古诗词

上元纪吴中节物俳谐体三十二韵

范成大

斗野丰年屡,吴台乐事并。dòu yě fēng nián lǚ,wú tái lè shì bìng。
酒垆先叠鼓,灯市蚤投琼。jiǔ lú xiān dié gǔ,dēng shì zǎo tóu qióng。
价喜膏油贱,祥占雨雪晴。jià xǐ gāo yóu jiàn,xiáng zhàn yǔ xuě qíng。
筼筜仙子洞,菡萏化人城。yún dāng xiān zi dòng,hàn dàn huà rén chéng。
樯炬疑龙见,桥星讶鹊成。qiáng jù yí lóng jiàn,qiáo xīng yà què chéng。
小家厖独踞,高闬鹿双撑。xiǎo jiā páng dú jù,gāo hàn lù shuāng chēng。
屏展辉云母,帘垂晃水精。píng zhǎn huī yún mǔ,lián chuí huǎng shuǐ jīng。
万窗花眼密,千隙玉虹明。wàn chuāng huā yǎn mì,qiān xì yù hóng míng。
薝卜丹房挂,葡萄绿蔓萦。zhān bo dān fáng guà,pú táo lǜ màn yíng。
方缣翻史册,圆魄缀门衡。fāng jiān fān shǐ cè,yuán pò zhuì mén héng。
掷烛腾空稳,推毬滚地轻。zhì zhú téng kōng wěn,tuī qiú gǔn dì qīng。
映光鱼隐见,转影骑纵横。yìng guāng yú yǐn jiàn,zhuǎn yǐng qí zòng héng。
轻薄行歌过,颠狂社舞呈。qīng báo xíng gē guò,diān kuáng shè wǔ chéng。
村田蓑笠野,街市管弦清。cūn tián suō lì yě,jiē shì guǎn xián qīng。
里巷分题句,官曹别扁名。lǐ xiàng fēn tí jù,guān cáo bié biǎn míng。
旱船遥似泛,水儡近如生。hàn chuán yáo shì fàn,shuǐ lěi jìn rú shēng。
钳赭装牢户,嘲嗤绘乐棚。qián zhě zhuāng láo hù,cháo chī huì lè péng。
堵观瑶席隘,喝道绮丛争。dǔ guān yáo xí ài,hē dào qǐ cóng zhēng。
禁钥通三鼓,归鞭任五更。jìn yào tōng sān gǔ,guī biān rèn wǔ gèng。
桑蚕春茧劝,花蝶夜蛾迎。sāng cán chūn jiǎn quàn,huā dié yè é yíng。
凫子描丹笔,鹅毛剪雪英。fú zi miáo dān bǐ,é máo jiǎn xuě yīng。
宝糖珍粔籹,乌腻美饴饧。bǎo táng zhēn jù nǚ,wū nì měi yí táng。
撚粉团栾意,熬稃腷膊声。niǎn fěn tuán luán yì,áo fū bì bó shēng。
筳篿巫志怪,香火婢输诚。tíng tuán wū zhì guài,xiāng huǒ bì shū chéng。
帚卜拖裙验,箕诗落笔惊。zhǒu bo tuō qún yàn,jī shī luò bǐ jīng。
微如针属尾,贱及苇分茎。wēi rú zhēn shǔ wěi,jiàn jí wěi fēn jīng。
末俗难诃止,佳辰且放行。mò sú nán hē zhǐ,jiā chén qiě fàng xíng。
此时纷仆马,有客静柴荆。cǐ shí fēn pū mǎ,yǒu kè jìng chái jīng。
幸甚归长铗,居然照短檠。xìng shén guī zhǎng jiá,jū rán zhào duǎn qíng。
生涯惟病骨,节物尚乡情。shēng yá wéi bìng gǔ,jié wù shàng xiāng qíng。
掎摭成徘体,咨询逮里氓。jǐ zhí chéng pái tǐ,zī xún dǎi lǐ máng。
谁修吴地志,聊以助讥评。shuí xiū wú dì zhì,liáo yǐ zhù jī píng。
范成大

范成大

范成大(1126-1193),字致能,号称石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人。谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。 范成大的作品>>

猜您喜欢

元日钟山宝公塔

范成大

雪后江皋未放春,老来犹驾两朱轮。xuě hòu jiāng gāo wèi fàng chūn,lǎo lái yóu jià liǎng zhū lún。
归心历历来时路,官事驱驱病里身。guī xīn lì lì lái shí lù,guān shì qū qū bìng lǐ shēn。
未暇鸡窠寻古佛,且防鹤帐怨山人。wèi xiá jī kē xún gǔ fú,qiě fáng hè zhàng yuàn shān rén。
君看王谢墩边地,今古功名一窖尘。jūn kàn wáng xiè dūn biān dì,jīn gǔ gōng míng yī jiào chén。

