古诗词

舫斋信笔

范成大

燕居故可乐,病卧翻可怜。yàn jū gù kě lè,bìng wò fān kě lián。
身闲傥更健,其人半神仙。shēn xián tǎng gèng jiàn,qí rén bàn shén xiān。
既无扬州鹤,龙钟任吾年。jì wú yáng zhōu hè,lóng zhōng rèn wú nián。
南斋深而明,略似西江船。nán zhāi shēn ér míng,lüè shì xī jiāng chuán。
船中何所有,药气杂炉烟。chuán zhōng hé suǒ yǒu,yào qì zá lú yān。
亲朋稀老伴,暂来即飘然。qīn péng xī lǎo bàn,zàn lái jí piāo rán。
秋蝇独恋恋,终朝相扑缘。qiū yíng dú liàn liàn,zhōng cháo xiāng pū yuán。
霜晴日色浓,窗纸烘春妍。shuāng qíng rì sè nóng,chuāng zhǐ hōng chūn yán。
但愁添眼花,瞑坐聊参禅。dàn chóu tiān yǎn huā,míng zuò liáo cān chán。
困从定中生,瞢腾梦相牵。kùn cóng dìng zhōng shēng,méng téng mèng xiāng qiān。
三昧未得力,十魔方现前。sān mèi wèi dé lì,shí mó fāng xiàn qián。
欠伸付一笑,朽腐难雕镌。qiàn shēn fù yī xiào,xiǔ fǔ nán diāo juān。
东蓝午斋动,风顺钟鼓传。dōng lán wǔ zhāi dòng,fēng shùn zhōng gǔ chuán。
家人亦相呼,趣具先生餐。jiā rén yì xiāng hū,qù jù xiān shēng cān。
牛呞能几何,蝉腹易便便。niú shī néng jǐ hé,chán fù yì biàn biàn。
此日虽可惜,姑付食与眠。cǐ rì suī kě xī,gū fù shí yǔ mián。
范成大

范成大

范成大(1126-1193),字致能,号称石湖居士。汉族,平江吴县(今江苏苏州)人。南宋诗人。谥文穆。从江西派入手,后学习中、晚唐诗,继承了白居易、王建、张籍等诗人新乐府的现实主义精神,终于自成一家。风格平易浅显、清新妩媚。诗题材广泛,以反映农村社会生活内容的作品成就最高。他与杨万里、陆游、尤袤合称南宋“中兴四大诗人”。 范成大的作品>>

猜您喜欢

重阳后菊花二首

范成大

过了登高菊尚新,酒徒诗客断知闻。guò le dēng gāo jú shàng xīn,jiǔ tú shī kè duàn zhī wén。
恰如退士垂车后,势利交亲不到门。qià rú tuì shì chuí chē hòu,shì lì jiāo qīn bù dào mén。

戏咏絮帽

范成大

尖斜缁撮似兜鍪,紧护风寒暖白头。jiān xié zī cuō shì dōu móu,jǐn hù fēng hán nuǎn bái tóu。
不解兵前当箭凿,解令晓枕睡齁齁。bù jiě bīng qián dāng jiàn záo,jiě lìng xiǎo zhěn shuì hōu hōu。

雪中送炭与龚养正

范成大

谁与幽人暖直身,筠笼冲雪送乌薪。shuí yǔ yōu rén nuǎn zhí shēn,yún lóng chōng xuě sòng wū xīn。
烦君笑领婆欢喜,探借新年五日春。fán jūn xiào lǐng pó huān xǐ,tàn jiè xīn nián wǔ rì chūn。

送寿老往云间行化

范成大

天平船子过华亭,舍卫城中次第行。tiān píng chuán zi guò huá tíng,shě wèi chéng zhōng cì dì xíng。
留取钵盂归院洗,东岩新出一泉清。liú qǔ bō yú guī yuàn xǐ,dōng yán xīn chū yī quán qīng。

