古诗词

赋运使张大监道州石山以张诗平地风澜险于水此心铁石听之天为韵

项安世

枚回洲边春水生,日光照縠波文平。méi huí zhōu biān chūn shuǐ shēng,rì guāng zhào hú bō wén píng。
绣衣使者何世上,彩舟唤客论交情。xiù yī shǐ zhě hé shì shàng,cǎi zhōu huàn kè lùn jiāo qíng。
平生择交不择利,俗子纷纷卧之地。píng shēng zé jiāo bù zé lì,sú zi fēn fēn wò zhī dì。
少年所识惟石君,晚岁相从不相弃。shǎo nián suǒ shí wéi shí jūn,wǎn suì xiāng cóng bù xiāng qì。
一官到处西复东,悲欢得失无不同。yī guān dào chù xī fù dōng,bēi huān dé shī wú bù tóng。
谁云我州大如斗,中有千岩万壑含松风。shuí yún wǒ zhōu dà rú dòu,zhōng yǒu qiān yán wàn hè hán sōng fēng。
迩来所得尤艰难,人力不到天为剜。ěr lái suǒ dé yóu jiān nán,rén lì bù dào tiān wèi wān。
幽寻五岭犯炎雾,裹送万里穿狂澜。yōu xún wǔ lǐng fàn yán wù,guǒ sòng wàn lǐ chuān kuáng lán。
十夫舁前一夫洗,落尽煨尘见云巘。shí fū yú qián yī fū xǐ,luò jǐn wēi chén jiàn yún yǎn。
回首笑向道州守,此解未如人世险。huí shǒu xiào xiàng dào zhōu shǒu,cǐ jiě wèi rú rén shì xiǎn。
头颅已过羊肠车,不用更通丞相书。tóu lú yǐ guò yáng cháng chē,bù yòng gèng tōng chéng xiāng shū。
老来得此万事足,摩挲苍璧相倚于。lǎo lái dé cǐ wàn shì zú,mó sā cāng bì xiāng yǐ yú。
玉帘崭崭何齿齿,质坚德重不可徙。yù lián zhǎn zhǎn hé chǐ chǐ,zhì jiān dé zhòng bù kě xǐ。
要镌?口方玉池,更酌西岭玻璃水。yào juān kǒu fāng yù chí,gèng zhuó xī lǐng bō lí shuǐ。
小却盛之数亩园,日夕与之同卧起。xiǎo què shèng zhī shù mǔ yuán,rì xī yǔ zhī tóng wò qǐ。
客来莫怪我自怜,老子心情正如此。kè lái mò guài wǒ zì lián,lǎo zi xīn qíng zhèng rú cǐ。
大山嵯峨势千寻,小山左右罗瑶簪。dà shān cuó é shì qiān xún,xiǎo shān zuǒ yòu luó yáo zān。
坡陀峭立各有态,面目虽异同肝心。pō tuó qiào lì gè yǒu tài,miàn mù suī yì tóng gān xīn。
叩之其声清以越,如磬之石钟之铁。kòu zhī qí shēng qīng yǐ yuè,rú qìng zhī shí zhōng zhī tiě。
怕令去作清庙器,潜向江头□□□。pà lìng qù zuò qīng miào qì,qián xiàng jiāng tóu。
江头之月今几年,惯见东西南北客。jiāng tóu zhī yuè jīn jǐ nián,guàn jiàn dōng xī nán běi kè。
凛然相对各无惭,惟此主人伴此石。lǐn rán xiāng duì gè wú cán,wéi cǐ zhǔ rén bàn cǐ shí。
主人说法石解应,夜深哦诗使之听。zhǔ rén shuō fǎ shí jiě yīng,yè shēn ó shī shǐ zhī tīng。
垠崖划断声雷硍,有语盘空如此硬。yín yá huà duàn shēng léi xiàn,yǒu yǔ pán kōng rú cǐ yìng。
与人说石仍说诗,世间此乐谁得之。yǔ rén shuō shí réng shuō shī,shì jiān cǐ lè shuí dé zhī。
故人往往解此意,赠以飞瀑和天池。gù rén wǎng wǎng jiě cǐ yì,zèng yǐ fēi pù hé tiān chí。
三君相视俱悠然,主人之乐无穷年。sān jūn xiāng shì jù yōu rán,zhǔ rén zhī lè wú qióng nián。
只愁清庙要钟磬,早晚捉去调钧天。zhǐ chóu qīng miào yào zhōng qìng,zǎo wǎn zhuō qù diào jūn tiān。

