古诗词

寄南阳谢外舅

黄庭坚

谢公遂偃蹇,南阳无旧庐。xiè gōng suì yǎn jiǎn,nán yáng wú jiù lú。
天与解缨绂,元非傲当涂。tiān yǔ jiě yīng fú,yuán fēi ào dāng tú。
庖丁释牛刀,众手斫大軱。páo dīng shì niú dāo,zhòng shǒu zhuó dà gū。
白云曲肱卧,青山满床书。bái yún qū gōng wò,qīng shān mǎn chuáng shū。
妙质落川泽,果然天网疏。miào zhì luò chuān zé,guǒ rán tiān wǎng shū。
故知今人巧,未觉古人迂。gù zhī jīn rén qiǎo,wèi jué gǔ rén yū。
筑场岁功休,夜泉鸣竹渠。zhù chǎng suì gōng xiū,yè quán míng zhú qú。
胸怀郁垒块,此物谅时须。xiōng huái yù lěi kuài,cǐ wù liàng shí xū。
儿能了翁事,安用府中趋。ér néng le wēng shì,ān yòng fǔ zhōng qū。
孙能诵翁诗,乃是千里驹。sūn néng sòng wēng shī,nǎi shì qiān lǐ jū。
人生行乐耳,用舍要自如。rén shēng xíng lè ěr,yòng shě yào zì rú。
我方神其拙,社栎官道樗。wǒ fāng shén qí zhuō,shè lì guān dào chū。
公犹忧斧斤,睥睨斫樽壶。gōng yóu yōu fǔ jīn,pì nì zhuó zūn hú。
万古身后前,芭蕉秋雨馀。wàn gǔ shēn hòu qián,bā jiāo qiū yǔ yú。
少年喜狡狯,叱化粒成珠。shǎo nián xǐ jiǎo kuài,chì huà lì chéng zhū。
谟功可歌舞,学古则暖姝。mó gōng kě gē wǔ,xué gǔ zé nuǎn shū。
所好果不同,未可一理驱。suǒ hǎo guǒ bù tóng,wèi kě yī lǐ qū。
眇思忘言对,安得南飞凫。miǎo sī wàng yán duì,ān dé nán fēi fú。
鄙心生蔓草,萌芽望耘锄。bǐ xīn shēng màn cǎo,méng yá wàng yún chú。
离筵如昨日,春柳见霜枯。lí yán rú zuó rì,chūn liǔ jiàn shuāng kū。
未辱锦绣段,时蒙双鲤鱼。wèi rǔ jǐn xiù duàn,shí méng shuāng lǐ yú。
忆昔参几杖,雍容觑规模。yì xī cān jǐ zhàng,yōng róng qù guī mó。
引接开藻鉴,高明通事枢。yǐn jiē kāi zǎo jiàn,gāo míng tōng shì shū。
门生五七辈,寂寞半白须。mén shēng wǔ qī bèi,jì mò bàn bái xū。
谈经落麈尾,行乐从篮舆。tán jīng luò zhǔ wěi,xíng lè cóng lán yú。
看竹辟彊宅,阅士黄公垆。kàn zhú pì jiàng zhái,yuè shì huáng gōng lú。
雪屋煮茶药,晴檐张画图。xuě wū zhǔ chá yào,qíng yán zhāng huà tú。
幽寺促灯火,青毡置摴蒱。yōu sì cù dēng huǒ,qīng zhān zhì chū pú。
绕床叫一掷,十白九雉卢。rào chuáng jiào yī zhì,shí bái jiǔ zhì lú。
蔡泽来分功,袁耽必上都。cài zé lái fēn gōng,yuán dān bì shàng dōu。
开旗纵七走,破竹殄群胡。kāi qí zòng qī zǒu,pò zhú tiǎn qún hú。
成枭烛为明,挟长朋佐呼。chéng xiāo zhú wèi míng,xié zhǎng péng zuǒ hū。
终饮见温克,所争匪锱铢。zhōng yǐn jiàn wēn kè,suǒ zhēng fěi zī zhū。
谁令运甓翁,见谓牧猪奴。shuí lìng yùn pì wēng,jiàn wèi mù zhū nú。
事托丈人重,乃爱屋上乌。shì tuō zhàng rén zhòng,nǎi ài wū shàng wū。
旧言如对面,形迹滞舟车。jiù yán rú duì miàn,xíng jì zhì zhōu chē。
风帘想隐几,天籁鸣寒梧。fēng lián xiǎng yǐn jǐ,tiān lài míng hán wú。
尚喜读书否,还能把酒无。shàng xǐ dú shū fǒu,hái néng bǎ jiǔ wú。
邺城渺尘沙,冠盖若秋蕖。yè chéng miǎo chén shā,guān gài ruò qiū qú。
相过问寒温,意气驰九衢。xiāng guò wèn hán wēn,yì qì chí jiǔ qú。
楚客虽工瑟,齐人本好竽。chǔ kè suī gōng sè,qí rén běn hǎo yú。
永怀溟海量,北斗不可㪺。yǒng huái míng hǎi liàng,běi dòu bù kě jū。
胜夜亲笔墨,因来明月珠。shèng yè qīn bǐ mò,yīn lái míng yuè zhū。
黄庭坚

