古诗词

送郑尚书罢帅归福州

项安世

共惟汉从官,三仕屈吾指。gòng wéi hàn cóng guān,sān shì qū wú zhǐ。
前辈有郑公,后来王赵耳。qián bèi yǒu zhèng gōng,hòu lái wáng zhào ěr。
更生初去国,玉色欣共理。gèng shēng chū qù guó,yù sè xīn gòng lǐ。
我时见一叶,已识秋风起。wǒ shí jiàn yī yè,yǐ shí qiū fēng qǐ。
明年孔戣去,零落真复尔。míng nián kǒng kuí qù,líng luò zhēn fù ěr。
王师凛孤鹤,独叫青云里。wáng shī lǐn gū hè,dú jiào qīng yún lǐ。
下有万伏弦,开云看白雉。xià yǒu wàn fú xián,kāi yún kàn bái zhì。
前年郑公来,初论差可喜。qián nián zhèng gōng lái,chū lùn chà kě xǐ。
谓当上联璧,共举汉纲纪。wèi dāng shàng lián bì,gòng jǔ hàn gāng jì。
三年越山中,不使度此水。sān nián yuè shān zhōng,bù shǐ dù cǐ shuǐ。
低头用朱墨,得去真晚矣。dī tóu yòng zhū mò,dé qù zhēn wǎn yǐ。
况当少天官,风木赴淮涘。kuàng dāng shǎo tiān guān,fēng mù fù huái sì。
一时东都空,物理固如此。yī shí dōng dōu kōng,wù lǐ gù rú cǐ。
此行关世运,特可慰闾里。cǐ xíng guān shì yùn,tè kě wèi lǘ lǐ。
下有贤寓公,上有名刺史。xià yǒu xián yù gōng,shàng yǒu míng cì shǐ。
想见闽父老,欢喜屐折齿。xiǎng jiàn mǐn fù lǎo,huān xǐ jī zhé chǐ。
虽然庙朝旧,迹远心自迩。suī rán miào cháo jiù,jì yuǎn xīn zì ěr。
公行见赵公,此语式举似。gōng xíng jiàn zhào gōng,cǐ yǔ shì jǔ shì。
有事当驿闻,毋忘汉天子。yǒu shì dāng yì wén,wú wàng hàn tiān zi。

项安世

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。 项安世的作品>>

猜您喜欢

次韵李校书雨中至四圣观三绝句

项安世

花片洒行廊,苔痕上赭墙。huā piàn sǎ xíng láng,tái hén shàng zhě qiáng。
阜陵游幸处,花草亦悲凉。fù líng yóu xìng chù,huā cǎo yì bēi liáng。

次韵李校书雨中至四圣观三绝句

项安世

积雨全迷路,皇天不做春。jī yǔ quán mí lù,huáng tiān bù zuò chūn。
提壶休劝客,城外有饥人。tí hú xiū quàn kè,chéng wài yǒu jī rén。

李中主书堂

项安世

楞伽有公择,娣弟如班宗。léng gā yǒu gōng zé,dì dì rú bān zōng。
宜州黄宅相,馀韵更舂容。yí zhōu huáng zhái xiāng,yú yùn gèng chōng róng。

欧阳拾遗读书堂

项安世

嗟余嗜前训,蚤岁得明模。jiē yú shì qián xùn,zǎo suì dé míng mó。
中年困离索,旧学日荒芜。zhōng nián kùn lí suǒ,jiù xué rì huāng wú。

欧阳拾遗读书堂

项安世

兹行览得失,抚己动兢愧。zī xíng lǎn dé shī,fǔ jǐ dòng jīng kuì。
暮景尚可鞭,毋使寸阴弃。mù jǐng shàng kě biān,wú shǐ cùn yīn qì。

忆田间事

项安世

小盖行障日,枯筇立倚风。xiǎo gài xíng zhàng rì,kū qióng lì yǐ fēng。
入田催种稻,行圃看浇葱。rù tián cuī zhǒng dào,xíng pǔ kàn jiāo cōng。

水宿

项安世

水纳乾坤净,窗通左右凉。shuǐ nà qián kūn jìng,chuāng tōng zuǒ yòu liáng。
船门如引索,直面看波光。chuán mén rú yǐn suǒ,zhí miàn kàn bō guāng。

铁笛亭

项安世

夜啸千崖裂,朝吟万象苏。yè xiào qiān yá liè,cháo yín wàn xiàng sū。
山人大自在,无泪捋君须。shān rén dà zì zài,wú lèi lǚ jūn xū。

仁智堂

项安世

堂前九折溪,堂后百仞屏。táng qián jiǔ zhé xī,táng hòu bǎi rèn píng。
客来问仁智,相与坐中庭。kè lái wèn rén zhì,xiāng yǔ zuò zhōng tíng。

隐求斋

项安世

种桑不撩寒,莳粟长苦饥。zhǒng sāng bù liāo hán,shí sù zhǎng kǔ jī。
饥寒从古有,但使愿无违。jī hán cóng gǔ yǒu,dàn shǐ yuàn wú wéi。

观善斋

项安世

切切松上风,齿齿泉下石。qiè qiè sōng shàng fēng,chǐ chǐ quán xià shí。
零露晓沾衣,童山夜升液。líng lù xiǎo zhān yī,tóng shān yè shēng yè。

张文献公读书堂

项安世

谪仙读书处,零落依长松。zhé xiān dú shū chù,líng luò yī zhǎng sōng。
世人皆欲杀,头白想飘蓬。shì rén jiē yù shā,tóu bái xiǎng piāo péng。

记梦

项安世

共客谈风雅,花边或水边。gòng kè tán fēng yǎ,huā biān huò shuǐ biān。
胸中无一事,梦里亦欣然。xiōng zhōng wú yī shì,mèng lǐ yì xīn rán。

茶灶

项安世

滟滪亦有堆,黄河岂无柱。yàn yù yì yǒu duī,huáng hé qǐ wú zhù。
借问覆舟人,何如吃茶处。jiè wèn fù zhōu rén,hé rú chī chá chù。

有感

项安世

船头一摇桨,船尾万波随。chuán tóu yī yáo jiǎng,chuán wěi wàn bō suí。
闻道山中乐,无人尽日维。wén dào shān zhōng lè,wú rén jǐn rì wéi。