古诗词

次韵嘉叟读和韩诗

王十朋

孔孟久不作,况雄莫能和。kǒng mèng jiǔ bù zuò,kuàng xióng mò néng hé。
韩公生有唐,力欲拯颓挫。hán gōng shēng yǒu táng,lì yù zhěng tuí cuò。
文兴八代衰,学救诸子过。wén xīng bā dài shuāi,xué jiù zhū zi guò。
佛老蔓中华,微公衽其左。fú lǎo màn zhōng huá,wēi gōng rèn qí zuǒ。
馀事以诗鸣,语险鬼胆破。yú shì yǐ shī míng,yǔ xiǎn guǐ dǎn pò。
汗澜高驾天,捷敏剧飞笴。hàn lán gāo jià tiān,jié mǐn jù fēi gǎn。
骑龙归帝旁,玉日人间堕。qí lóng guī dì páng,yù rì rén jiān duò。
汗流籍湜辈,圭璧分半个。hàn liú jí shí bèi,guī bì fēn bàn gè。
柳和词拟骚,郊联语成些。liǔ hé cí nǐ sāo,jiāo lián yǔ chéng xiē。
咸知太山仰,谁继北窗卧。xián zhī tài shān yǎng,shuí jì běi chuāng wò。
我本齑盐生,久供笔砚课。wǒ běn jī yán shēng,jiǔ gōng bǐ yàn kè。
幽香摘天葩,光艳拾珠唾。yōu xiāng zhāi tiān pā,guāng yàn shí zhū tuò。
后公三百年,杖屦无从荷。hòu gōng sān bǎi nián,zhàng jù wú cóng hé。
世无六一翁,孰知珍古货。shì wú liù yī wēng,shú zhī zhēn gǔ huò。
巴词拟阳春,僭窃罪宜坐。bā cí nǐ yáng chūn,jiàn qiè zuì yí zuò。
神交有吾宗,涉世同坎轲。shén jiāo yǒu wú zōng,shè shì tóng kǎn kē。
学继青箱玉,诗高碧纱播。xué jì qīng xiāng yù,shī gāo bì shā bō。
勉令添和篇,才薄知何奈。miǎn lìng tiān hé piān,cái báo zhī hé nài。
谬同赤效白,深愧愈知贺。miù tóng chì xiào bái,shēn kuì yù zhī hè。
世事置勿论,蚊睫虫容么。shì shì zhì wù lùn,wén jié chóng róng me。
王十朋

王十朋

王十朋(1112-1171),字龟龄,号梅溪,南宋著名的政治家和诗人,伟大的爱国主义者。出生于乐清四都左原(今浙江省乐清市)梅溪村。绍兴二十七年(1157年)他以“揽权”中兴为对,中进士第一,被擢为状元,先授承事郎,兼建王府小学教授。王十朋以名节闻名于世,刚直不阿,批评朝政,直言不讳。 王十朋的作品>>

猜您喜欢

狄仁杰

王十朋

武火方炎李欲灰,忠良何力可能回。wǔ huǒ fāng yán lǐ yù huī,zhōng liáng hé lì kě néng huí。
斗南人有擎天手,为向虞渊取日来。dòu nán rén yǒu qíng tiān shǒu,wèi xiàng yú yuān qǔ rì lái。

徐有功

王十朋

狱兴罗织陷忠良,公亦几遭虎口伤。yù xīng luó zhī xiàn zhōng liáng,gōng yì jǐ zāo hǔ kǒu shāng。
蹈死救人人免死,论功何止汉于张。dǎo sǐ jiù rén rén miǎn sǐ,lùn gōng hé zhǐ hàn yú zhāng。

涂中得宝印叔二诗次韵

王十朋

十年行役厌间关,一第初收鬓已斑。shí nián xíng yì yàn jiān guān,yī dì chū shōu bìn yǐ bān。
重念此生难报处,君亲恩德重丘山。zhòng niàn cǐ shēng nán bào chù,jūn qīn ēn dé zhòng qiū shān。

涂中得宝印叔二诗次韵

王十朋

双亲不见不胜悲,衔恨何曾有住时。shuāng qīn bù jiàn bù shèng bēi,xián hèn hé céng yǒu zhù shí。
二叔尚存俱白首,归来犹足慰衰迟。èr shū shàng cún jù bái shǒu,guī lái yóu zú wèi shuāi chí。

