古诗词

赋运使张大监道州石山以张诗平地风澜险于水此心铁石听之天为韵

项安世

枚回洲边春水生,日光照縠波文平。méi huí zhōu biān chūn shuǐ shēng,rì guāng zhào hú bō wén píng。
绣衣使者何世上,彩舟唤客论交情。xiù yī shǐ zhě hé shì shàng,cǎi zhōu huàn kè lùn jiāo qíng。
平生择交不择利,俗子纷纷卧之地。píng shēng zé jiāo bù zé lì,sú zi fēn fēn wò zhī dì。
少年所识惟石君,晚岁相从不相弃。shǎo nián suǒ shí wéi shí jūn,wǎn suì xiāng cóng bù xiāng qì。
一官到处西复东,悲欢得失无不同。yī guān dào chù xī fù dōng,bēi huān dé shī wú bù tóng。
谁云我州大如斗,中有千岩万壑含松风。shuí yún wǒ zhōu dà rú dòu,zhōng yǒu qiān yán wàn hè hán sōng fēng。
迩来所得尤艰难,人力不到天为剜。ěr lái suǒ dé yóu jiān nán,rén lì bù dào tiān wèi wān。
幽寻五岭犯炎雾,裹送万里穿狂澜。yōu xún wǔ lǐng fàn yán wù,guǒ sòng wàn lǐ chuān kuáng lán。
十夫舁前一夫洗,落尽煨尘见云巘。shí fū yú qián yī fū xǐ,luò jǐn wēi chén jiàn yún yǎn。
回首笑向道州守,此解未如人世险。huí shǒu xiào xiàng dào zhōu shǒu,cǐ jiě wèi rú rén shì xiǎn。
头颅已过羊肠车,不用更通丞相书。tóu lú yǐ guò yáng cháng chē,bù yòng gèng tōng chéng xiāng shū。
老来得此万事足,摩挲苍璧相倚于。lǎo lái dé cǐ wàn shì zú,mó sā cāng bì xiāng yǐ yú。
玉帘崭崭何齿齿,质坚德重不可徙。yù lián zhǎn zhǎn hé chǐ chǐ,zhì jiān dé zhòng bù kě xǐ。
要镌?口方玉池,更酌西岭玻璃水。yào juān kǒu fāng yù chí,gèng zhuó xī lǐng bō lí shuǐ。
小却盛之数亩园,日夕与之同卧起。xiǎo què shèng zhī shù mǔ yuán,rì xī yǔ zhī tóng wò qǐ。
客来莫怪我自怜,老子心情正如此。kè lái mò guài wǒ zì lián,lǎo zi xīn qíng zhèng rú cǐ。
大山嵯峨势千寻,小山左右罗瑶簪。dà shān cuó é shì qiān xún,xiǎo shān zuǒ yòu luó yáo zān。
坡陀峭立各有态,面目虽异同肝心。pō tuó qiào lì gè yǒu tài,miàn mù suī yì tóng gān xīn。
叩之其声清以越,如磬之石钟之铁。kòu zhī qí shēng qīng yǐ yuè,rú qìng zhī shí zhōng zhī tiě。
怕令去作清庙器,潜向江头□□□。pà lìng qù zuò qīng miào qì,qián xiàng jiāng tóu。
江头之月今几年,惯见东西南北客。jiāng tóu zhī yuè jīn jǐ nián,guàn jiàn dōng xī nán běi kè。
凛然相对各无惭,惟此主人伴此石。lǐn rán xiāng duì gè wú cán,wéi cǐ zhǔ rén bàn cǐ shí。
主人说法石解应,夜深哦诗使之听。zhǔ rén shuō fǎ shí jiě yīng,yè shēn ó shī shǐ zhī tīng。
垠崖划断声雷硍,有语盘空如此硬。yín yá huà duàn shēng léi xiàn,yǒu yǔ pán kōng rú cǐ yìng。
与人说石仍说诗,世间此乐谁得之。yǔ rén shuō shí réng shuō shī,shì jiān cǐ lè shuí dé zhī。
故人往往解此意,赠以飞瀑和天池。gù rén wǎng wǎng jiě cǐ yì,zèng yǐ fēi pù hé tiān chí。
三君相视俱悠然,主人之乐无穷年。sān jūn xiāng shì jù yōu rán,zhǔ rén zhī lè wú qióng nián。
只愁清庙要钟磬,早晚捉去调钧天。zhǐ chóu qīng miào yào zhōng qìng,zǎo wǎn zhuō qù diào jūn tiān。

项安世

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。 项安世的作品>>

猜您喜欢

钱唐道中望越州山

项安世

隔江东望越州山,七载重来喜破颜。gé jiāng dōng wàng yuè zhōu shān,qī zài zhòng lái xǐ pò yán。
却数故人今几在,一襟清泪湿潸潸。què shù gù rén jīn jǐ zài,yī jīn qīng lèi shī shān shān。