黄庭坚

黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。 黄庭坚的作品>>

猜您喜欢

何主簿萧斋郎赠诗思家戏和答之

黄庭坚

善吟闺怨断人肠,二妙风流不可当。shàn yín guī yuàn duàn rén cháng,èr miào fēng liú bù kě dāng。
傅粉未归啼玉箸,吹笙无伴涩银篁。fù fěn wèi guī tí yù zhù,chuī shēng wú bàn sè yín huáng。
睡添乡梦客床冷,瘦尽腰围衣带长。shuì tiān xiāng mèng kè chuáng lěng,shòu jǐn yāo wéi yī dài zhǎng。
天性少情诗亦少,羡他萧史与何郎。tiān xìng shǎo qíng shī yì shǎo,xiàn tā xiāo shǐ yǔ hé láng。

南安试院无酒饮周道辅自赣上携一榼时时对酌惟恐尽试毕仆夫言尚有馀樽木芙蓉盛开戏呈道辅

黄庭坚

闻说君家好弟兄,穷乡相见眼俱青。wén shuō jūn jiā hǎo dì xiōng,qióng xiāng xiāng jiàn yǎn jù qīng。
偶同一饭论三益,颇为诸生醉六经。ǒu tóng yī fàn lùn sān yì,pǒ wèi zhū shēng zuì liù jīng。
山邑已催乘传马,晓窗犹共读书萤。shān yì yǐ cuī chéng chuán mǎ,xiǎo chuāng yóu gòng dú shū yíng。
霜花留得红妆面,酌尽斋中竹叶瓶。shuāng huā liú dé hóng zhuāng miàn,zhuó jǐn zhāi zhōng zhú yè píng。

赠清隐持

黄庭坚

清隐开山有胜缘,南山松竹上参天。qīng yǐn kāi shān yǒu shèng yuán,nán shān sōng zhú shàng cān tiān。
擗开华岳三峰手,参得浮山九带禅。pǐ kāi huá yuè sān fēng shǒu,cān dé fú shān jiǔ dài chán。
水鸟风林成佛事,粥鱼斋鼓到江船。shuǐ niǎo fēng lín chéng fú shì,zhōu yú zhāi gǔ dào jiāng chuán。
异时折脚铛安稳,更种平湖十顷莲。yì shí zhé jiǎo dāng ān wěn,gèng zhǒng píng hú shí qǐng lián。

