古诗词

淳熙四年六月二十七日登大峨之巅一名胜峰山佛书以为普贤大士所居连日光相大现赋诗纪实属印老刻之以为山中一重公案

范成大

胜峰高哉摩紫青,白鹿导我登化城。shèng fēng gāo zāi mó zǐ qīng,bái lù dǎo wǒ dēng huà chéng。
住山大士喜客至,兜罗布界缤相迎。zhù shān dà shì xǐ kè zhì,dōu luó bù jiè bīn xiāng yíng。
圆景明晖倚云立,艴如七宝庄严成。yuán jǐng míng huī yǐ yún lì,fú rú qī bǎo zhuāng yán chéng。
一光未定一光发,中有墨像随心生。yī guāng wèi dìng yī guāng fā,zhōng yǒu mò xiàng suí xīn shēng。
白毫从地插空碧,散烛象纬天龙惊。bái háo cóng dì chā kōng bì,sàn zhú xiàng wěi tiān lóng jīng。
夜神受记亦修供,照世洞然千百灯。yè shén shòu jì yì xiū gōng,zhào shì dòng rán qiān bǎi dēng。
明朝银界混一白,咫尺眩转寒凌兢。míng cháo yín jiè hùn yī bái,zhǐ chǐ xuàn zhuǎn hán líng jīng。
天容野色鯈开闭,惨澹变化愁仙灵。tiān róng yě sè tiáo kāi bì,cǎn dàn biàn huà chóu xiān líng。
人言六通欲大现,洗山急雨如盆倾。rén yán liù tōng yù dà xiàn,xǐ shān jí yǔ rú pén qīng。
重轮叠采印岩腹,非烟非雾非丹青。zhòng lún dié cǎi yìn yán fù,fēi yān fēi wù fēi dān qīng。
我与化人中共住,镜光觌面交相呈。wǒ yǔ huà rén zhōng gòng zhù,jìng guāng dí miàn jiāo xiāng chéng。
前山忽涌大圆相,日围月晕浮青冥。qián shān hū yǒng dà yuán xiāng,rì wéi yuè yūn fú qīng míng。
林泉草木尽含裹,是则名为普光明。lín quán cǎo mù jǐn hán guǒ,shì zé míng wèi pǔ guāng míng。
言词海藏不胜赞,北峰复有金桥横。yán cí hǎi cáng bù shèng zàn,běi fēng fù yǒu jīn qiáo héng。
众慈久立佛事竟,一尘不起山竛竮。zhòng cí jiǔ lì fú shì jìng,yī chén bù qǐ shān líng pīng。
向来无法可宣说,为问有耳如何听。xiàng lái wú fǎ kě xuān shuō,wèi wèn yǒu ěr rú hé tīng。
我本三生同行愿,随缘一念犹相应。wǒ běn sān shēng tóng xíng yuàn,suí yuán yī niàn yóu xiāng yīng。
此行且复印心地,衣有宝珠奚外营。cǐ xíng qiě fù yìn xīn dì,yī yǒu bǎo zhū xī wài yíng。
题诗说偈作公案,亦使来者知吾曾。tí shī shuō jì zuò gōng àn,yì shǐ lái zhě zhī wú céng。
神通佛法须判断,一任热碗春雷鸣。shén tōng fú fǎ xū pàn duàn,yī rèn rè wǎn chūn léi míng。
范成大

范成大

范成大(1126-1193),字致能,号称石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人。谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。 范成大的作品>>

猜您喜欢

郊外阅骁骑剪柳

范成大

千骑同瞻白羽挥,惊尘一哄响金鞿。qiān qí tóng zhān bái yǔ huī,jīng chén yī hǒng xiǎng jīn jī。
不知掣电弯弓过,但觉柳梢随箭飞。bù zhī chè diàn wān gōng guò,dàn jué liǔ shāo suí jiàn fēi。

初四日东郊观麦苗

范成大

去岁秋霖麦下迟,腊残一雪润无泥。qù suì qiū lín mài xià chí,là cán yī xuě rùn wú ní。
相将饱吃滹沱饭,来听林间快活啼。xiāng jiāng bǎo chī hū tuó fàn,lái tīng lín jiān kuài huó tí。

樱桃花

范成大

借暖冲寒不用媒,匀朱匀粉最先来。jiè nuǎn chōng hán bù yòng méi,yún zhū yún fěn zuì xiān lái。
玉梅一见怜痴小,教向傍边自在开。yù méi yī jiàn lián chī xiǎo,jiào xiàng bàng biān zì zài kāi。

