古诗词

戏赠陈季张

黄庭坚

气清语不凡,郭与陈季优。qì qīng yǔ bù fán,guō yǔ chén jì yōu。
季子有美质,明月悬高秋。jì zi yǒu měi zhì,míng yuè xuán gāo qiū。
词谈贯百家,炙毂出膏油。cí tán guàn bǎi jiā,zhì gǔ chū gāo yóu。
放声寄大块,肆情无去留。fàng shēng jì dà kuài,sì qíng wú qù liú。
方圆付自尔,规矩为疮疣。fāng yuán fù zì ěr,guī jǔ wèi chuāng yóu。
当其说荒唐,众口莫能咻。dāng qí shuō huāng táng,zhòng kǒu mò néng xiū。
书案鼠篆尘,衔蔬满床头。shū àn shǔ zhuàn chén,xián shū mǎn chuáng tóu。
居不省家舍,那问犬马牛。jū bù shěng jiā shě,nà wèn quǎn mǎ niú。
吾尝观圣人,与世为献酬。wú cháng guān shèng rén,yǔ shì wèi xiàn chóu。
道通众人行,智欲万物周。dào tōng zhòng rén xíng,zhì yù wàn wù zhōu。
微言观季子,颇亦有意不。wēi yán guān jì zi,pǒ yì yǒu yì bù。
季子捧腹笑,吾岂搢绅囚。jì zi pěng fù xiào,wú qǐ jìn shēn qiú。
我将乘扶摇,南与大鹏游。wǒ jiāng chéng fú yáo,nán yǔ dà péng yóu。
相羊九万里,厌则下沧洲。xiāng yáng jiǔ wàn lǐ,yàn zé xià cāng zhōu。
黄子失所答,如耕不能耰。huáng zi shī suǒ dá,rú gēng bù néng yōu。
井蛙延海鳖,乐事擅一邱。jǐng wā yán hǎi biē,lè shì shàn yī qiū。
束牲盟伯夷,固自取揶揄。shù shēng méng bó yí,gù zì qǔ yé yú。
无心以触物,爱子如虚舟。wú xīn yǐ chù wù,ài zi rú xū zhōu。
维楫苟不存,倾覆当谁尤。wéi jí gǒu bù cún,qīng fù dāng shuí yóu。
尚思济来者,非但自为谋。shàng sī jì lái zhě,fēi dàn zì wèi móu。
黄庭坚

黄庭坚

黄庭坚(1045.8.9-1105.5.24),字鲁直,号山谷道人,晚号涪翁,洪州分宁(今江西省九江市修水县)人,北宋著名文学家、书法家,为盛极一时的江西诗派开山之祖,与杜甫、陈师道和陈与义素有“一祖三宗”(黄庭坚为其中一宗)之称。与张耒、晁补之、秦观都游学于苏轼门下,合称为“苏门四学士”。生前与苏轼齐名,世称“苏黄”。著有《山谷词》,且黄庭坚书法亦能独树一格,为“宋四家”之一。 黄庭坚的作品>>

猜您喜欢

戏答仇梦得承制二首

黄庭坚

横槊不为万骑先,传杯把笔过年年。héng shuò bù wèi wàn qí xiān,chuán bēi bǎ bǐ guò nián nián。
怀中黄石闲三略,道上青旗漫百篇。huái zhōng huáng shí xián sān lüè,dào shàng qīng qí màn bǎi piān。

暮到张氏园和壁间旧题

黄庭坚

邵平不见见园瓜,三径还寻二仲家。shào píng bù jiàn jiàn yuán guā,sān jìng hái xún èr zhòng jiā。
莫道暂来无所得,未秋先已碧莲华。mò dào zàn lái wú suǒ dé,wèi qiū xiān yǐ bì lián huá。

从人求花

黄庭坚

舍南舍北勃姑啼,体中不佳阴雨垂。shě nán shě běi bó gū tí,tǐ zhōng bù jiā yīn yǔ chuí。
欲向黄梅问消息,背阴合有两三枝。yù xiàng huáng méi wèn xiāo xī,bèi yīn hé yǒu liǎng sān zhī。