次韵宝印叔题壁二绝

王十朋

风扫园林万木残,道人眼界却宜看。fēng sǎo yuán lín wàn mù cán,dào rén yǎn jiè què yí kàn。
北窗趺坐对松柏,人物青青俱岁寒。běi chuāng fū zuò duì sōng bǎi,rén wù qīng qīng jù suì hán。

次韵宝印叔题壁二绝

王十朋

早已心潜不二门,犹将土苴与人论。zǎo yǐ xīn qián bù èr mén,yóu jiāng tǔ jū yǔ rén lùn。
未须只履西归去,且作人间老世尊。wèi xū zhǐ lǚ xī guī qù,qiě zuò rén jiān lǎo shì zūn。

游大龙湫和前韵

王十朋

十年重到大龙湫,千尺新流胜旧流。shí nián zhòng dào dà lóng jiǎo,qiān chǐ xīn liú shèng jiù liú。
会见四方霖雨足,老龙还向此藏头。huì jiàn sì fāng lín yǔ zú,lǎo lóng hái xiàng cǐ cáng tóu。

题大慈寺

王十朋

巍岭迢迢入翠微,梵宫佛陇锁烟霏。wēi lǐng tiáo tiáo rù cuì wēi,fàn gōng fú lǒng suǒ yān fēi。
断碑古寺曾经眼,刚笑陈隋往事非。duàn bēi gǔ sì céng jīng yǎn,gāng xiào chén suí wǎng shì fēi。

题石桥二绝

王十朋

路隔仙凡意可通,石桥容我踏长虹。lù gé xiān fán yì kě tōng,shí qiáo róng wǒ tà zhǎng hóng。
桥旁方广人游久,不在登临杖屦中。qiáo páng fāng guǎng rén yóu jiǔ,bù zài dēng lín zhàng jù zhōng。

题石桥二绝

王十朋

石桥未到已先知,入眼端如入梦时。shí qiáo wèi dào yǐ xiān zhī,rù yǎn duān rú rù mèng shí。
僧唤我为严首坐,前生曾写此桥碑。sēng huàn wǒ wèi yán shǒu zuò,qián shēng céng xiě cǐ qiáo bēi。

万年赠乡僧贲老

王十朋

梦魂惊断石桥边,身带烟霞入万年。mèng hún jīng duàn shí qiáo biān,shēn dài yān xiá rù wàn nián。
宾主相逢意良厚,永嘉缝掖永嘉禅。bīn zhǔ xiāng féng yì liáng hòu,yǒng jiā fèng yē yǒng jiā chán。

万年赠乡僧贲老

王十朋

学通儒释浩无边,江浙声名二十年。xué tōng rú shì hào wú biān,jiāng zhè shēng míng èr shí nián。
见说胸中有论语,欲从师向此参禅。jiàn shuō xiōng zhōng yǒu lùn yǔ,yù cóng shī xiàng cǐ cān chán。

过鉴湖

王十朋

朔风吹水鉴湖寒,千里扁舟赴幕官。shuò fēng chuī shuǐ jiàn hú hán,qiān lǐ biǎn zhōu fù mù guān。
路入蓬莱天尺五,眼中见日与长安。lù rù péng lái tiān chǐ wǔ,yǎn zhōng jiàn rì yǔ zhǎng ān。

廨舍有修竹数竿潇洒可爱

王十朋

谁栽窗外碧琅玕,潇洒尤宜老眼看。shuí zāi chuāng wài bì láng gān,xiāo sǎ yóu yí lǎo yǎn kàn。
寄语后人毋剪伐,更须时为报平安。jì yǔ hòu rén wú jiǎn fá,gèng xū shí wèi bào píng ān。

次韵濮十太尉咏知宗牡丹七绝

王十朋

忆昔洛阳花盛日,品第况逢欧六一。yì xī luò yáng huā shèng rì,pǐn dì kuàng féng ōu liù yī。
姚黄一品价无双,更有左花千叶密。yáo huáng yī pǐn jià wú shuāng,gèng yǒu zuǒ huā qiān yè mì。