古诗词

前韵虽险用之未尽掇其馀复成三百言

洪适

一苦寒威重,清晨雨脚□。yī kǔ hán wēi zhòng,qīng chén yǔ jiǎo。
严风号宇宙,飞雪下闾阎。yán fēng hào yǔ zhòu,fēi xuě xià lǘ yán。
布地盐初撒,穿帷粉乍黏。bù dì yán chū sā,chuān wéi fěn zhà nián。
裴回轻点袖,萦积满盈檐。péi huí qīng diǎn xiù,yíng jī mǎn yíng yán。
骋巧飘虽急,乘危势或沾。chěng qiǎo piāo suī jí,chéng wēi shì huò zhān。
梨花芳小圃,桂魄射疏帘。lí huā fāng xiǎo pǔ,guì pò shè shū lián。
烟湿茶翁灶,竿低酒舍帘。yān shī chá wēng zào,gān dī jiǔ shě lián。
清泉埋沼沚,苍干耸楩楠。qīng quán mái zhǎo zhǐ,cāng gàn sǒng pián nán。
玉匝齐君履,银封鲁国詹。yù zā qí jūn lǚ,yín fēng lǔ guó zhān。
盆收新琢璧,阶展未裁缣。pén shōu xīn zuó bì,jiē zhǎn wèi cái jiān。
木杪疑飞絮,江干杂秀蒹。mù miǎo yí fēi xù,jiāng gàn zá xiù jiān。
正随云阵合,未放日光暹。zhèng suí yún zhèn hé,wèi fàng rì guāng xiān。
处壮山屠虎,高兴泽殪蚺。chù zhuàng shān tú hǔ,gāo xīng zé yì rán。
重巅闻折木,邃野绝飞鹣。zhòng diān wén zhé mù,suì yě jué fēi jiān。
隼击翎添厉,鳞藏口敢噞。sǔn jī líng tiān lì,lín cáng kǒu gǎn yǎn。
狼随姬满驾,鹊集叔才苫。láng suí jī mǎn jià,què jí shū cái shān。
授简词臣敏,乘车海若谦。shòu jiǎn cí chén mǐn,chéng chē hǎi ruò qiān。
汉传王母绛,周贡嵰山甜。hàn chuán wáng mǔ jiàng,zhōu gòng qiǎn shān tián。
王脧师方整,高昌众欲熸。wáng juān shī fāng zhěng,gāo chāng zhòng yù jiān。
汉光开帝业,苏烈贯兵钤。hàn guāng kāi dì yè,sū liè guàn bīng qián。
豹曳荆人舄,牙抽孙子签。bào yè jīng rén xì,yá chōu sūn zi qiān。
肤寒方起粟,手坼正忧?。fū hán fāng qǐ sù,shǒu chè zhèng yōu rán。
挟纩冬裘燠,倾罍夜饮厌。xié kuàng dōng qiú yù,qīng léi yè yǐn yàn。
寒光欺宝鉴,素质夺朱綅。hán guāng qī bǎo jiàn,sù zhì duó zhū qīn。
犬喜蹄方逞,儿餐舌未钳。quǎn xǐ tí fāng chěng,ér cān shé wèi qián。
梅林催皑皑,麦垄长蔪蔪。méi lín cuī ái ái,mài lǒng zhǎng jiàn jiàn。
罝兔难探穴,叉鱼已溉鬵。jū tù nán tàn xué,chā yú yǐ gài qín。
鸱蹲饥愈噪,马缩冻难钳。chī dūn jī yù zào,mǎ suō dòng nán qián。
见晛将消释,歌诗兴佞憸。jiàn xiàn jiāng xiāo shì,gē shī xīng nìng xiān。
妍辞惭谢客,讵敢示群佥。yán cí cán xiè kè,jù gǎn shì qún qiān。

洪适

洪适(1117~1184)南宋金石学家、诗人、词人。初名造,字温伯,又字景温;入仕后改名适,字景伯;晚年自号盘洲老人,饶州鄱阳(今江西省波阳县)人,洪皓长子,累官至尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使,封魏国公,卒谥文惠。洪适与弟弟洪遵、洪迈皆以文学负盛名,有“鄱阳英气钟三秀”之称。同时,他在金石学方面造诣颇深,与欧阳修、赵明诚并称为宋代金石三大家。 洪适的作品>>