项安世

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。 项安世的作品>>

猜您喜欢

送敬甫弟赴省试

项安世

阿连明日去观光,鹤发今年喜倍常。ā lián míng rì qù guān guāng,hè fā jīn nián xǐ bèi cháng。
船里万端须过虑,客中无事不周防。chuán lǐ wàn duān xū guò lǜ,kè zhōng wú shì bù zhōu fáng。
三经训诂勤翻阅,一纸平安数寄将。sān jīng xùn gǔ qín fān yuè,yī zhǐ píng ān shù jì jiāng。
反覆庭闱千万意,早收名第献高堂。fǎn fù tíng wéi qiān wàn yì,zǎo shōu míng dì xiàn gāo táng。

和二十六日雪晴

项安世

雪中欢喜看瑶陵,雪后扶舆弄绮晴。xuě zhōng huān xǐ kàn yáo líng,xuě hòu fú yú nòng qǐ qíng。
造物为人添眼界,病夫随处得心倾。zào wù wèi rén tiān yǎn jiè,bìng fū suí chù dé xīn qīng。
江南江北融融暖,春草春花日日生。jiāng nán jiāng běi róng róng nuǎn,chūn cǎo chūn huā rì rì shēng。
冻死穷檐吾不恨,欣欣同宇尽敷荣。dòng sǐ qióng yán wú bù hèn,xīn xīn tóng yǔ jǐn fū róng。

富阳道中早行

项安世

山腰宿雾远模糊,水面柔云近有无。shān yāo sù wù yuǎn mó hú,shuǐ miàn róu yún jìn yǒu wú。
青女妆成连夜粉,鲛人啼尽一川珠。qīng nǚ zhuāng chéng lián yè fěn,jiāo rén tí jǐn yī chuān zhū。
阳光稍稍褰层箔,春色徐徐展画图。yáng guāng shāo shāo qiān céng bó,chūn sè xú xú zhǎn huà tú。
试向东风揩病目,驾天青浪麦平铺。shì xiàng dōng fēng kāi bìng mù,jià tiān qīng làng mài píng pù。

晚晴

项安世

一首新诗转晚晴,楼台西畔断霞明。yī shǒu xīn shī zhuǎn wǎn qíng,lóu tái xī pàn duàn xiá míng。
浮云过眼元无事,好月于人却有情。fú yún guò yǎn yuán wú shì,hǎo yuè yú rén què yǒu qíng。
鹊噪画檐何太喜,莺啼绿树已新声。què zào huà yán hé tài xǐ,yīng tí lǜ shù yǐ xīn shēng。
前村处处闻呼唤,明日沙田趁润耕。qián cūn chù chù wén hū huàn,míng rì shā tián chèn rùn gēng。

三月一日入襄州界先寄吴待制二首

项安世

明德宫中大练衣,风流小阮世人知。míng dé gōng zhōng dà liàn yī,fēng liú xiǎo ruǎn shì rén zhī。
断无流水游龙梦,只有珊瑚碧树词。duàn wú liú shuǐ yóu lóng mèng,zhǐ yǒu shān hú bì shù cí。
天上仙人持紫橐,边头武吏簸红旗。tiān shàng xiān rén chí zǐ tuó,biān tóu wǔ lì bǒ hóng qí。
男儿自要粗官作,肯被青云富贵欺。nán ér zì yào cū guān zuò,kěn bèi qīng yún fù guì qī。

三月一日入襄州界先寄吴待制二首

项安世

儿时梦到汉南州,四十头颅未省游。ér shí mèng dào hàn nán zhōu,sì shí tóu lú wèi shěng yóu。
此段风流愧人物,今年行役藉君侯。cǐ duàn fēng liú kuì rén wù,jīn nián xíng yì jí jūn hóu。
仲山甫有遗墟在,诸葛公存旧事不。zhòng shān fǔ yǒu yí xū zài,zhū gé gōng cún jiù shì bù。
欲借蹇驴驮醉帽,从公一一访前修。yù jiè jiǎn lǘ tuó zuì mào,cóng gōng yī yī fǎng qián xiū。

二十二日入荆门界

项安世

四望亭前粉雉明,百栏桥上竹枝横。sì wàng tíng qián fěn zhì míng,bǎi lán qiáo shàng zhú zhī héng。
荒荒白日春将晚,渺渺黄冈草未生。huāng huāng bái rì chūn jiāng wǎn,miǎo miǎo huáng gāng cǎo wèi shēng。
独客更无杨柳伴,远村时见李花惊。dú kè gèng wú yáng liǔ bàn,yuǎn cūn shí jiàn lǐ huā jīng。
白碑南路翻堪意,不恨冲泥踏水行。bái bēi nán lù fān kān yì,bù hèn chōng ní tà shuǐ xíng。

送湖南卢提刑赴召三首

项安世

幸甚他乡识老诚,孰知真意彻幽明。xìng shén tā xiāng shí lǎo chéng,shú zhī zhēn yì chè yōu míng。
通身实地无奇巧,接面春风有至情。tōng shēn shí dì wú qí qiǎo,jiē miàn chūn fēng yǒu zhì qíng。
王事直须穷昼夜,宦途元不计公卿。wáng shì zhí xū qióng zhòu yè,huàn tú yuán bù jì gōng qīng。
无端自被功名迫,汉节冲寒上玉京。wú duān zì bèi gōng míng pò,hàn jié chōng hán shàng yù jīng。

