古诗词

次韵张安抚李侍郎同赋茯苓酥

项安世

山人采药晞乔松,披云扶石松根空。shān rén cǎi yào xī qiáo sōng,pī yún fú shí sōng gēn kōng。
捣霜饵玉得不死,大药真与神灵通。dǎo shuāng ěr yù dé bù sǐ,dà yào zhēn yǔ shén líng tōng。
论功合在金石上,何意坐随脂泽融。lùn gōng hé zài jīn shí shàng,hé yì zuò suí zhī zé róng。
谁令千古玉环秽,涴此万壑寒林风。shuí lìng qiān gǔ yù huán huì,wò cǐ wàn hè hán lín fēng。
煎膏桐乳彼何物,滑咽润颊夸微功。jiān gāo tóng rǔ bǐ hé wù,huá yàn rùn jiá kuā wēi gōng。
嗟哉可吊不可贺,吾道至此宁非穷。jiē zāi kě diào bù kě hè,wú dào zhì cǐ níng fēi qióng。
梁公一生面如铁,阿武家儿看花月。liáng gōng yī shēng miàn rú tiě,ā wǔ jiā ér kàn huā yuè。
鲁公言言秋霜烈,作文佞仙要仙诀。lǔ gōng yán yán qiū shuāng liè,zuò wén nìng xiān yào xiān jué。
曲江翻爱软美人,此理至今吾未彻。qū jiāng fān ài ruǎn měi rén,cǐ lǐ zhì jīn wú wèi chè。
元忠独立孟青时,晚岁脂韦事凄切。yuán zhōng dú lì mèng qīng shí,wǎn suì zhī wéi shì qī qiè。
微之年少本不凡,老作瓜蝇岂非拙。wēi zhī nián shǎo běn bù fán,lǎo zuò guā yíng qǐ fēi zhuō。
精金和铅怕先缺,脂麻煮茗那可说。jīng jīn hé qiān pà xiān quē,zhī má zhǔ míng nà kě shuō。
千年妙质当珀化,一啜微甘差剑吷。qiān nián miào zhì dāng pò huà,yī chuài wēi gān chà jiàn xuè。
作诗自警勿示人,同志相期在全节。zuò shī zì jǐng wù shì rén,tóng zhì xiāng qī zài quán jié。

项安世

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。 项安世的作品>>

猜您喜欢

过□台

项安世

马卿几日西山客,已有新诗著道乡。mǎ qīng jǐ rì xī shān kè,yǐ yǒu xīn shī zhù dào xiāng。
指点东城笑伧父,半年无句写潇湘。zhǐ diǎn dōng chéng xiào cāng fù,bàn nián wú jù xiě xiāo xiāng。

重午饷菜楚俗也邓抚干以诗来谢次韵答之三首

项安世

大家朱书亭午时,小家艾人张天师。dà jiā zhū shū tíng wǔ shí,xiǎo jiā ài rén zhāng tiān shī。
惟有书生最穷饿,盘中日出菜离离。wéi yǒu shū shēng zuì qióng è,pán zhōng rì chū cài lí lí。

重午饷菜楚俗也邓抚干以诗来谢次韵答之三首

项安世

万钱食君君不尝,一饭爱我供寒浆。wàn qián shí jūn jūn bù cháng,yī fàn ài wǒ gōng hán jiāng。
不尽三生蔬笋气,邓侯风味似支郎。bù jǐn sān shēng shū sǔn qì,dèng hóu fēng wèi shì zhī láng。

重午饷菜楚俗也邓抚干以诗来谢次韵答之三首

项安世

蜀客登来屈子城,九歌重见笔纵横。shǔ kè dēng lái qū zi chéng,jiǔ gē zhòng jiàn bǐ zòng héng。
不妨秋露浇春菜,只可从渠学独清。bù fáng qiū lù jiāo chūn cài,zhǐ kě cóng qú xué dú qīng。

