古诗词

上元纪吴中节物俳谐体三十二韵

范成大

斗野丰年屡,吴台乐事并。dòu yě fēng nián lǚ,wú tái lè shì bìng。
酒垆先叠鼓,灯市蚤投琼。jiǔ lú xiān dié gǔ,dēng shì zǎo tóu qióng。
价喜膏油贱,祥占雨雪晴。jià xǐ gāo yóu jiàn,xiáng zhàn yǔ xuě qíng。
筼筜仙子洞,菡萏化人城。yún dāng xiān zi dòng,hàn dàn huà rén chéng。
樯炬疑龙见,桥星讶鹊成。qiáng jù yí lóng jiàn,qiáo xīng yà què chéng。
小家厖独踞,高闬鹿双撑。xiǎo jiā páng dú jù,gāo hàn lù shuāng chēng。
屏展辉云母,帘垂晃水精。píng zhǎn huī yún mǔ,lián chuí huǎng shuǐ jīng。
万窗花眼密,千隙玉虹明。wàn chuāng huā yǎn mì,qiān xì yù hóng míng。
薝卜丹房挂,葡萄绿蔓萦。zhān bo dān fáng guà,pú táo lǜ màn yíng。
方缣翻史册,圆魄缀门衡。fāng jiān fān shǐ cè,yuán pò zhuì mén héng。
掷烛腾空稳,推毬滚地轻。zhì zhú téng kōng wěn,tuī qiú gǔn dì qīng。
映光鱼隐见,转影骑纵横。yìng guāng yú yǐn jiàn,zhuǎn yǐng qí zòng héng。
轻薄行歌过,颠狂社舞呈。qīng báo xíng gē guò,diān kuáng shè wǔ chéng。
村田蓑笠野,街市管弦清。cūn tián suō lì yě,jiē shì guǎn xián qīng。
里巷分题句,官曹别扁名。lǐ xiàng fēn tí jù,guān cáo bié biǎn míng。
旱船遥似泛,水儡近如生。hàn chuán yáo shì fàn,shuǐ lěi jìn rú shēng。
钳赭装牢户,嘲嗤绘乐棚。qián zhě zhuāng láo hù,cháo chī huì lè péng。
堵观瑶席隘,喝道绮丛争。dǔ guān yáo xí ài,hē dào qǐ cóng zhēng。
禁钥通三鼓,归鞭任五更。jìn yào tōng sān gǔ,guī biān rèn wǔ gèng。
桑蚕春茧劝,花蝶夜蛾迎。sāng cán chūn jiǎn quàn,huā dié yè é yíng。
凫子描丹笔,鹅毛剪雪英。fú zi miáo dān bǐ,é máo jiǎn xuě yīng。
宝糖珍粔籹,乌腻美饴饧。bǎo táng zhēn jù nǚ,wū nì měi yí táng。
撚粉团栾意,熬稃腷膊声。niǎn fěn tuán luán yì,áo fū bì bó shēng。
筳篿巫志怪,香火婢输诚。tíng tuán wū zhì guài,xiāng huǒ bì shū chéng。
帚卜拖裙验,箕诗落笔惊。zhǒu bo tuō qún yàn,jī shī luò bǐ jīng。
微如针属尾,贱及苇分茎。wēi rú zhēn shǔ wěi,jiàn jí wěi fēn jīng。
末俗难诃止,佳辰且放行。mò sú nán hē zhǐ,jiā chén qiě fàng xíng。
此时纷仆马,有客静柴荆。cǐ shí fēn pū mǎ,yǒu kè jìng chái jīng。
幸甚归长铗,居然照短檠。xìng shén guī zhǎng jiá,jū rán zhào duǎn qíng。
生涯惟病骨,节物尚乡情。shēng yá wéi bìng gǔ,jié wù shàng xiāng qíng。
掎摭成徘体,咨询逮里氓。jǐ zhí chéng pái tǐ,zī xún dǎi lǐ máng。
谁修吴地志,聊以助讥评。shuí xiū wú dì zhì,liáo yǐ zhù jī píng。
范成大

范成大

范成大(1126-1193),字致能,号称石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人。谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。 范成大的作品>>

猜您喜欢

胭脂井三首

范成大

昭光殿下起楼台,拚得山河付酒杯。zhāo guāng diàn xià qǐ lóu tái,pàn dé shān hé fù jiǔ bēi。
春色已从金井去,月华空上石头来。chūn sè yǐ cóng jīn jǐng qù,yuè huá kōng shàng shí tóu lái。

胭脂井三首

范成大

午醉醒来一梦非,匆匆玉树逐春归。wǔ zuì xǐng lái yī mèng fēi,cōng cōng yù shù zhú chūn guī。
胭脂却作千年计,不似愁魂四散飞。yān zhī què zuò qiān nián jì,bù shì chóu hún sì sàn fēi。

