古诗词

竹枝词四首

吴鼎芳

南濠有客寄书还,夫婿黄柑已趁钱。nán háo yǒu kè jì shū hái,fū xù huáng gān yǐ chèn qián。
几日不来湖上棹,休教重上赣州船。jǐ rì bù lái hú shàng zhào,xiū jiào zhòng shàng gàn zhōu chuán。

吴鼎芳

明苏州府吴县洞庭山人,字凝父。为诗萧闲简远,有出尘之致。与乌程范汭有《披襟倡和集》。年四十剃度为僧,名大香,号唵。有《云外集》。 吴鼎芳的作品>>

猜您喜欢

灵峰山房夜起

吴鼎芳

寥寥青莲宇,出步夜方永。liáo liáo qīng lián yǔ,chū bù yè fāng yǒng。
蝉鸣四山秋,鹿饮一潭静。chán míng sì shān qiū,lù yǐn yī tán jìng。
圆月当碧空,孤塔立无影。yuán yuè dāng bì kōng,gū tǎ lì wú yǐng。
花落树犹香,竹深涧亦冷。huā luò shù yóu xiāng,zhú shēn jiàn yì lěng。
烟光散如水,明星上高岭。yān guāng sàn rú shuǐ,míng xīng shàng gāo lǐng。

斋雨

吴鼎芳

细雨散清晓,坐深移午时。xì yǔ sàn qīng xiǎo,zuò shēn yí wǔ shí。
开帘东风入,香动梅花枝。kāi lián dōng fēng rù,xiāng dòng méi huā zhī。
独酌亦成醉,不然无所为。dú zhuó yì chéng zuì,bù rán wú suǒ wèi。

答松上人过访不值

吴鼎芳

孤踪石上云,飘忽本无住。gū zōng shí shàng yún,piāo hū běn wú zhù。
门外即青山,一瓢向何处。mén wài jí qīng shān,yī piáo xiàng hé chù。
离心寄春草,柔艳欲飞去。lí xīn jì chūn cǎo,róu yàn yù fēi qù。
引领生白烟,花落祇陀树。yǐn lǐng shēng bái yān,huā luò qí tuó shù。

寒食江上

吴鼎芳

春波绿浼浼,江南去江北。chūn bō lǜ měi měi,jiāng nán qù jiāng běi。
风生浦口花,蒲帆缓无力。fēng shēng pǔ kǒu huā,pú fān huǎn wú lì。
燕子乍归来,游丝恼寒食。yàn zi zhà guī lái,yóu sī nǎo hán shí。
寒食客思家,残阳吊容色。hán shí kè sī jiā,cán yáng diào róng sè。

柳浪溪

吴鼎芳

山青秋雨后,人坐秋风里。shān qīng qiū yǔ hòu,rén zuò qiū fēng lǐ。
平沙下鸥鹭,簌簌动芦苇。píng shā xià ōu lù,sù sù dòng lú wěi。
夜半明月光,渔舟弄空水。yè bàn míng yuè guāng,yú zhōu nòng kōng shuǐ。

钓鱼湾

吴鼎芳

家住此湾中,不出此湾里。jiā zhù cǐ wān zhōng,bù chū cǐ wān lǐ。
长日坐鱼矶,关心澹无已。zhǎng rì zuò yú jī,guān xīn dàn wú yǐ。
白云起前山,悠悠亦来此。bái yún qǐ qián shān,yōu yōu yì lái cǐ。
搔首对斜阳,纶竿久不理。sāo shǒu duì xié yáng,lún gān jiǔ bù lǐ。

虎山庵答蒋十

吴鼎芳

偶坐已夕照,徘徊夜复深。ǒu zuò yǐ xī zhào,pái huái yè fù shēn。
西岑见新月,堕露闻松林。xī cén jiàn xīn yuè,duò lù wén sōng lín。
觉有幽人来,隔窗动微吟。jué yǒu yōu rén lái,gé chuāng dòng wēi yín。

