古诗词

山中阻雨欲登华顶峰而不果

洪适

昔闻天台山,一万八千丈。xī wén tiān tái shān,yī wàn bā qiān zhàng。
层峰目华顶,魂梦几驰想。céng fēng mù huá dǐng,hún mèng jǐ chí xiǎng。
朅来乘清秋,明发将独往。qiè lái chéng qīng qiū,míng fā jiāng dú wǎng。
小雨巧作难,祥云约仍爽。xiǎo yǔ qiǎo zuò nán,xiáng yún yuē réng shuǎng。
风磴渍苔藓,霜崖乱榛莽。fēng dèng zì tái xiǎn,shuāng yá luàn zhēn mǎng。
峥嵘一何峻,梯空不可上。zhēng róng yī hé jùn,tī kōng bù kě shàng。
便思捐竹舆,徐行倩藤杖。biàn sī juān zhú yú,xú xíng qiàn téng zhàng。
老僧挹而言,兹山韬万象。lǎo sēng yì ér yán,zī shān tāo wàn xiàng。
举头天宇逼,寓目岩扉敞。jǔ tóu tiān yǔ bī,yù mù yán fēi chǎng。
重溟倒寒影,万壑振幽响。zhòng míng dào hán yǐng,wàn hè zhèn yōu xiǎng。
峡迥啼猱猿,林高陨楂橡。xiá jiǒng tí náo yuán,lín gāo yǔn zhā xiàng。
仙袂挹浮丘,飘然顿尘网。xiān mèi yì fú qiū,piāo rán dùn chén wǎng。
今兹风雨时,烟雾接穹壤。jīn zī fēng yǔ shí,yān wù jiē qióng rǎng。
劲寒或薄人,跬步迷俯仰。jìn hán huò báo rén,kuǐ bù mí fǔ yǎng。
不如游石梁,重来事真赏。bù rú yóu shí liáng,zhòng lái shì zhēn shǎng。
斯言既纚纚,诚哉非我诳。sī yán jì lí lí,chéng zāi fēi wǒ kuáng。
俗驾为之回,芜音不堪榜。sú jià wèi zhī huí,wú yīn bù kān bǎng。
寄声山中灵,心期空鞅鞅。jì shēng shān zhōng líng,xīn qī kōng yāng yāng。

洪适

洪适(1117~1184)南宋金石学家、诗人、词人。初名造,字温伯,又字景温;入仕后改名适,字景伯;晚年自号盘洲老人,饶州鄱阳(今江西省波阳县)人,洪皓长子,累官至尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使,封魏国公,卒谥文惠。洪适与弟弟洪遵、洪迈皆以文学负盛名,有“鄱阳英气钟三秀”之称。同时,他在金石学方面造诣颇深,与欧阳修、赵明诚并称为宋代金石三大家。 洪适的作品>>

猜您喜欢

盘洲杂韵上聚八仙

洪适

圆整装花蕊,周遭列饮仙。yuán zhěng zhuāng huā ruǐ,zhōu zāo liè yǐn xiān。
琼英难上僭,簇蝶不同年。qióng yīng nán shàng jiàn,cù dié bù tóng nián。

盘洲杂韵上衮绣毬

洪适

流苏团小蝶,伯仲聚仙花。liú sū tuán xiǎo dié,bó zhòng jù xiān huā。
衮绣名非是,瑶琨未足夸。gǔn xiù míng fēi shì,yáo kūn wèi zú kuā。

盘洲杂韵上水桅

洪适

鲜支形相小,石罅解蟠根。xiān zhī xíng xiāng xiǎo,shí xià jiě pán gēn。
香凑芝兰室,居便水月村。xiāng còu zhī lán shì,jū biàn shuǐ yuè cūn。

盘洲杂韵上重杏

洪适

重英迷宿雨,巧笑聘春风。zhòng yīng mí sù yǔ,qiǎo xiào pìn chūn fēng。
寿汝一卮酒,勿嫌肌太红。shòu rǔ yī zhī jiǔ,wù xián jī tài hóng。

盘洲杂韵上紫薇

洪适

十年三雁序,接翅紫微垣。shí nián sān yàn xù,jiē chì zǐ wēi yuán。
花下哦前什,难酬明主恩。huā xià ó qián shén,nán chóu míng zhǔ ēn。

盘洲杂韵上木兰

洪适

未识春风面,先闻乐府名。wèi shí chūn fēng miàn,xiān wén lè fǔ míng。
洗妆侬出塞,进艇客登瀛。xǐ zhuāng nóng chū sāi,jìn tǐng kè dēng yíng。

盘洲杂韵上荼蘼

洪适

青条散蛟螭,素艳欺琼玖。qīng tiáo sàn jiāo chī,sù yàn qī qióng jiǔ。
体薰尘外香,骨醉壶中酒。tǐ xūn chén wài xiāng,gǔ zuì hú zhōng jiǔ。

盘洲杂韵上玉珑松

洪适

品轧酴醾架,名疑雾淞花。pǐn yà tú mí jià,míng yí wù sōng huā。
□将□假借,可但鄙金沙。jiāng jiǎ jiè,kě dàn bǐ jīn shā。

盘洲杂韵上山茶

洪适

平泉穷胜事,南守送名花。píng quán qióng shèng shì,nán shǒu sòng míng huā。
寓意惩多爱,劳人召怨嗟。yù yì chéng duō ài,láo rén zhào yuàn jiē。

盘洲杂韵上黄蔷薇

洪适

彤阙收红绶,金门赐鞠衣。tóng quē shōu hóng shòu,jīn mén cì jū yī。
若无纤刺罥,一摘便须稀。ruò wú xiān cì juàn,yī zhāi biàn xū xī。

盘洲杂韵上红蕉

洪适

岭外花无数,分移颇历年。lǐng wài huā wú shù,fēn yí pǒ lì nián。
破除猩血染,舒卷蜀城笺。pò chú xīng xuè rǎn,shū juǎn shǔ chéng jiān。

盘洲杂韵上海仙

洪适

人来认海棠,却讶枝条弱。rén lái rèn hǎi táng,què yà zhī tiáo ruò。
嫩蕊不胜春,生怕东风恶。nèn ruǐ bù shèng chūn,shēng pà dōng fēng è。

盘洲杂韵上绣带

洪适

蜀艳停针久,柔荑着意描。shǔ yàn tíng zhēn jiǔ,róu tí zhe yì miáo。
五文萦色线,百宝簇芳腰。wǔ wén yíng sè xiàn,bǎi bǎo cù fāng yāo。

盘洲杂韵上豆蔻花

洪适

冶叶拥香苞,盈盈二月交。yě yè yōng xiāng bāo,yíng yíng èr yuè jiāo。
相思意安在,试去想花梢。xiāng sī yì ān zài,shì qù xiǎng huā shāo。

盘洲杂韵上丽春

洪适

纤莛小作罂,瘦壳元无粟。xiān tíng xiǎo zuò yīng,shòu ké yuán wú sù。
色丽品少双,诗成看未足。sè lì pǐn shǎo shuāng,shī chéng kàn wèi zú。