次韵和黄江陵重午二绝

项安世

门前帖子虫书小,壁上仙人虎脊高。mén qián tiē zi chóng shū xiǎo,bì shàng xiān rén hǔ jí gāo。
欲起沉疴无旧艾,枕边霜鬓日萧骚。yù qǐ chén kē wú jiù ài,zhěn biān shuāng bìn rì xiāo sāo。

次韵和黄江陵重午二绝

项安世

老便蜜粽加餐易,病却蒲根细嚼难。lǎo biàn mì zòng jiā cān yì,bìng què pú gēn xì jué nán。
系腕只馀心似结,沐芳谁与臭如兰。xì wàn zhǐ yú xīn shì jié,mù fāng shuí yǔ chòu rú lán。

大旱小雨

项安世

白水连天九泽浑,平田五月献龟纹。bái shuǐ lián tiān jiǔ zé hún,píng tián wǔ yuè xiàn guī wén。
北人未识黄梅雨,千里争占赤土云。běi rén wèi shí huáng méi yǔ,qiān lǐ zhēng zhàn chì tǔ yún。

大旱小雨

项安世

稍觉丝丝来万弩,如闻隐隐动千军。shāo jué sī sī lái wàn nǔ,rú wén yǐn yǐn dòng qiān jūn。
夜窗一霎聊堪睡,未救田家卒岁勤。yè chuāng yī shà liáo kān shuì,wèi jiù tián jiā zú suì qín。

槠州路口小雨诗

项安世

三十年前过此时,一双青髻绾青丝。sān shí nián qián guò cǐ shí,yī shuāng qīng jì wǎn qīng sī。
如今旧雨犹相记,只傍星星白发吹。rú jīn jiù yǔ yóu xiāng jì,zhǐ bàng xīng xīng bái fā chuī。

小雨怀张升之

项安世

夜窗疏雨不堪听,独坐寒斋万感生。yè chuāng shū yǔ bù kān tīng,dú zuò hán zhāi wàn gǎn shēng。
今夜故人江上宿,如何禁得打篷声。jīn yè gù rén jiāng shàng sù,rú hé jìn dé dǎ péng shēng。

自子陵市寻路入游上泉三首

项安世

去年雨宿严陵市,咫尺风烟隔上泉。qù nián yǔ sù yán líng shì,zhǐ chǐ fēng yān gé shàng quán。
今日山神方信我,不将尘土到渠边。jīn rì shān shén fāng xìn wǒ,bù jiāng chén tǔ dào qú biān。

自子陵市寻路入游上泉三首

项安世

千年玉水閟深林,十里重冈隔世尘。qiān nián yù shuǐ bì shēn lín,shí lǐ zhòng gāng gé shì chén。
犹恨子陵饶舌在,却当户口告行人。yóu hèn zi líng ráo shé zài,què dāng hù kǒu gào xíng rén。

自子陵市寻路入游上泉三首

项安世

君看酒碗涴蒙泉,玉气珠光夜索然。jūn kàn jiǔ wǎn wò méng quán,yù qì zhū guāng yè suǒ rán。
可使黄尘车马客,更将此地世人传。kě shǐ huáng chén chē mǎ kè,gèng jiāng cǐ dì shì rén chuán。

梅开次韵答叶教授二首

项安世

雨洗晴烘两行梅,朱朱白白尽情开。yǔ xǐ qíng hōng liǎng xíng méi,zhū zhū bái bái jǐn qíng kāi。
不须更到东亭得,读罢君诗似看来。bù xū gèng dào dōng tíng dé,dú bà jūn shī shì kàn lái。

梅开次韵答叶教授二首

项安世

春风一点暗惊梅,便有千花动地开。chūn fēng yī diǎn àn jīng méi,biàn yǒu qiān huā dòng dì kāi。
却似德人方寸事,等间流向笔端来。què shì dé rén fāng cùn shì,děng jiān liú xiàng bǐ duān lái。