yòu jiàn zhēng rén wàn lǐ huí。

过无锡寄沈知县

项安世

同时月殿气如虹,各自天涯影似蓬。tóng shí yuè diàn qì rú hóng,gè zì tiān yá yǐng shì péng。
半世弟兄才一识,二年州县忽重逢。bàn shì dì xiōng cái yī shí,èr nián zhōu xiàn hū zhòng féng。
湘山饱听灵妃瑟,锡水新弹单父桐。xiāng shān bǎo tīng líng fēi sè,xī shuǐ xīn dàn dān fù tóng。
剩有江湖不归话,回船相就却从容。shèng yǒu jiāng hú bù guī huà,huí chuán xiāng jiù què cóng róng。

过秀寄麋秘书

项安世

圆峤仙人厌久如,戏求同颖作周书。yuán jiào xiān rén yàn jiǔ rú,xì qiú tóng yǐng zuò zhōu shū。
半生闻谊亲无路,一日同僚分有馀。bàn shēng wén yì qīn wú lù,yī rì tóng liáo fēn yǒu yú。
西子湖边春载酒,征官亭上夜分裾。xī zi hú biān chūn zài jiǔ,zhēng guān tíng shàng yè fēn jū。
秋来怀抱知多少,总是归程细细摅。qiū lái huái bào zhī duō shǎo,zǒng shì guī chéng xì xì shū。

成都二月十五日补试院呈同官

项安世

向来耆旧日争辉,太息西来万事非。xiàng lái qí jiù rì zhēng huī,tài xī xī lái wàn shì fēi。
一笑烘堂吾岂敢,百年忧世泪仍挥。yī xiào hōng táng wú qǐ gǎn,bǎi nián yōu shì lèi réng huī。
洋洋大国风流在,奄奄诸生气息微。yáng yáng dà guó fēng liú zài,yǎn yǎn zhū shēng qì xī wēi。
欲挽岷江注东海,吾衰无力只思归。yù wǎn mín jiāng zhù dōng hǎi,wú shuāi wú lì zhǐ sī guī。

三次刘寺韵赋张以道新居与约斋夹湖相望

项安世

寒绿新轩对马头,陂南陂北□销愁。hán lǜ xīn xuān duì mǎ tóu,bēi nán bēi běi xiāo chóu。
合添渔艇两三只,时与约斋来往游。hé tiān yú tǐng liǎng sān zhǐ,shí yǔ yuē zhāi lái wǎng yóu。
攲枕孤鸿烟雨涨,钩帘宿鹭晓光流。qī zhěn gū hóng yān yǔ zhǎng,gōu lián sù lù xiǎo guāng liú。
何时祭灶呼邻里,我欲题诗素壁留。hé shí jì zào hū lín lǐ,wǒ yù tí shī sù bì liú。

三次刘寺韵赋张以道新居与约斋夹湖相望

项安世

碧柳黄芦冷映门,荒陂寒水净涵村。bì liǔ huáng lú lěng yìng mén,huāng bēi hán shuǐ jìng hán cūn。
深深留殿朝常闭,肃肃行营夜不喧。shēn shēn liú diàn cháo cháng bì,sù sù xíng yíng yè bù xuān。
景似丘园宜避俗,事非风月总忘言。jǐng shì qiū yuán yí bì sú,shì fēi fēng yuè zǒng wàng yán。
平生故有闲吟分,何物堪酬造化恩。píng shēng gù yǒu xián yín fēn,hé wù kān chóu zào huà ēn。

再用丝字韵谢张留守垂访新居

项安世

画出城都客子诗,元戎真赴野人期。huà chū chéng dōu kè zi shī,yuán róng zhēn fù yě rén qī。
白沙翠竹新晴罢,红旆青油小队移。bái shā cuì zhú xīn qíng bà,hóng pèi qīng yóu xiǎo duì yí。
圣世散材甘永弃,师门曲木未全遗。shèng shì sàn cái gān yǒng qì,shī mén qū mù wèi quán yí。
惊魄已作逃弦雁,只愿长江理钓丝。jīng pò yǐ zuò táo xián yàn,zhǐ yuàn zhǎng jiāng lǐ diào sī。

再送陈沅江

项安世

三年食茆厌冰厅,一日栽桃绕带城。sān nián shí máo yàn bīng tīng,yī rì zāi táo rào dài chéng。
水入洞庭天正阔,山连黔徼地偏清。shuǐ rù dòng tíng tiān zhèng kuò,shān lián qián jiǎo dì piān qīng。
醉歌屈子醒时赋,琴和湘娥瑟外声。zuì gē qū zi xǐng shí fù,qín hé xiāng é sè wài shēng。
若到江滨逢九肋,为言稀有是轻生。ruò dào jiāng bīn féng jiǔ lē,wèi yán xī yǒu shì qīng shēng。