古诗词

淳熙四年六月二十七日登大峨之巅一名胜峰山佛书以为普贤大士所居连日光相大现赋诗纪实属印老刻之以为山中一重公案

范成大

胜峰高哉摩紫青,白鹿导我登化城。shèng fēng gāo zāi mó zǐ qīng,bái lù dǎo wǒ dēng huà chéng。
住山大士喜客至,兜罗布界缤相迎。zhù shān dà shì xǐ kè zhì,dōu luó bù jiè bīn xiāng yíng。
圆景明晖倚云立,艴如七宝庄严成。yuán jǐng míng huī yǐ yún lì,fú rú qī bǎo zhuāng yán chéng。
一光未定一光发,中有墨像随心生。yī guāng wèi dìng yī guāng fā,zhōng yǒu mò xiàng suí xīn shēng。
白毫从地插空碧,散烛象纬天龙惊。bái háo cóng dì chā kōng bì,sàn zhú xiàng wěi tiān lóng jīng。
夜神受记亦修供,照世洞然千百灯。yè shén shòu jì yì xiū gōng,zhào shì dòng rán qiān bǎi dēng。
明朝银界混一白,咫尺眩转寒凌兢。míng cháo yín jiè hùn yī bái,zhǐ chǐ xuàn zhuǎn hán líng jīng。
天容野色鯈开闭,惨澹变化愁仙灵。tiān róng yě sè tiáo kāi bì,cǎn dàn biàn huà chóu xiān líng。
人言六通欲大现,洗山急雨如盆倾。rén yán liù tōng yù dà xiàn,xǐ shān jí yǔ rú pén qīng。
重轮叠采印岩腹,非烟非雾非丹青。zhòng lún dié cǎi yìn yán fù,fēi yān fēi wù fēi dān qīng。
我与化人中共住,镜光觌面交相呈。wǒ yǔ huà rén zhōng gòng zhù,jìng guāng dí miàn jiāo xiāng chéng。
前山忽涌大圆相,日围月晕浮青冥。qián shān hū yǒng dà yuán xiāng,rì wéi yuè yūn fú qīng míng。
林泉草木尽含裹,是则名为普光明。lín quán cǎo mù jǐn hán guǒ,shì zé míng wèi pǔ guāng míng。
言词海藏不胜赞,北峰复有金桥横。yán cí hǎi cáng bù shèng zàn,běi fēng fù yǒu jīn qiáo héng。
众慈久立佛事竟,一尘不起山竛竮。zhòng cí jiǔ lì fú shì jìng,yī chén bù qǐ shān líng pīng。
向来无法可宣说,为问有耳如何听。xiàng lái wú fǎ kě xuān shuō,wèi wèn yǒu ěr rú hé tīng。
我本三生同行愿,随缘一念犹相应。wǒ běn sān shēng tóng xíng yuàn,suí yuán yī niàn yóu xiāng yīng。
此行且复印心地,衣有宝珠奚外营。cǐ xíng qiě fù yìn xīn dì,yī yǒu bǎo zhū xī wài yíng。
题诗说偈作公案,亦使来者知吾曾。tí shī shuō jì zuò gōng àn,yì shǐ lái zhě zhī wú céng。
神通佛法须判断,一任热碗春雷鸣。shén tōng fú fǎ xū pàn duàn,yī rèn rè wǎn chūn léi míng。
范成大

范成大

范成大(1126-1193),字致能,号称石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人。谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。 范成大的作品>>

猜您喜欢

胭脂井三首

范成大

昭光殿下起楼台,拚得山河付酒杯。zhāo guāng diàn xià qǐ lóu tái,pàn dé shān hé fù jiǔ bēi。
春色已从金井去,月华空上石头来。chūn sè yǐ cóng jīn jǐng qù,yuè huá kōng shàng shí tóu lái。

胭脂井三首

范成大

午醉醒来一梦非,匆匆玉树逐春归。wǔ zuì xǐng lái yī mèng fēi,cōng cōng yù shù zhú chūn guī。
胭脂却作千年计,不似愁魂四散飞。yān zhī què zuò qiān nián jì,bù shì chóu hún sì sàn fēi。

胭脂井三首

范成大

腰支旅拒更神游,桃叶山前水自流。yāo zhī lǚ jù gèng shén yóu,táo yè shān qián shuǐ zì liú。
三十六书都莫恨,烦将歌舞过扬州。sān shí liù shū dōu mò hèn,fán jiāng gē wǔ guò yáng zhōu。