送湖南卢提刑赴召三首

项安世

世间除我更谁穷,老去知心仅有公。shì jiān chú wǒ gèng shuí qióng,lǎo qù zhī xīn jǐn yǒu gōng。
玉局当年已无分,星沙今日更愁侬。yù jú dāng nián yǐ wú fēn,xīng shā jīn rì gèng chóu nóng。
饥乌绕树啼寒月,独雁辞群叫朔风。jī wū rào shù tí hán yuè,dú yàn cí qún jiào shuò fēng。
四斗官醪作供给,先生只此是遭逢。sì dòu guān láo zuò gōng gěi,xiān shēng zhǐ cǐ shì zāo féng。

送湖南卢提刑赴召三首

项安世

先生休叹不逢时,此地非公已再危。xiān shēng xiū tàn bù féng shí,cǐ dì fēi gōng yǐ zài wēi。
赤立一丝无藉手,青衿二百正张颐。chì lì yī sī wú jí shǒu,qīng jīn èr bǎi zhèng zhāng yí。
千缗兄镪仍三料,五顷夫田更八池。qiān mín xiōng qiāng réng sān liào,wǔ qǐng fū tián gèng bā chí。
但得门东无叫怒,老身寒饿不须悲。dàn dé mén dōng wú jiào nù,lǎo shēn hán è bù xū bēi。

送杨制机赴召

项安世

一年两别故难堪,一世斯人况不凡。yī nián liǎng bié gù nán kān,yī shì sī rén kuàng bù fán。
发共素心明耿耿,骨如修节瘦蔪蔪。fā gòng sù xīn míng gěng gěng,gǔ rú xiū jié shòu jiàn jiàn。
日开黄道天三接,夜榜清湘月半帆。rì kāi huáng dào tiān sān jiē,yè bǎng qīng xiāng yuè bàn fān。
各自青灯同晓梦,芒鞋踏遍武夷岩。gè zì qīng dēng tóng xiǎo mèng,máng xié tà biàn wǔ yí yán。

访东坡题高风堂屏间

项安世

樊口齐安一水间,少年行役鬓成班。fán kǒu qí ān yī shuǐ jiān,shǎo nián xíng yì bìn chéng bān。
云开甲子三秋雨,日射淮南一带山。yún kāi jiǎ zi sān qiū yǔ,rì shè huái nán yī dài shān。
战血浓时云梦远,受恩深处老身闲。zhàn xuè nóng shí yún mèng yuǎn,shòu ēn shēn chù lǎo shēn xián。
登临莫唱纶巾曲,栖鹘危巢再可攀。dēng lín mò chàng lún jīn qū,qī gǔ wēi cháo zài kě pān。

再到东坡

项安世

江山不用借花辉,满坂黄泥落叶稀。jiāng shān bù yòng jiè huā huī,mǎn bǎn huáng ní luò yè xī。
四海共知坡下路,昔人犹想梦中归。sì hǎi gòng zhī pō xià lù,xī rén yóu xiǎng mèng zhōng guī。
小桥暗井千年话,秋菊寒泉一缕霏。xiǎo qiáo àn jǐng qiān nián huà,qiū jú hán quán yī lǚ fēi。
恐被先生浮大白,尊前休说是和非。kǒng bèi xiān shēng fú dà bái,zūn qián xiū shuō shì hé fēi。

又赋

项安世

属玉风前藕叶香,残蝉声里柳枝黄。shǔ yù fēng qián ǒu yè xiāng,cán chán shēng lǐ liǔ zhī huáng。
生前天遣耕云土,身后人来问雪堂。shēng qián tiān qiǎn gēng yún tǔ,shēn hòu rén lái wèn xuě táng。
樊口战船旗似锦,黄坡突骑剑如霜。fán kǒu zhàn chuán qí shì jǐn,huáng pō tū qí jiàn rú shuāng。
先生傥有归来梦,更觉春江雨后忙。xiān shēng tǎng yǒu guī lái mèng,gèng jué chūn jiāng yǔ hòu máng。

白莲

项安世

似云如月画图难,似立如行意象宽。shì yún rú yuè huà tú nán,shì lì rú xíng yì xiàng kuān。
太华峰头天欲晓,魏王池上日初残。tài huá fēng tóu tiān yù xiǎo,wèi wáng chí shàng rì chū cán。
超超韵出千花外,浩浩香来六月寒。chāo chāo yùn chū qiān huā wài,hào hào xiāng lái liù yuè hán。
正用一夔当大夏,可须浮艳满春阑。zhèng yòng yī kuí dāng dà xià,kě xū fú yàn mǎn chūn lán。