古诗词

贺杨枢密新建贡院三十韵

项安世

楚囿七泽荒南云,三江五湖同吐吞。chǔ yòu qī zé huāng nán yún,sān jiāng wǔ hú tóng tǔ tūn。
杞梓橘柚杶干柏,芷蓠椒桂蘼兰荪。qǐ zǐ jú yòu chūn gàn bǎi,zhǐ lí jiāo guì mí lán sūn。
天英地灵聚为人,魁垒诡异难具论。tiān yīng dì líng jù wèi rén,kuí lěi guǐ yì nán jù lùn。
屈原离骚二十五,句句字字皆瑶琨。qū yuán lí sāo èr shí wǔ,jù jù zì zì jiē yáo kūn。
六朝弼亮胡伯始,学士登瀛刘季孙。liù cháo bì liàng hú bó shǐ,xué shì dēng yíng liú jì sūn。
恭惟火德据天统,翼轸正值鹑贲贲。gōng wéi huǒ dé jù tiān tǒng,yì zhěn zhèng zhí chún bēn bēn。
质肃声名海山动,谏议才气淮湖奔。zhì sù shēng míng hǎi shān dòng,jiàn yì cái qì huái hú bēn。
日中则昃固其理,城复于隍吁忍言。rì zhōng zé zè gù qí lǐ,chéng fù yú huáng xū rěn yán。
生聚教训五十载,昔无萌孽今轮辕。shēng jù jiào xùn wǔ shí zài,xī wú méng niè jīn lún yuán。
尧汤立贤遍天下,九重科诏如春温。yáo tāng lì xián biàn tiān xià,jiǔ zhòng kē zhào rú chūn wēn。
州家不办一椽屋,往往盛之给孤园。zhōu jiā bù bàn yī chuán wū,wǎng wǎng shèng zhī gěi gū yuán。
鹄袍竹笥合羞死,况欲开口人其髡。gǔ páo zhú sì hé xiū sǐ,kuàng yù kāi kǒu rén qí kūn。
关西夫子杨伯起,后身把钺来西门。guān xī fū zi yáng bó qǐ,hòu shēn bǎ yuè lái xī mén。
荆棘之薮瓦砾场,一日汗础千猊蹲。jīng jí zhī sǒu wǎ lì chǎng,yī rì hàn chǔ qiān ní dūn。
翼飞革棘不可状,铁画怒起翔鸾鹓。yì fēi gé jí bù kě zhuàng,tiě huà nù qǐ xiáng luán yuān。
日者稽山始开辟,已有大策当临轩。rì zhě jī shān shǐ kāi pì,yǐ yǒu dà cè dāng lín xuān。
吾州故事有元祐,追配讵肯惭东藩。wú zhōu gù shì yǒu yuán yòu,zhuī pèi jù kěn cán dōng fān。
晚生科第愧前辙,考室误使当罍樽。wǎn shēng kē dì kuì qián zhé,kǎo shì wù shǐ dāng léi zūn。
向来气习今未已,犹梦裹饭趋晨阍。xiàng lái qì xí jīn wèi yǐ,yóu mèng guǒ fàn qū chén hūn。
一官却恨大早计,不得掉鞅骖鹏鹍。yī guān què hèn dà zǎo jì,bù dé diào yāng cān péng kūn。
明年珍产入包贡,琳琅璀磊堆金盆。míng nián zhēn chǎn rù bāo gòng,lín láng cuǐ lěi duī jīn pén。
蓬莱弱水三十万,借以鼓吹看横鶱。péng lái ruò shuǐ sān shí wàn,jiè yǐ gǔ chuī kàn héng xiān。
吾侪小人科举士,一朝出守忘其源。wú chái xiǎo rén kē jǔ shì,yī cháo chū shǒu wàng qí yuán。
台池崇深学校废,况此赑屃楹梁尊。tái chí chóng shēn xué xiào fèi,kuàng cǐ bì xì yíng liáng zūn。
第言三岁始一用,缓而不切非所敦。dì yán sān suì shǐ yī yòng,huǎn ér bù qiè fēi suǒ dūn。
偷安幸不目前急,事至踧躩如惊猿。tōu ān xìng bù mù qián jí,shì zhì cù jué rú jīng yuán。
先生闲暇窥远略,如以大手开中原。xiān shēng xián xiá kuī yuǎn lüè,rú yǐ dà shǒu kāi zhōng yuán。
先为之地待其至,虽有万事无由繁。xiān wèi zhī dì dài qí zhì,suī yǒu wàn shì wú yóu fán。
绣裳天上傥归去,愿广此意扶乾坤。xiù shang tiān shàng tǎng guī qù,yuàn guǎng cǐ yì fú qián kūn。
诸生脚迹不足道,大庇四海安元元。zhū shēng jiǎo jì bù zú dào,dà bì sì hǎi ān yuán yuán。