欲雪

范成大

乌鸦撩乱舞黄云,楼上飞花已唾人。wū yā liāo luàn wǔ huáng yún,lóu shàng fēi huā yǐ tuò rén。
说与江梅须早计,冯夷无赖欲争春。shuō yǔ jiāng méi xū zǎo jì,féng yí wú lài yù zhēng chūn。

读史三首

范成大

百岁亏成费械机,乌鸢蝼蚁竟同归。bǎi suì kuī chéng fèi xiè jī,wū yuān lóu yǐ jìng tóng guī。
一檠灯火挑明灭,两眼昏花管是非。yī qíng dēng huǒ tiāo míng miè,liǎng yǎn hūn huā guǎn shì fēi。

读史三首

范成大

堂堂列传冠元功,纸上浮云万事空。táng táng liè chuán guān yuán gōng,zhǐ shàng fú yún wàn shì kōng。
我若材堪当世用,他年应只似诸公。wǒ ruò cái kān dāng shì yòng,tā nián yīng zhǐ shì zhū gōng。

读史三首

范成大

镂冰琢雪战毛氂,画饼声名骨朽时。lòu bīng zuó xuě zhàn máo máo,huà bǐng shēng míng gǔ xiǔ shí。
汗简书青已儿戏,岘山辛苦更沉碑。hàn jiǎn shū qīng yǐ ér xì,xiàn shān xīn kǔ gèng chén bēi。

宴坐庵四首

范成大

油灯已暗忽微明,石鼎将干尚有声。yóu dēng yǐ àn hū wēi míng,shí dǐng jiāng gàn shàng yǒu shēng。
衲被蒙头笼两袖,藜床无地着功名。nà bèi méng tóu lóng liǎng xiù,lí chuáng wú dì zhe gōng míng。

宴坐庵四首

范成大

五更风竹闹轩窗,听作江船浪隐床。wǔ gèng fēng zhú nào xuān chuāng,tīng zuò jiāng chuán làng yǐn chuáng。
枕上翻身寻断梦,故人待漏满靴霜。zhěn shàng fān shēn xún duàn mèng,gù rén dài lòu mǎn xuē shuāng。

宴坐庵四首

范成大

粥鱼吼罢鼓逢逢,卧听饥鼯上晓釭。zhōu yú hǒu bà gǔ féng féng,wò tīng jī wú shàng xiǎo gāng。
一点斜光明纸帐,悟知檐雀已穿窗。yī diǎn xié guāng míng zhǐ zhàng,wù zhī yán què yǐ chuān chuāng。

宴坐庵四首

范成大

跏趺合眼是无何,静里惟闻鸟雀多。jiā fū hé yǎn shì wú hé,jìng lǐ wéi wén niǎo què duō。
俗客叩门称问字,又烦居士起穿靴。sú kè kòu mén chēng wèn zì,yòu fán jū shì qǐ chuān xuē。

即事

范成大

醉袖笼鞭转柳塘,青门芳树掩残香。zuì xiù lóng biān zhuǎn liǔ táng,qīng mén fāng shù yǎn cán xiāng。
谁惊翡翠双飞去,只有莲花对断肠。shuí jīng fěi cuì shuāng fēi qù,zhǐ yǒu lián huā duì duàn cháng。

春晚即事

范成大

屋头清樾暗荆扉,紫葚斓斑翠荚肥。wū tóu qīng yuè àn jīng fēi,zǐ rèn lán bān cuì jiá féi。
春晚轩窗人独困,日长篱落燕双飞。chūn wǎn xuān chuāng rén dú kùn,rì zhǎng lí luò yàn shuāng fēi。

题城山晚对轩壁

范成大

一枕清风梦绿萝,人间随处是南柯。yī zhěn qīng fēng mèng lǜ luó,rén jiān suí chù shì nán kē。
也知睡足当归去,不奈溪山留客何。yě zhī shuì zú dāng guī qù,bù nài xī shān liú kè hé。

春晚三首

范成大

阴阴垂柳闭朱门,一曲阑干一断魂。yīn yīn chuí liǔ bì zhū mén,yī qū lán gàn yī duàn hún。
手把青梅春已去,满城风雨怕黄昏。shǒu bǎ qīng méi chūn yǐ qù,mǎn chéng fēng yǔ pà huáng hūn。