古诗词

糟蟹和潘德文

项安世

大戴笑汝无穴空双螯,小戴笑汝有筐如子皋。dà dài xiào rǔ wú xué kōng shuāng áo,xiǎo dài xiào rǔ yǒu kuāng rú zi gāo。
太玄笑汝长郭索,入穴惭蟺升惭猱。tài xuán xiào rǔ zhǎng guō suǒ,rù xué cán shàn shēng cán náo。
知心但有毕吏部,卧起与汝同酒糟。zhī xīn dàn yǒu bì lì bù,wò qǐ yǔ rǔ tóng jiǔ zāo。
后来爱者苏长公,亦只许汝中山醪。hòu lái ài zhě sū zhǎng gōng,yì zhǐ xǔ rǔ zhōng shān láo。
固知合向一丘老,安得上与三辰翱。gù zhī hé xiàng yī qiū lǎo,ān dé shàng yǔ sān chén áo。
长公貌喜心未敬,虽羡微生犹恶饕。zhǎng gōng mào xǐ xīn wèi jìng,suī xiàn wēi shēng yóu è tāo。
我疑吴侬修稻怨,和秫醢汝偿民膏。wǒ yí wú nóng xiū dào yuàn,hé shú hǎi rǔ cháng mín gāo。
虽然因此得长醉,痛贬未必非深褒。suī rán yīn cǐ dé zhǎng zuì,tòng biǎn wèi bì fēi shēn bāo。
又疑毕叟妒刘掾,曾以螟蛉轻二豪。yòu yí bì sǒu dù liú yuàn,céng yǐ míng líng qīng èr háo。
故回左手就箕倨,持蟹藉糟成两高。gù huí zuǒ shǒu jiù jī jù,chí xiè jí zāo chéng liǎng gāo。

项安世

宋江陵人,字平父。孝宗淳熙二年进士。除秘书正字,光宗以疾不过重华宫,上书言之,迁校书郎。宁宗即位,应诏言应省减养兵及宫掖之费。庆元间,率馆职上书请留朱熹,被劾,以伪党罢。开禧间,复起知鄂州,迁户部员外郎、湖广总领。后以直龙图阁为湖南转运判官,寻因用台章夺职。有《易玩辞》、《项氏家说》、《平庵悔稿》。 项安世的作品>>

猜您喜欢

雪中得两联不能成篇

项安世

海峤风高云散卤,塞垣寒极地生硝。hǎi jiào fēng gāo yún sàn lǔ,sāi yuán hán jí dì shēng xiāo。
雨花满坐来天女,宝唾乘空下阿娇。yǔ huā mǎn zuò lái tiān nǚ,bǎo tuò chéng kōng xià ā jiāo。

项安世

只消数点著枯枝,不用东君一叶垂。zhǐ xiāo shù diǎn zhù kū zhī,bù yòng dōng jūn yī yè chuí。
任是雪深烟更密,清香依旧世人知。rèn shì xuě shēn yān gèng mì,qīng xiāng yī jiù shì rén zhī。

水仙二首

项安世

川后冰幢下碧湍,玉妃前导驾青鸾。chuān hòu bīng chuáng xià bì tuān,yù fēi qián dǎo jià qīng luán。
素罗襦下青罗带,碧玉簪头白玉丹。sù luó rú xià qīng luó dài,bì yù zān tóu bái yù dān。

水仙二首

项安世

小窗寒夜见冰花,骨冷魂清梦不邪。xiǎo chuāng hán yè jiàn bīng huā,gǔ lěng hún qīng mèng bù xié。
薝卜花头萱草树,只应常在野人家。zhān bo huā tóu xuān cǎo shù,zhǐ yīng cháng zài yě rén jiā。

睡起

项安世

春半闲窗午睡酣,梦馀瑶篆晚香残。chūn bàn xián chuāng wǔ shuì hān,mèng yú yáo zhuàn wǎn xiāng cán。
起来磨墨花盈砚,勾得东风上笔端。qǐ lái mó mò huā yíng yàn,gōu dé dōng fēng shàng bǐ duān。

皋亭山

项安世

西湖南北宝峰环,塔寺园亭碎点斑。xī hú nán běi bǎo fēng huán,tǎ sì yuán tíng suì diǎn bān。
不似北关门外看,更无一物涴青山。bù shì běi guān mén wài kàn,gèng wú yī wù wò qīng shān。

雨中早行

项安世

春烟漠漠雨霏霏,山崦人家未启扉。chūn yān mò mò yǔ fēi fēi,shān yān rén jiā wèi qǐ fēi。
刚把平生青箬笠,江南道上著征衣。gāng bǎ píng shēng qīng ruò lì,jiāng nán dào shàng zhù zhēng yī。

春晴步出东城

项安世

山北山南草渐青,去年双鬓只星星。shān běi shān nán cǎo jiàn qīng,qù nián shuāng bìn zhǐ xīng xīng。
春风不管游人老,又到江头白下亭。chūn fēng bù guǎn yóu rén lǎo,yòu dào jiāng tóu bái xià tíng。

中秋阻风二首

项安世

二月当官八月来,先生官意本衰颓。èr yuè dāng guān bā yuè lái,xiān shēng guān yì běn shuāi tuí。
乾坤老大知心久,日日南风滞去桅。qián kūn lǎo dà zhī xīn jiǔ,rì rì nán fēng zhì qù wéi。

中秋阻风二首

项安世

四无边岸贴天流,八极光中一钓舟。sì wú biān àn tiē tiān liú,bā jí guāng zhōng yī diào zhōu。
不是南风解留客,世间无此好中秋。bù shì nán fēng jiě liú kè,shì jiān wú cǐ hǎo zhōng qiū。

中秋后新晴对菊病体欣然

项安世

篱日疏疏暖薄寒,檐沟无语晓庭乾。lí rì shū shū nuǎn báo hán,yán gōu wú yǔ xiǎo tíng qián。
不须更恨中秋月,且得黄花子细看。bù xū gèng hèn zhōng qiū yuè,qiě dé huáng huā zi xì kàn。

嘲青女

项安世

乾地成霜水地冰,薄冰顽白厚冰清。qián dì chéng shuāng shuǐ dì bīng,báo bīng wán bái hòu bīng qīng。
阿婆老去铅华少,西抹东涂画不成。ā pó lǎo qù qiān huá shǎo,xī mǒ dōng tú huà bù chéng。

除夕谕铃下两绝句

项安世

江边梅柳自知新,病里形容只向陈。jiāng biān méi liǔ zì zhī xīn,bìng lǐ xíng róng zhǐ xiàng chén。
春色不干枯木事,明朝贺岁莫通宾。chūn sè bù gàn kū mù shì,míng cháo hè suì mò tōng bīn。

除夕谕铃下两绝句

项安世

莫将新岁便为新,彩仗春幡不动陈。mò jiāng xīn suì biàn wèi xīn,cǎi zhàng chūn fān bù dòng chén。
未转东风犹是腊,明朝贺岁莫通宾。wèi zhuǎn dōng fēng yóu shì là,míng cháo hè suì mò tōng bīn。

寿母生朝四首

项安世

堂成初见画檐新,碧瓦翚飞上彩云。táng chéng chū jiàn huà yán xīn,bì wǎ huī fēi shàng cǎi yún。
三尺宝台蒙锦帕,白狻猊顶翠氤氲。sān chǐ bǎo tái méng jǐn pà,bái suān ní dǐng cuì yīn yūn。