项安世

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。 项安世的作品>>

猜您喜欢

敝庐毕工

项安世

心折半生行道路,眼明今日见茆茨。xīn zhé bàn shēng xíng dào lù,yǎn míng jīn rì jiàn máo cí。
梦魂犹在风波处,月黑江喧下缆时。mèng hún yóu zài fēng bō chù,yuè hēi jiāng xuān xià lǎn shí。

十月旦上冢诗

项安世

当时飞鞚得金堤,掣电惊风过马蹄。dāng shí fēi kòng dé jīn dī,chè diàn jīng fēng guò mǎ tí。
今日笋舆摇醉帽,城东一日到城西。jīn rì sǔn yú yáo zuì mào,chéng dōng yī rì dào chéng xī。

十月旦上冢诗

项安世

敝车羸马袅荒陂,十步蹒跚九步攲。bì chē léi mǎ niǎo huāng bēi,shí bù pán shān jiǔ bù qī。
不恨傍人骑马过,病夫曾有少年时。bù hèn bàng rén qí mǎ guò,bìng fū céng yǒu shǎo nián shí。

十月旦上冢诗

项安世

流莺飞絮满城时,曾踏春风看柳枝。liú yīng fēi xù mǎn chéng shí,céng tà chūn fēng kàn liǔ zhī。
却到枯条黄叶下,人生老去更何疑。què dào kū tiáo huáng yè xià,rén shēng lǎo qù gèng hé yí。

十月旦上冢诗

项安世

一年两度过城隅,似读皇王万古书。yī nián liǎng dù guò chéng yú,shì dú huáng wáng wàn gǔ shū。
看罢春花与秋叶,人间万事更何如。kàn bà chūn huā yǔ qiū yè,rén jiān wàn shì gèng hé rú。

田间晓竹

项安世

稻花香里泉声滑,草露梢头日影圆。dào huā xiāng lǐ quán shēng huá,cǎo lù shāo tóu rì yǐng yuán。
唤起东中十年梦,山阴道上早秋天。huàn qǐ dōng zhōng shí nián mèng,shān yīn dào shàng zǎo qiū tiān。

冬至日早起

项安世

儿童吹火注油灯,起著新衣坐到明。ér tóng chuī huǒ zhù yóu dēng,qǐ zhù xīn yī zuò dào míng。
病里已知时节换,夜阑龟息见阳生。bìng lǐ yǐ zhī shí jié huàn,yè lán guī xī jiàn yáng shēng。

蜡梅花

项安世

香如江路晚风腾,色似蜂房晓露凝。xiāng rú jiāng lù wǎn fēng téng,sè shì fēng fáng xiǎo lù níng。
姓蜡名梅俱是假,世间多少墨成蝇。xìng là míng méi jù shì jiǎ,shì jiān duō shǎo mò chéng yíng。

诗中有醉字

项安世

年来不饮杯中物,减却诗材淡却伊。nián lái bù yǐn bēi zhōng wù,jiǎn què shī cái dàn què yī。
诗里有时须说醉,一生诚实此为欺。shī lǐ yǒu shí xū shuō zuì,yī shēng chéng shí cǐ wèi qī。

春雨怀承甫兄

项安世

夜深风霰入油疏,小院灯明自勘书。yè shēn fēng xiàn rù yóu shū,xiǎo yuàn dēng míng zì kān shū。
料得系舟低柳下,一江烟雨怨离居。liào dé xì zhōu dī liǔ xià,yī jiāng yān yǔ yuàn lí jū。

春雨怀承甫兄

项安世

轻寒剪剪透罗衣,正是行人二月时。qīng hán jiǎn jiǎn tòu luó yī,zhèng shì xíng rén èr yuè shí。
重下翠帷犹不隔,短篷疏雨更相欺。zhòng xià cuì wéi yóu bù gé,duǎn péng shū yǔ gèng xiāng qī。

初夏偶作

项安世

一天浓绿点残霞,百摺湘裙血染纱。yī tiān nóng lǜ diǎn cán xiá,bǎi zhé xiāng qún xuè rǎn shā。
刚道春归无觅处,十分妖艳在榴花。gāng dào chūn guī wú mì chù,shí fēn yāo yàn zài liú huā。

漫兴四绝

项安世

赤日烧云汗满衫,一年还却十年闲。chì rì shāo yún hàn mǎn shān,yī nián hái què shí nián xián。
男儿不是忧家国,水簟冰幮正掩关。nán ér bù shì yōu jiā guó,shuǐ diàn bīng chú zhèng yǎn guān。

漫兴四绝

项安世

平生竹帛最关心,未免干戈老系身。píng shēng zhú bó zuì guān xīn,wèi miǎn gàn gē lǎo xì shēn。
可共儿曹争染刺,大书衔位诧比邻。kě gòng ér cáo zhēng rǎn cì,dà shū xián wèi chà bǐ lín。

漫兴四绝

项安世

报国虽贪死后名,还家亦慰老来情。bào guó suī tān sǐ hòu míng,hái jiā yì wèi lǎo lái qíng。
钓鱼船上湾湾月,何用辕门报五更。diào yú chuán shàng wān wān yuè,hé yòng yuán mén bào wǔ gèng。