猜您喜欢

过濠上

洪适

心随溪水清,目逆岫云生。xīn suí xī shuǐ qīng,mù nì xiù yún shēng。
不惮躧芳屐,桥南鸥乞盟。bù dàn xǐ fāng jī,qiáo nán ōu qǐ méng。

席上见姚泉寿母诸子求诗

洪适

潘舆随五采,三釜古今荣。pān yú suí wǔ cǎi,sān fǔ gǔ jīn róng。
兰玉盈阶砌,追攀千佛名。lán yù yíng jiē qì,zhuī pān qiān fú míng。

董伯鲁以诗送川海棠用韵答之

洪适

花栽趁上春,重趼疲双足。huā zāi chèn shàng chūn,zhòng jiǎn pí shuāng zú。
何日对仙姿,分题同刻烛。hé rì duì xiān zī,fēn tí tóng kè zhú。

盘洲杂韵上盘洲

洪适

曲曲盘洲径,苍崖路几层。qū qū pán zhōu jìng,cāng yá lù jǐ céng。
翠微深处坐,闲话正留僧。cuì wēi shēn chù zuò,xián huà zhèng liú sēng。

盘洲杂韵上双溪

洪适

清溪夹桃径,玉洞万株春。qīng xī jiā táo jìng,yù dòng wàn zhū chūn。
为有双溪误,渔人休问津。wèi yǒu shuāng xī wù,yú rén xiū wèn jīn。

盘洲杂韵上日涉门

洪适

小圃固日涉,柴门常自关。xiǎo pǔ gù rì shè,chái mén cháng zì guān。
此心无一事,应共白云闲。cǐ xīn wú yī shì,yīng gòng bái yún xián。

盘洲杂韵上溪帘

洪适

雨过溪添绿,横澜自在流。yǔ guò xī tiān lǜ,héng lán zì zài liú。
水精帘欲卷,何处著银钩。shuǐ jīng lián yù juǎn,hé chù zhù yín gōu。

盘洲杂韵上可止亭

洪适

循除泉漱石,改席酒分船。xún chú quán shù shí,gǎi xí jiǔ fēn chuán。
到此须知止,行前将坠渊。dào cǐ xū zhī zhǐ,xíng qián jiāng zhuì yuān。

盘洲杂韵上鹅池

洪适

路转左画方,水来斜中矩。lù zhuǎn zuǒ huà fāng,shuǐ lái xié zhōng jǔ。
不解写黄庭,倚筇看白羽。bù jiě xiě huáng tíng,yǐ qióng kàn bái yǔ。

盘洲杂韵上流瀑

洪适

高坡势建瓴,触石惊涛沸。gāo pō shì jiàn líng,chù shí jīng tāo fèi。
入耳转声清,庐峡参差是。rù ěr zhuǎn shēng qīng,lú xiá cān chà shì。

盘洲杂韵上薝卜涧

洪适

夹涧荣薝卜,倚竹颜如玉。jiā jiàn róng zhān bo,yǐ zhú yán rú yù。
溪鱼大上时,临流香可掬。xī yú dà shàng shí,lín liú xiāng kě jū。

盘洲杂韵上菊澨

洪适

夕英色衰落,小摘尚盈襟。xī yīng sè shuāi luò,xiǎo zhāi shàng yíng jīn。
错会离骚意,元无满地金。cuò huì lí sāo yì,yuán wú mǎn dì jīn。

盘洲杂韵上末利菊

洪适

化工将末利,改作寿潭花。huà gōng jiāng mò lì,gǎi zuò shòu tán huā。
零露团佳色,鹅黄自一家。líng lù tuán jiā sè,é huáng zì yī jiā。

盘洲杂韵上双溪堂

洪适

溪光摇四壁,瓦影落中流。xī guāng yáo sì bì,wǎ yǐng luò zhōng liú。
洗耳百闻寂,清心千虑休。xǐ ěr bǎi wén jì,qīng xīn qiān lǜ xiū。

盘洲杂韵上舣斋

洪适

随波堪泛宅,因壑遂藏舟。suí bō kān fàn zhái,yīn hè suì cáng zhōu。
坐稳无维楫,任他风打头。zuò wěn wú wéi jí,rèn tā fēng dǎ tóu。