晦日出长安闸

项安世

长安堰口长安闸,一度经行一断魂。zhǎng ān yàn kǒu zhǎng ān zhá,yī dù jīng xíng yī duàn hún。
不道秦川在何处,只惊行色近中原。bù dào qín chuān zài hé chù,zhǐ jīng xíng sè jìn zhōng yuán。

久雨

项安世

一春泥水断前街,重闭柴门养绿苔。yī chūn ní shuǐ duàn qián jiē,zhòng bì chái mén yǎng lǜ tái。
惟有杏梁双海燕,知人曾到十洲来。wéi yǒu xìng liáng shuāng hǎi yàn,zhī rén céng dào shí zhōu lái。

偶作

项安世

草枯叶落四山童,万里长天一目空。cǎo kū yè luò sì shān tóng,wàn lǐ zhǎng tiān yī mù kōng。
数点寒梢著红蕊,人间惊喜见春风。shù diǎn hán shāo zhù hóng ruǐ,rén jiān jīng xǐ jiàn chūn fēng。

次韵谢张安抚以诗送梅实

项安世

此物从来作计疏,洛阳樱笋正驰驱。cǐ wù cóng lái zuò jì shū,luò yáng yīng sǔn zhèng chí qū。
绝知不可时人口,只有微酸惬腐儒。jué zhī bù kě shí rén kǒu,zhǐ yǒu wēi suān qiè fǔ rú。

次韵谢张安抚以诗送梅实

项安世

水边篱落数花疏,马上行人且勿驱。shuǐ biān lí luò shù huā shū,mǎ shàng xíng rén qiě wù qū。
一堕冰盘永相望,故人怜我误为儒。yī duò bīng pán yǒng xiāng wàng,gù rén lián wǒ wù wèi rú。

次韵谢张安抚以诗送梅实

项安世

叶间烟雨尚疏疏,桃李盘中怯并驱。yè jiān yān yǔ shàng shū shū,táo lǐ pán zhōng qiè bìng qū。
忽见使君怜此味,始知时世未轻儒。hū jiàn shǐ jūn lián cǐ wèi,shǐ zhī shí shì wèi qīng rú。

次韵谢张安抚以诗送梅实

项安世

梦随清浅看扶疏,军将敲门报疾驱。mèng suí qīng qiǎn kàn fú shū,jūn jiāng qiāo mén bào jí qū。
此解可辞儿女笑,使君风味似寒儒。cǐ jiě kě cí ér nǚ xiào,shǐ jūn fēng wèi shì hán rú。

沈医送苔梅自云恨不能诗

项安世

但能为我送苔梅,何必新诗手自裁。dàn néng wèi wǒ sòng tái méi,hé bì xīn shī shǒu zì cái。
若使能诗有奇句,无因送与冷官来。ruò shǐ néng shī yǒu qí jù,wú yīn sòng yǔ lěng guān lái。

雁汊望舒州山

项安世

归帆拂掠皖公山,一路青峨立翠鬟。guī fān fú lüè wǎn gōng shān,yī lù qīng é lì cuì huán。
曾见刘郎射蛟日,插天旌旆照孱颜。céng jiàn liú láng shè jiāo rì,chā tiān jīng pèi zhào càn yán。

红梅

项安世

瘦影从来雪不如,宿酲谁见绮霞舒。shòu yǐng cóng lái xuě bù rú,sù chéng shuí jiàn qǐ xiá shū。
道山堂下春风面,还向天涯伴校书。dào shān táng xià chūn fēng miàn,hái xiàng tiān yá bàn xiào shū。

初春二首

项安世

时阔江空无片云,草枯木脱最愁人。shí kuò jiāng kōng wú piàn yún,cǎo kū mù tuō zuì chóu rén。
东风小作撩人意,已觉人间无奈春。dōng fēng xiǎo zuò liāo rén yì,yǐ jué rén jiān wú nài chūn。

初春二首

项安世

不寒不暖风色好,似醉似眠春意深。bù hán bù nuǎn fēng sè hǎo,shì zuì shì mián chūn yì shēn。
嫩绿深红无一点,柳情花思自盈襟。nèn lǜ shēn hóng wú yī diǎn,liǔ qíng huā sī zì yíng jīn。

县廨海棠盛开二绝句

项安世

梅蕊才开杏又红,今年春事太匆匆。méi ruǐ cái kāi xìng yòu hóng,jīn nián chūn shì tài cōng cōng。
堂前燕子归来到,双海棠花已满丛。táng qián yàn zi guī lái dào,shuāng hǎi táng huā yǐ mǎn cóng。

县廨海棠盛开二绝句

项安世

美人宿酒未全醒,困倚妆台睡不成。měi rén sù jiǔ wèi quán xǐng,kùn yǐ zhuāng tái shuì bù chéng。
一半醉颜无处画,似红如白最多情。yī bàn zuì yán wú chù huà,shì hóng rú bái zuì duō qíng。