古诗词

检校园花

洪适

往夏新阁成,拔去园中葵。wǎng xià xīn gé chéng,bá qù yuán zhōng kuí。
万花间千蕊,十夫劳徙移。wàn huā jiān qiān ruǐ,shí fū láo xǐ yí。
群香颇猗狔,密影初参差。qún xiāng pǒ yī nǐ,mì yǐng chū cān chà。
烈日吁可畏,时雨不能滋。liè rì xū kě wèi,shí yǔ bù néng zī。
未秋叶先陨,欲冬柯已萎。wèi qiū yè xiān yǔn,yù dōng kē yǐ wēi。
虚蒙灌溉恩,无复嫣然姿。xū méng guàn gài ēn,wú fù yān rán zī。
啅雀飞且止,不肯登空枝。zhuó què fēi qiě zhǐ,bù kěn dēng kōng zhī。
寒螀守枯荄,未忍相弃离。hán jiāng shǒu kū gāi,wèi rěn xiāng qì lí。
永怀斩新日,岂料憔悴期。yǒng huái zhǎn xīn rì,qǐ liào qiáo cuì qī。
谁呼殷七七,来伴红裳儿。shuí hū yīn qī qī,lái bàn hóng shang ér。
金鼎一剂药,返魂庸可追。jīn dǐng yī jì yào,fǎn hún yōng kě zhuī。
春来作高亭,绿沼扬清漪。chūn lái zuò gāo tíng,lǜ zhǎo yáng qīng yī。
旧蹊类陈迹,远圃分芳蕤。jiù qī lèi chén jì,yuǎn pǔ fēn fāng ruí。
结根旬浃间,生意浑熙熙。jié gēn xún jiā jiān,shēng yì hún xī xī。
微白李赋质,小红桃入肌。wēi bái lǐ fù zhì,xiǎo hóng táo rù jī。
柳条无颜色,已含烟雨眉。liǔ tiáo wú yán sè,yǐ hán yān yǔ méi。
游蜂相召引,有底渠先知。yóu fēng xiāng zhào yǐn,yǒu dǐ qú xiān zhī。
地力固自若,大钧不偏私。dì lì gù zì ruò,dà jūn bù piān sī。
竞秀非机巧,向衰非钝迟。jìng xiù fēi jī qiǎo,xiàng shuāi fēi dùn chí。
万物理固然,扬芬须得时。wàn wù lǐ gù rán,yáng fēn xū dé shí。

洪适

洪适(1117~1184)南宋金石学家、诗人、词人。初名造,字温伯,又字景温;入仕后改名适,字景伯;晚年自号盘洲老人,饶州鄱阳(今江西省波阳县)人,洪皓长子,累官至尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使,封魏国公,卒谥文惠。洪适与弟弟洪遵、洪迈皆以文学负盛名,有“鄱阳英气钟三秀”之称。同时,他在金石学方面造诣颇深,与欧阳修、赵明诚并称为宋代金石三大家。 洪适的作品>>

猜您喜欢

次韵蔡瞻明秋园五绝句

洪适

芥毛金爪勇难干,肯作霜花对乍寒。jiè máo jīn zhǎo yǒng nán gàn,kěn zuò shuāng huā duì zhà hán。
若说乘轩有痴鹤,司晨如此合峨冠。ruò shuō chéng xuān yǒu chī hè,sī chén rú cǐ hé é guān。

次韵蔡瞻明秋园五绝句

洪适

翔仞当年览德辉,传芳花品未思归。xiáng rèn dāng nián lǎn dé huī,chuán fāng huā pǐn wèi sī guī。
晚来雾鬓凭轩处,直恐金翘相对飞。wǎn lái wù bìn píng xuān chù,zhí kǒng jīn qiào xiāng duì fēi。

次韵蔡瞻明秋园五绝句

洪适

泽兰萱草比多言,谓汝分阴久夺鲜。zé lán xuān cǎo bǐ duō yán,wèi rǔ fēn yīn jiǔ duó xiān。
政恐淇园修竹劲,不如秦岭老松坚。zhèng kǒng qí yuán xiū zhú jìn,bù rú qín lǐng lǎo sōng jiān。