三月二日北门马上

范成大

新街如拭过鸣驺,芍药酴醾竞满头。xīn jiē rú shì guò míng zōu,sháo yào tú mí jìng mǎn tóu。
十里珠帘都卷上,少城风物似扬州。shí lǐ zhū lián dōu juǎn shàng,shǎo chéng fēng wù shì yáng zhōu。

锦亭然烛观海棠

范成大

银烛光中万绮霞,醉红堆上缺蟾斜。yín zhú guāng zhōng wàn qǐ xiá,zuì hóng duī shàng quē chán xié。
从今胜绝西园夜,压尽锦官城里花。cóng jīn shèng jué xī yuán yè,yā jǐn jǐn guān chéng lǐ huā。

宝相花

范成大

谁把柔条夹砌栽,压枝万朵一时开。shuí bǎ róu tiáo jiā qì zāi,yā zhī wàn duǒ yī shí kāi。
为君也著诗收拾,题作西楼锦被堆。wèi jūn yě zhù shī shōu shí,tí zuò xī lóu jǐn bèi duī。

纳凉

范成大

雨洗新秋夜气清,悴肌无汗葛衣轻。yǔ xǐ xīn qiū yè qì qīng,cuì jī wú hàn gé yī qīng。
画檐分月下西壁,络纬飞来庭树鸣。huà yán fēn yuè xià xī bì,luò wěi fēi lái tíng shù míng。

无题

范成大

闻道明朝送旧官,无情更鼓夜将阑。wén dào míng cháo sòng jiù guān,wú qíng gèng gǔ yè jiāng lán。
此生见面知何日,忍泪须臾子细看。cǐ shēng jiàn miàn zhī hé rì,rěn lèi xū yú zi xì kàn。

春晚初出西楼

范成大

试倚枯藤似籋云,堂阶微步小逡巡。shì yǐ kū téng shì niè yún,táng jiē wēi bù xiǎo qūn xún。
忽逢岩桂新抽叶,屈指黄紬睡一春。hū féng yán guì xīn chōu yè,qū zhǐ huáng chóu shuì yī chūn。

陆务观云春初多雨近方晴碧鸡坊海棠全未及去年

范成大

迟日温风护海棠,十分颜色醉春妆。chí rì wēn fēng hù hǎi táng,shí fēn yán sè zuì chūn zhuāng。
天公已许晴教好,说与鸣鸠一任忙。tiān gōng yǐ xǔ qíng jiào hǎo,shuō yǔ míng jiū yī rèn máng。

陆务观云春初多雨近方晴碧鸡坊海棠全未及去年

范成大

报事碧鸡坊里来,今年花少似前回。bào shì bì jī fāng lǐ lái,jīn nián huā shǎo shì qián huí。
笙簧冷落遨头病,不著梁州打不开。shēng huáng lěng luò áo tóu bìng,bù zhù liáng zhōu dǎ bù kāi。

垂丝海棠

范成大

春工叶叶与丝丝,怕日嫌风不自持。chūn gōng yè yè yǔ sī sī,pà rì xián fēng bù zì chí。
晓镜为谁妆未办,沁痕犹有泪胭脂。xiǎo jìng wèi shuí zhuāng wèi bàn,qìn hén yóu yǒu lèi yān zhī。

浣花戏题争标者

范成大

凌波一剧便捐生,得失何曾较重轻。líng bō yī jù biàn juān shēng,dé shī hé céng jiào zhòng qīng。
蜗角虚名人尚爱,锦标安得笑渠争。wō jiǎo xū míng rén shàng ài,jǐn biāo ān dé xiào qú zhēng。

种竹了题爱山亭

范成大

洒扫宣华舍此君,烟中月下绿生尘。sǎ sǎo xuān huá shě cǐ jūn,yān zhōng yuè xià lǜ shēng chén。
他年叶叶清风满,莫忘今年借宅人。tā nián yè yè qīng fēng mǎn,mò wàng jīn nián jiè zhái rén。

题锦亭

范成大

手开花径锦成窠,浩荡春风载酒过。shǒu kāi huā jìng jǐn chéng kē,hào dàng chūn fēng zài jiǔ guò。
来岁游人应解笑,甘棠终少海棠多。lái suì yóu rén yīng jiě xiào,gān táng zhōng shǎo hǎi táng duō。