四月末天气陡然如秋遂御袷衣游北沙亭观江涨

黄庭坚

沙岸人家报急流,船官解缆正夷犹。shā àn rén jiā bào jí liú,chuán guān jiě lǎn zhèng yí yóu。
震雷将雨度绝壑,远水粘天吞钓舟。zhèn léi jiāng yǔ dù jué hè,yuǎn shuǐ zhān tiān tūn diào zhōu。
甚欲去挥白羽箑,可堪更着紫茸裘。shén yù qù huī bái yǔ shà,kě kān gèng zhe zǐ rōng qiú。
平生得意无人会,浩荡舂锄且自由。píng shēng dé yì wú rén huì,hào dàng chōng chú qiě zì yóu。

寄清新二禅师颂

黄庭坚

石公来斫鼻端尘,无手人来斧凿亲。shí gōng lái zhuó bí duān chén,wú shǒu rén lái fǔ záo qīn。
白牯狸奴心即佛,铜睛虎眼主中宾。bái gǔ lí nú xīn jí fú,tóng jīng hǔ yǎn zhǔ zhōng bīn。
自携瓶去沽村酒,幻著衫来作主人。zì xié píng qù gū cūn jiǔ,huàn zhù shān lái zuò zhǔ rén。
万里相看如对面,死心寮里有清新。wàn lǐ xiāng kàn rú duì miàn,sǐ xīn liáo lǐ yǒu qīng xīn。

寄清新二禅师颂

黄庭坚

死心寮里有清新,把断黄河塞要津。sǐ xīn liáo lǐ yǒu qīng xīn,bǎ duàn huáng hé sāi yào jīn。
一段风涛惊彻底,个中无我尔无人。yī duàn fēng tāo jīng chè dǐ,gè zhōng wú wǒ ěr wú rén。
梦惊蛇咬慞惶走,痛学寻医□有神。mèng jīng shé yǎo zhāng huáng zǒu,tòng xué xún yī yǒu shén。
此是如来正法藏,觉来床上笑番身。cǐ shì rú lái zhèng fǎ cáng,jué lái chuáng shàng xiào fān shēn。

出池藕花

黄庭坚

惜丝不肯织宫鞋,花月仙人谪下来。xī sī bù kěn zhī gōng xié,huā yuè xiān rén zhé xià lái。
河伯借泥封玉腕,风神翻浪沃香腮。hé bó jiè ní fēng yù wàn,fēng shén fān làng wò xiāng sāi。
无房不许僧归宿,有盖尝令鹭自开。wú fáng bù xǔ sēng guī sù,yǒu gài cháng lìng lù zì kāi。
何事冤他结青女,一朝收拾付尘灰。hé shì yuān tā jié qīng nǚ,yī cháo shōu shí fù chén huī。

钱塘旧游

黄庭坚

薄宦飘然笑漫郎,瑟洲花草弄幽芳。báo huàn piāo rán xiào màn láng,sè zhōu huā cǎo nòng yōu fāng。
莫教景物添春色,转觉山川是异乡。mò jiào jǐng wù tiān chūn sè,zhuǎn jué shān chuān shì yì xiāng。
南北峰岩空入梦,短长亭舍自相望。nán běi fēng yán kōng rù mèng,duǎn zhǎng tíng shě zì xiāng wàng。
湖边山寺清明后,相见兰开禊水香。hú biān shān sì qīng míng hòu,xiāng jiàn lán kāi xì shuǐ xiāng。

中秋

黄庭坚

灏气才中兔魄圆,众躔韬彩独娟娟。hào qì cái zhōng tù pò yuán,zhòng chán tāo cǎi dú juān juān。
魏宫乌绕空枝上,汉苑桐凋露井前。wèi gōng wū rào kōng zhī shàng,hàn yuàn tóng diāo lù jǐng qián。
金液万重涵渤海,玉沙千里对江边。jīn yè wàn zhòng hán bó hǎi,yù shā qiān lǐ duì jiāng biān。
遥知此夕多情思,三级萧台枕碧涟。yáo zhī cǐ xī duō qíng sī,sān jí xiāo tái zhěn bì lián。