次韵蔡瞻明秋园五绝句

洪适

高标幽艳自宜霜,弱草繁葩莫中伤。gāo biāo yōu yàn zì yí shuāng,ruò cǎo fán pā mò zhōng shāng。
肯与红莲媚三夏,要同黄菊向重阳。kěn yǔ hóng lián mèi sān xià,yào tóng huáng jú xiàng zhòng yáng。

次韵蔡瞻明秋园五绝句

洪适

临风裛露早秋天,范出南金色更鲜。lín fēng yì lù zǎo qiū tiān,fàn chū nán jīn sè gèng xiān。
若向东篱比标格,定知花市不言钱。ruò xiàng dōng lí bǐ biāo gé,dìng zhī huā shì bù yán qián。

过梁王寺书家君祠堂

洪适

生还未列麒麟画,旧德犹怀鸾凤栖。shēng hái wèi liè qí lín huà,jiù dé yóu huái luán fèng qī。
共问翰林今孰似,凛然眉宇染风㙠。gòng wèn hàn lín jīn shú shì,lǐn rán méi yǔ rǎn fēng yī。

次韵蔡瞻明木犀八绝句

洪适

谁为花王定等差,清芬端合佩金犀。shuí wèi huā wáng dìng děng chà,qīng fēn duān hé pèi jīn xī。
上林他日移根去,应记诗仙彩笔题。shàng lín tā rì yí gēn qù,yīng jì shī xiān cǎi bǐ tí。

次韵蔡瞻明木犀八绝句

洪适

香清为借三秋露,葩绚宁禁五日风。xiāng qīng wèi jiè sān qiū lù,pā xuàn níng jìn wǔ rì fēng。
俯对猗兰振寒绿,静看飞叶陨轻红。fǔ duì yī lán zhèn hán lǜ,jìng kàn fēi yè yǔn qīng hóng。

次韵蔡瞻明木犀八绝句

洪适

风流直欲占秋光,叶底深藏粟蕊黄。fēng liú zhí yù zhàn qiū guāng,yè dǐ shēn cáng sù ruǐ huáng。
共道幽香闻十里,绝知芳誉亘千乡。gòng dào yōu xiāng wén shí lǐ,jué zhī fāng yù gèn qiān xiāng。

次韵蔡瞻明木犀八绝句

洪适

笑含菊彩媚疏篱,巧作葵妆傍曲池。xiào hán jú cǎi mèi shū lí,qiǎo zuò kuí zhuāng bàng qū chí。
颜色从他矜速肖,芬馨如此孰争驰。yán sè cóng tā jīn sù xiào,fēn xīn rú cǐ shú zhēng chí。

次韵蔡瞻明木犀八绝句

洪适

心禀犀文饶地力,体薰蟾影夺天香。xīn bǐng xī wén ráo dì lì,tǐ xūn chán yǐng duó tiān xiāng。
图形好命丹青手,絺句须烦锦绣肠。tú xíng hǎo mìng dān qīng shǒu,chī jù xū fán jǐn xiù cháng。

次韵蔡瞻明木犀八绝句

洪适

广寒秋桂映天池,休说当年折得时。guǎng hán qiū guì yìng tiān chí,xiū shuō dāng nián zhé dé shí。
韵胜今逢岩下种,价高宁靳橐中资。yùn shèng jīn féng yán xià zhǒng,jià gāo níng jìn tuó zhōng zī。

次韵蔡瞻明木犀八绝句

洪适

簪鬓新枝立晚晴,淡妆异馥称双清。zān bìn xīn zhī lì wǎn qíng,dàn zhuāng yì fù chēng shuāng qīng。
梦魂不记前来事,愁逐江潮日日平。mèng hún bù jì qián lái shì,chóu zhú jiāng cháo rì rì píng。

次韵蔡瞻明木犀八绝句

洪适

黄绢家声映古今,随和发彩惊词林。huáng juàn jiā shēng yìng gǔ jīn,suí hé fā cǎi jīng cí lín。
高楼宴坐清商晚,独向此花垂意深。gāo lóu yàn zuò qīng shāng wǎn,dú xiàng cǐ huā chuí yì shēn。

赤城

洪适

平生几读兴公赋,今日霞标对赤城。píng shēng jǐ dú xīng gōng fù,jīn rì xiá biāo duì chì chéng。
此是南门入山路,山祇乞我一番晴。cǐ shì nán mén rù shān lù,shān qí qǐ wǒ yī fān qíng。