同谢公定携书浴室院汶师置饭作此

黄庭坚

竹林风与日俱斜,细草犹开一两花。zhú lín fēng yǔ rì jù xié,xì cǎo yóu kāi yī liǎng huā。
天上归来对书客,愧勤僧饭更煎茶。tiān shàng guī lái duì shū kè,kuì qín sēng fàn gèng jiān chá。

谢人惠茶

黄庭坚

一规苍玉琢蜿蜒,藉有佳人锦段鲜。yī guī cāng yù zuó wān yán,jí yǒu jiā rén jǐn duàn xiān。
莫笑持归淮海去,为君重试大明泉。mò xiào chí guī huái hǎi qù,wèi jūn zhòng shì dà míng quán。

题阳关图二首

黄庭坚

断肠声里无形影,画出无声亦断肠。duàn cháng shēng lǐ wú xíng yǐng,huà chū wú shēng yì duàn cháng。
想得阳关更西路,北风低草见牛羊。xiǎng dé yáng guān gèng xī lù,běi fēng dī cǎo jiàn niú yáng。

题阳关图二首

黄庭坚

人事好乖当语离,龙眠貌出断肠诗。rén shì hǎo guāi dāng yǔ lí,lóng mián mào chū duàn cháng shī。
渭城柳色关何事,自是离人作许悲。wèi chéng liǔ sè guān hé shì,zì shì lí rén zuò xǔ bēi。

题归去来图二首

黄庭坚

日日言归真得归,迎门儿女笑牵衣。rì rì yán guī zhēn dé guī,yíng mén ér nǚ xiào qiān yī。
宅边犹有旧时柳,漫向世人言昨非。zhái biān yóu yǒu jiù shí liǔ,màn xiàng shì rén yán zuó fēi。

题归去来图二首

黄庭坚

人间处处犹崔子,岂忍更令三径荒。rén jiān chù chù yóu cuī zi,qǐ rěn gèng lìng sān jìng huāng。
谁与老翁同避世,桃花源里捕鱼郎。shuí yǔ lǎo wēng tóng bì shì,táo huā yuán lǐ bǔ yú láng。

同景文丈咏莲塘

黄庭坚

塘上钩帘对晚香,半斜红日已侵床。táng shàng gōu lián duì wǎn xiāng,bàn xié hóng rì yǐ qīn chuáng。
江妃羞出凌波袜,长在高荷扇影凉。jiāng fēi xiū chū líng bō wà,zhǎng zài gāo hé shàn yǐng liáng。

赠陈元舆祠部

黄庭坚

武成园木锁中秋,久得汀州刺史游。wǔ chéng yuán mù suǒ zhōng qiū,jiǔ dé tīng zhōu cì shǐ yóu。
招唤丁宁方邂逅,谁言天网漏吞舟。zhāo huàn dīng níng fāng xiè hòu,shuí yán tiān wǎng lòu tūn zhōu。

戏和舍弟船场探春二首

黄庭坚

雨馀禽语催天晓,月上梨花放夜阑。yǔ yú qín yǔ cuī tiān xiǎo,yuè shàng lí huā fàng yè lán。
莫听游人待妍暖,十分倾酒对春寒。mò tīng yóu rén dài yán nuǎn,shí fēn qīng jiǔ duì chūn hán。

戏和舍弟船场探春二首

黄庭坚

百舌解啼泥滑滑,忽成风雨落花天。bǎi shé jiě tí ní huá huá,hū chéng fēng yǔ luò huā tiān。
城南一段春如锦,唤取诗人到酒边。chéng nán yī duàn chūn rú jǐn,huàn qǔ shī rén dào jiǔ biān。

急雪寄王立之问梅花

黄庭坚

红梅雪里与蓑衣,莫遣寒侵鹤膝枝。hóng méi xuě lǐ yǔ suō yī,mò qiǎn hán qīn hè xī zhī。
老子此中殊不浅,尚堪何逊作同时。lǎo zi cǐ zhōng shū bù qiǎn,shàng kān hé xùn zuò tóng shí。

又寄王立之

黄庭坚

南人羁旅不成归,梦绕南枝与北枝。nán rén jī lǚ bù chéng guī,mèng rào nán zhī yǔ běi zhī。
安得孤根连夜发,要当雪月群明时。ān dé gū gēn lián yè fā,yào dāng xuě yuè qún míng shí。