清心院双清轩

黄庭坚

万劫千峰绕座隅,一泓澄澈见游鱼。wàn jié qiān fēng rào zuò yú,yī hóng chéng chè jiàn yóu yú。
谁家栏槛烟云里,坐我潇湘水墨图。shuí jiā lán kǎn yān yún lǐ,zuò wǒ xiāo xiāng shuǐ mò tú。
人物度桥疑海市,楼台拍水信蓬壶。rén wù dù qiáo yí hǎi shì,lóu tái pāi shuǐ xìn péng hú。
潺湲枕底催乡梦,双井溪头有旧庐。chán yuán zhěn dǐ cuī xiāng mèng,shuāng jǐng xī tóu yǒu jiù lú。

白鹤观

黄庭坚

复殿重楼堕杳冥,故基乔木尚峥嵘。fù diàn zhòng lóu duò yǎo míng,gù jī qiáo mù shàng zhēng róng。
银河不改三千尺,铁马曾经十万兵。yín hé bù gǎi sān qiān chǐ,tiě mǎ céng jīng shí wàn bīng。
华表故应终化鹤,谪仙未解独骑鲸。huá biǎo gù yīng zhōng huà hè,zhé xiān wèi jiě dú qí jīng。
林泉一二儿童旧,白发衰颜只自惊。lín quán yī èr ér tóng jiù,bái fā shuāi yán zhǐ zì jīng。

游张公洞

黄庭坚

古洞深沉白昼间,烟霞出没绝尘寰。gǔ dòng shēn chén bái zhòu jiān,yān xiá chū méi jué chén huán。
落红满地花初歇,啼鸟一声春自闲。luò hóng mǎn dì huā chū xiē,tí niǎo yī shēng chūn zì xián。
丹灶苔荒仙去远,松坛月冷鹤飞还。dān zào tái huāng xiān qù yuǎn,sōng tán yuè lěng hè fēi hái。
我来几欲重登眺,削壁题诗兴不悭。wǒ lái jǐ yù zhòng dēng tiào,xuē bì tí shī xīng bù qiān。

诗一首

黄庭坚

石磴层层鸟道斜,仙家楼阁锁烟霞。shí dèng céng céng niǎo dào xié,xiān jiā lóu gé suǒ yān xiá。
丹砂已化黄金鼎,玉洞犹开白鹤花。dān shā yǐ huà huáng jīn dǐng,yù dòng yóu kāi bái hè huā。
铁简有云神永护,金钟无韵鬼曾楂。tiě jiǎn yǒu yún shén yǒng hù,jīn zhōng wú yùn guǐ céng zhā。
洞天福地阴阳合,胜事留传岂浪夸。dòng tiān fú dì yīn yáng hé,shèng shì liú chuán qǐ làng kuā。

秀江亭

黄庭坚

因循不到此江头,匹马黄埃三十秋。yīn xún bù dào cǐ jiāng tóu,pǐ mǎ huáng āi sān shí qiū。
旧舍只今人共老,清波常与月分流。jiù shě zhǐ jīn rén gòng lǎo,qīng bō cháng yǔ yuè fēn liú。
羡君潇洒成佳趣,感我凄凉念旧游。xiàn jūn xiāo sǎ chéng jiā qù,gǎn wǒ qī liáng niàn jiù yóu。
沽酒买鱼终不负,何时相与泛扁舟。gū jiǔ mǎi yú zhōng bù fù,hé shí xiāng yǔ fàn biǎn zhōu。

大秀宫

黄庭坚

玉笥山前大白峰,望仙桥下水溶溶。yù sì shān qián dà bái fēng,wàng xiān qiáo xià shuǐ róng róng。
前溪流水后溪月,五步白云三步松。qián xī liú shuǐ hòu xī yuè,wǔ bù bái yún sān bù sōng。
半夜佩环朝上阙,插天楼阁度疏钟。bàn yè pèi huán cháo shàng quē,chā tiān lóu gé dù shū zhōng。
梦馀仿佛钧天奏,如在蓬莱第几重。mèng yú fǎng fú jūn tiān zòu,rú zài péng lái dì jǐ zhòng。