胭脂井三首

范成大

腰支旅拒更神游,桃叶山前水自流。yāo zhī lǚ jù gèng shén yóu,táo yè shān qián shuǐ zì liú。
三十六书都莫恨,烦将歌舞过扬州。sān shí liù shū dōu mò hèn,fán jiāng gē wǔ guò yáng zhōu。

欲雪

范成大

乌鸦撩乱舞黄云,楼上飞花已唾人。wū yā liāo luàn wǔ huáng yún,lóu shàng fēi huā yǐ tuò rén。
说与江梅须早计,冯夷无赖欲争春。shuō yǔ jiāng méi xū zǎo jì,féng yí wú lài yù zhēng chūn。

读史三首

范成大

百岁亏成费械机,乌鸢蝼蚁竟同归。bǎi suì kuī chéng fèi xiè jī,wū yuān lóu yǐ jìng tóng guī。
一檠灯火挑明灭,两眼昏花管是非。yī qíng dēng huǒ tiāo míng miè,liǎng yǎn hūn huā guǎn shì fēi。

读史三首

范成大

堂堂列传冠元功,纸上浮云万事空。táng táng liè chuán guān yuán gōng,zhǐ shàng fú yún wàn shì kōng。
我若材堪当世用,他年应只似诸公。wǒ ruò cái kān dāng shì yòng,tā nián yīng zhǐ shì zhū gōng。

读史三首

范成大

镂冰琢雪战毛氂,画饼声名骨朽时。lòu bīng zuó xuě zhàn máo máo,huà bǐng shēng míng gǔ xiǔ shí。
汗简书青已儿戏,岘山辛苦更沉碑。hàn jiǎn shū qīng yǐ ér xì,xiàn shān xīn kǔ gèng chén bēi。

宴坐庵四首

范成大

油灯已暗忽微明,石鼎将干尚有声。yóu dēng yǐ àn hū wēi míng,shí dǐng jiāng gàn shàng yǒu shēng。
衲被蒙头笼两袖,藜床无地着功名。nà bèi méng tóu lóng liǎng xiù,lí chuáng wú dì zhe gōng míng。

宴坐庵四首

范成大

五更风竹闹轩窗,听作江船浪隐床。wǔ gèng fēng zhú nào xuān chuāng,tīng zuò jiāng chuán làng yǐn chuáng。
枕上翻身寻断梦,故人待漏满靴霜。zhěn shàng fān shēn xún duàn mèng,gù rén dài lòu mǎn xuē shuāng。

宴坐庵四首

范成大

粥鱼吼罢鼓逢逢,卧听饥鼯上晓釭。zhōu yú hǒu bà gǔ féng féng,wò tīng jī wú shàng xiǎo gāng。
一点斜光明纸帐,悟知檐雀已穿窗。yī diǎn xié guāng míng zhǐ zhàng,wù zhī yán què yǐ chuān chuāng。

宴坐庵四首

范成大

跏趺合眼是无何,静里惟闻鸟雀多。jiā fū hé yǎn shì wú hé,jìng lǐ wéi wén niǎo què duō。
俗客叩门称问字,又烦居士起穿靴。sú kè kòu mén chēng wèn zì,yòu fán jū shì qǐ chuān xuē。

即事

范成大

醉袖笼鞭转柳塘,青门芳树掩残香。zuì xiù lóng biān zhuǎn liǔ táng,qīng mén fāng shù yǎn cán xiāng。
谁惊翡翠双飞去,只有莲花对断肠。shuí jīng fěi cuì shuāng fēi qù,zhǐ yǒu lián huā duì duàn cháng。

春晚即事

范成大

屋头清樾暗荆扉,紫葚斓斑翠荚肥。wū tóu qīng yuè àn jīng fēi,zǐ rèn lán bān cuì jiá féi。
春晚轩窗人独困,日长篱落燕双飞。chūn wǎn xuān chuāng rén dú kùn,rì zhǎng lí luò yàn shuāng fēi。

题城山晚对轩壁

范成大

一枕清风梦绿萝,人间随处是南柯。yī zhěn qīng fēng mèng lǜ luó,rén jiān suí chù shì nán kē。
也知睡足当归去,不奈溪山留客何。yě zhī shuì zú dāng guī qù,bù nài xī shān liú kè hé。

春晚三首

范成大

阴阴垂柳闭朱门,一曲阑干一断魂。yīn yīn chuí liǔ bì zhū mén,yī qū lán gàn yī duàn hún。
手把青梅春已去,满城风雨怕黄昏。shǒu bǎ qīng méi chūn yǐ qù,mǎn chéng fēng yǔ pà huáng hūn。