春晚

范成大

荒园萧瑟懒追随,舞燕啼莺各自私。huāng yuán xiāo sè lǎn zhuī suí,wǔ yàn tí yīng gè zì sī。
窗下日长多得睡,尊前花老不供诗。chuāng xià rì zhǎng duō dé shuì,zūn qián huā lǎo bù gōng shī。
吾衰久矣双蓬鬓,归去来兮一钓丝。wú shuāi jiǔ yǐ shuāng péng bìn,guī qù lái xī yī diào sī。
想见篱东春涨动,小舟无伴柳丝垂。xiǎng jiàn lí dōng chūn zhǎng dòng,xiǎo zhōu wú bàn liǔ sī chuí。

重九独坐玉麟堂

范成大

江上西风动所思,又将清赏负东篱。jiāng shàng xī fēng dòng suǒ sī,yòu jiāng qīng shǎng fù dōng lí。
年年客路黄花酒,日日乡心白雁诗。nián nián kè lù huáng huā jiǔ,rì rì xiāng xīn bái yàn shī。
笼月秦淮无旧曲,驰烟钟阜有新移。lóng yuè qín huái wú jiù qū,chí yān zhōng fù yǒu xīn yí。
人生笑口真稀阔,况值官忙闵雨时。rén shēng xiào kǒu zhēn xī kuò,kuàng zhí guān máng mǐn yǔ shí。

晨出蒋山道中

范成大

霜痕如雨沁东郊,乐岁家家一把茅。shuāng hén rú yǔ qìn dōng jiāo,lè suì jiā jiā yī bǎ máo。
故国丘陵多麦垄,新晴篱落有梅梢。gù guó qiū líng duō mài lǒng,xīn qíng lí luò yǒu méi shāo。
小山何在应招隐,北岭如今已献嘲。xiǎo shān hé zài yīng zhāo yǐn,běi lǐng rú jīn yǐ xiàn cháo。
归计未成聊琢玉,飘飖风袖作推敲。guī jì wèi chéng liáo zuó yù,piāo yáo fēng xiù zuò tuī qiāo。

公退书怀

范成大

昨者腾章奏发仓,今兹飞檄议驱蝗。zuó zhě téng zhāng zòu fā cāng,jīn zī fēi xí yì qū huáng。
四无告者仅一饱,七不堪中仍百忙。sì wú gào zhě jǐn yī bǎo,qī bù kān zhōng réng bǎi máng。
皦日自能临俯仰,浮云宁解制行藏。jiǎo rì zì néng lín fǔ yǎng,fú yún níng jiě zhì xíng cáng。
求田问舍亦何有,岁晚倦游思故乡。qiú tián wèn shě yì hé yǒu,suì wǎn juàn yóu sī gù xiāng。

有感今昔二首

范成大

阳春白雪雅音希,俚耳冬烘辄笑嗤。yáng chūn bái xuě yǎ yīn xī,lǐ ěr dōng hōng zhé xiào chī。
麋见丽姬翻决骤,鸟闻韶乐却忧悲。mí jiàn lì jī fān jué zhòu,niǎo wén sháo lè què yōu bēi。
烂奚轻薄人何敢,伏猎荒唐自不知。làn xī qīng báo rén hé gǎn,fú liè huāng táng zì bù zhī。
蚓窍蝇鸣莫嘲诮,彭亨菌蠢正当时。yǐn qiào yíng míng mò cháo qiào,péng hēng jūn chǔn zhèng dāng shí。

有感今昔二首

范成大

飘风骤雨谩惊春,扫荡何烦臂屈伸。piāo fēng zhòu yǔ mán jīng chūn,sǎo dàng hé fán bì qū shēn。
天识不衷宜不恕,神歆非类即非仁。tiān shí bù zhōng yí bù shù,shén xīn fēi lèi jí fēi rén。
休雠地下枯鱼骨,且斗尊前健犊身。xiū chóu dì xià kū yú gǔ,qiě dòu zūn qián jiàn dú shēn。
静看可怜还可笑,香山宁是幸灾人。jìng kàn kě lián hái kě xiào,xiāng shān níng shì xìng zāi rén。

谢范老问病

范成大

三椽一席度秋冬,造化儿嬉困此翁。sān chuán yī xí dù qiū dōng,zào huà ér xī kùn cǐ wēng。
帖有王书难治眩,文如陈檄不驱风。tiē yǒu wáng shū nán zhì xuàn,wén rú chén xí bù qū fēng。
骨枯似蘖肤如腊,发织成毡鬓作蓬。gǔ kū shì niè fū rú là,fā zhī chéng zhān bìn zuò péng。
点检病身还一笑,本来四大满虚空。diǎn jiǎn bìng shēn hái yī xiào,běn lái sì dà mǎn xū kōng。