李子永赴溧水过吴访别戏书送之

范成大

万壑断流冰塞川,千岩森玉雪漫天。wàn hè duàn liú bīng sāi chuān,qiān yán sēn yù xuě màn tiān。
匆匆叶县双凫舄,换却山阴访戴船。cōng cōng yè xiàn shuāng fú xì,huàn què shān yīn fǎng dài chuán。

李子永赴溧水过吴访别戏书送之

范成大

犯寒书剑出春萝,风雪桥边得句多。fàn hán shū jiàn chū chūn luó,fēng xuě qiáo biān dé jù duō。
牒诉缤纷似烟海,梅花时节奈君何。dié sù bīn fēn shì yān hǎi,méi huā shí jié nài jūn hé。

赏海棠三绝

范成大

芳春随分到贫家,儿女多情惜岁华。fāng chūn suí fēn dào pín jiā,ér nǚ duō qíng xī suì huá。
聊为海棠修故事,去年灯烛去年花。liáo wèi hǎi táng xiū gù shì,qù nián dēng zhú qù nián huā。

赏海棠三绝

范成大

烛光花影两相宜,占断风光二月时。zhú guāng huā yǐng liǎng xiāng yí,zhàn duàn fēng guāng èr yuè shí。
但得常如妃子醉,何妨独欠少陵诗。dàn dé cháng rú fēi zi zuì,hé fáng dú qiàn shǎo líng shī。

赏海棠三绝

范成大

忆向宣华夜倚阑,花光妍暖月光寒。yì xiàng xuān huá yè yǐ lán,huā guāng yán nuǎn yuè guāng hán。
如今蹋飒嫌风露,且只铜瓶满插看。rú jīn tà sà xián fēng lù,qiě zhǐ tóng píng mǎn chā kàn。

送遂宁何道士自潭湘归蜀

范成大

尘埃波浪几东西,归去丹瓢挂杖藜。chén āi bō làng jǐ dōng xī,guī qù dān piáo guà zhàng lí。
戊己炉中真造化,功成分我一刀圭。wù jǐ lú zhōng zhēn zào huà,gōng chéng fēn wǒ yī dāo guī。

送遂宁何道士自潭湘归蜀

范成大

书剑飘然席未温,火云扑地暑烟昏。shū jiàn piāo rán xí wèi wēn,huǒ yún pū dì shǔ yān hūn。
山黄水浊湖南路,竹月荷风忆范村。shān huáng shuǐ zhuó hú nán lù,zhú yuè hé fēng yì fàn cūn。

立秋二绝

范成大

三伏熏蒸四大愁,暑中方信此生浮。sān fú xūn zhēng sì dà chóu,shǔ zhōng fāng xìn cǐ shēng fú。
岁华过半休惆怅,且对西风贺立秋。suì huá guò bàn xiū chóu chàng,qiě duì xī fēng hè lì qiū。

立秋二绝

范成大

折枝楸叶起园瓜,赤小如珠咽井花。zhé zhī qiū yè qǐ yuán guā,chì xiǎo rú zhū yàn jǐng huā。
洗濯烦襟酬节物,安排笑口问生涯。xǐ zhuó fán jīn chóu jié wù,ān pái xiào kǒu wèn shēng yá。

题天平寿老方丈

范成大

二十三年再入山,此山于我有前缘。èr shí sān nián zài rù shān,cǐ shān yú wǒ yǒu qián yuán。
时人不用怜衰病,天与丹房一线泉。shí rén bù yòng lián shuāi bìng,tiān yǔ dān fáng yī xiàn quán。

书樊子南游西山二记后牡丹瓶

范成大

仙山草木锁卿云,不到花平不离尘。xiān shān cǎo mù suǒ qīng yún,bù dào huā píng bù lí chén。
十丈牡丹如锦盖,人间姚魏却争春。shí zhàng mǔ dān rú jǐn gài,rén jiān yáo wèi què zhēng chūn。