松下

吴鼎芳

松根酒一瓶,月下人两个。sōng gēn jiǔ yī píng,yuè xià rén liǎng gè。
月落酒瓶空,自枕松根卧。yuè luò jiǔ píng kōng,zì zhěn sōng gēn wò。

宿江上

吴鼎芳

山色下空江,江光动舴艋。shān sè xià kōng jiāng,jiāng guāng dòng zé měng。
霜枫红不尽,已入暮秋景。shuāng fēng hóng bù jǐn,yǐ rù mù qiū jǐng。
来雁忽有声,归云渐无影。lái yàn hū yǒu shēng,guī yún jiàn wú yǐng。
醉卧芦花中,月高梦魂冷。zuì wò lú huā zhōng,yuè gāo mèng hún lěng。

秋怀

吴鼎芳

枕上闻捣衣,月白秋绕屋。zhěn shàng wén dǎo yī,yuè bái qiū rào wū。
东家红泪妾,凄凄灭余烛。dōng jiā hóng lèi qiè,qī qī miè yú zhú。
闲阶堕橡栗,野鼠走簌簌。xián jiē duò xiàng lì,yě shǔ zǒu sù sù。
风吹断梦来,竟夕不能续。fēng chuī duàn mèng lái,jìng xī bù néng xù。
衰鬓伴寒砧,霜花写心曲。shuāi bìn bàn hán zhēn,shuāng huā xiě xīn qū。

泊北固山下

吴鼎芳

夕阳江色远,舣棹潮初退。xī yáng jiāng sè yuǎn,yǐ zhào cháo chū tuì。
独客吟清秋,沙鸥冷相对。dú kè yín qīng qiū,shā ōu lěng xiāng duì。
水气上城根,风声隐岩背。shuǐ qì shàng chéng gēn,fēng shēng yǐn yán bèi。
渔舟载烟火,撑入菰茭内。yú zhōu zài yān huǒ,chēng rù gū jiāo nèi。

月夜怀东生

吴鼎芳

云光吹作水,半在湖中央。yún guāng chuī zuò shuǐ,bàn zài hú zhōng yāng。
遥看胥母树,叶脱山苍苍。yáo kàn xū mǔ shù,yè tuō shān cāng cāng。
美人但高卧,不知今夜长。měi rén dàn gāo wò,bù zhī jīn yè zhǎng。

天台山中

吴鼎芳

白云伴衾宿,开户云飞去。bái yún bàn qīn sù,kāi hù yún fēi qù。
出户寻白云,苍厓湿芒屦。chū hù xún bái yún,cāng yá shī máng jù。
峰头异域僧,洞口先朝树。fēng tóu yì yù sēng,dòng kǒu xiān cháo shù。
流水带余花,从来不知处。liú shuǐ dài yú huā,cóng lái bù zhī chù。

度岭

吴鼎芳

林僧言别去,自憩松下石。lín sēng yán bié qù,zì qì sōng xià shí。
红泉界空翠,巢居叫霜笛。hóng quán jiè kōng cuì,cháo jū jiào shuāng dí。
夕光淡西水,千顷成一碧。xī guāng dàn xī shuǐ,qiān qǐng chéng yī bì。
冷信雁传来,秋容枫点出。lěng xìn yàn chuán lái,qiū róng fēng diǎn chū。
闲云满怀袖,邀我过山脊。xián yún mǎn huái xiù,yāo wǒ guò shān jí。

过高峰庵

吴鼎芳

林回觉路枉,路枉亦自适。lín huí jué lù wǎng,lù wǎng yì zì shì。
光风不作寒,吹烟半晴湿。guāng fēng bù zuò hán,chuī yān bàn qíng shī。
涧春多异芳,岭月少行迹。jiàn chūn duō yì fāng,lǐng yuè shǎo xíng jì。
犬吠空山云,山僧杖藜出。quǎn fèi kōng shān yún,shān sēng zhàng lí chū。
601234