重午

范成大

熨斗薰笼分夏衣,翁身独比去年衰。yùn dòu xūn lóng fēn xià yī,wēng shēn dú bǐ qù nián shuāi。
已孤菖渌十分劝,却要艾黄千壮医。yǐ gū chāng lù shí fēn quàn,què yào ài huáng qiān zhuàng yī。
蜜粽冰团为谁好,丹符彩索聊自欺。mì zòng bīng tuán wèi shuí hǎo,dān fú cǎi suǒ liáo zì qī。
小儿造物亦难料,药裹有时生网丝。xiǎo ér zào wù yì nán liào,yào guǒ yǒu shí shēng wǎng sī。

复以蟾砚归龚养正

范成大

梦里何人歌式微,觉来石友在书帏。mèng lǐ hé rén gē shì wēi,jué lái shí yǒu zài shū wéi。
郑环信美非吾宝,赵璧犹全任汝归。zhèng huán xìn měi fēi wú bǎo,zhào bì yóu quán rèn rǔ guī。
渴水双蟾窥海阔,出云孤月照星稀。kě shuǐ shuāng chán kuī hǎi kuò,chū yún gū yuè zhào xīng xī。
好将自草三千牍,莫与蚍蜉作钓矶。hǎo jiāng zì cǎo sān qiān dú,mò yǔ pí fú zuò diào jī。

大雪书怀

范成大

天将奇赏发清欢,畴昔登临插羽翰。tiān jiāng qí shǎng fā qīng huān,chóu xī dēng lín chā yǔ hàn。
梅下寻诗骑马滑,松梢索酒倚楼寒。méi xià xún shī qí mǎ huá,sōng shāo suǒ jiǔ yǐ lóu hán。
闭门老子愁无赖,返棹归来兴已阑。bì mén lǎo zi chóu wú lài,fǎn zhào guī lái xīng yǐ lán。
聊掬玉尘添石鼎,自煎鱼眼破龙团。liáo jū yù chén tiān shí dǐng,zì jiān yú yǎn pò lóng tuán。

但能之提刑相别十年自曲江远寄二诗叙旧良厚次韵为谢亦以首章奉怀略道湘南分携故事末篇自述年来衰病不复故吾也

范成大

忆昔骖鸾识俊英,朱幡绣斧尽能名。yì xī cān luán shí jùn yīng,zhū fān xiù fǔ jǐn néng míng。
书随庾岭一枝寄,句挟韶江九奏成。shū suí yǔ lǐng yī zhī jì,jù xié sháo jiāng jiǔ zòu chéng。
吴粤交驰清夜梦,参辰不隔故人情。wú yuè jiāo chí qīng yè mèng,cān chén bù gé gù rén qíng。
何时重醉金槽曲,一洗阳关别恨平。hé shí zhòng zuì jīn cáo qū,yī xǐ yáng guān bié hèn píng。

但能之提刑相别十年自曲江远寄二诗叙旧良厚次韵为谢亦以首章奉怀略道湘南分携故事末篇自述年来衰病不复故吾也

范成大

濩落枵虚似瓠壶,新添雪鬓与霜须。huò luò xiāo xū shì hù hú,xīn tiān xuě bìn yǔ shuāng xū。
也知病叟形容变,非是仙儒骨相癯。yě zhī bìng sǒu xíng róng biàn,fēi shì xiān rú gǔ xiāng qú。
岁晚山林如自献,年丰田野亦多娱。suì wǎn shān lín rú zì xiàn,nián fēng tián yě yì duō yú。
无端拙恙妨清乐,未许扁舟到五湖。wú duān zhuō yàng fáng qīng lè,wèi xǔ biǎn zhōu dào wǔ hú。

元日

范成大

屋角峥嵘斗柄移,案头萧索烛花垂。wū jiǎo zhēng róng dòu bǐng yí,àn tóu xiāo suǒ zhú huā chuí。
与时消息评新药,若节春秋忆旧诗。yǔ shí xiāo xī píng xīn yào,ruò jié chūn qiū yì jiù shī。
饥饭困眠全体懒,风餐露宿半生痴。jī fàn kùn mián quán tǐ lǎn,fēng cān lù sù bàn shēng chī。
尊前现在休嫌老,最后屠苏把一卮。zūn qián xiàn zài xiū xián lǎo,zuì hòu tú sū bǎ yī zhī。

去年多雪苦寒梅花遂晚元夕犹未盛开

范成大

隔年寒力冻芳尘,勒住东风寂寞滨。gé nián hán lì dòng fāng chén,lēi zhù dōng fēng jì mò bīn。
只管苦吟三尺雪,那知迟把一枝春。zhǐ guǎn kǔ yín sān chǐ xuě,nà zhī chí bǎ yī zhī chūn。
灯烘画阁香犹冷,汤暖铜瓶玉尚皴。dēng hōng huà gé xiāng yóu lěng,tāng nuǎn tóng píng yù shàng cūn。
花定有情堪索笑,自怜无术唤真真。huā dìng yǒu qíng kān suǒ xiào,zì lián wú shù huàn zhēn zhēn。