古诗词

读士元传

孙应时

老贼狐鬼啸,汉鼎不复支。lǎo zéi hú guǐ xiào,hàn dǐng bù fù zhī。
再世益州牧,忍视宗国危。zài shì yì zhōu mù,rěn shì zōng guó wēi。
烈烈左将军,四海闻英姿。liè liè zuǒ jiāng jūn,sì hǎi wén yīng zī。
东北久荡析,西南天启之。dōng běi jiǔ dàng xī,xī nán tiān qǐ zhī。
建旗入涪城,有蜀非公谁。jiàn qí rù fú chéng,yǒu shǔ fēi gōng shuí。
檄璋送州印,我欲举义师。xí zhāng sòng zhōu yìn,wǒ yù jǔ yì shī。
鼠辈坐敛手,豪杰趋指麾。shǔ bèi zuò liǎn shǒu,háo jié qū zhǐ huī。
正尔岂不济,安用谲取为。zhèng ěr qǐ bù jì,ān yòng jué qǔ wèi。
孝直反覆士,献计乃所宜。xiào zhí fǎn fù shì,xiàn jì nǎi suǒ yí。
雏凤独何心,亦复喜出寄。chú fèng dú hé xīn,yì fù xǐ chū jì。
造次杯酒间,而欲生崄巘。zào cì bēi jiǔ jiān,ér yù shēng xiǎn yǎn。
平生大耳公,岂堪此瑕疵。píng shēng dà ěr gōng,qǐ kān cǐ xiá cī。
向来隆中语,荆益实素期。xiàng lái lóng zhōng yǔ,jīng yì shí sù qī。
惜不同兹役,次第观所施。xī bù tóng zī yì,cì dì guān suǒ shī。
士元早捐世,未必为汉悲。shì yuán zǎo juān shì,wèi bì wèi hàn bēi。
我诗订千古,当有神明知。wǒ shī dìng qiān gǔ,dāng yǒu shén míng zhī。

孙应时

宋绍兴馀姚人,字季和,号烛湖居士。孙介子。师事陆九渊。孝宗淳熙二年进士。授黄岩尉,为常平使者朱熹所重,与定交。丘崇帅蜀,辟入制幕,尝策言吴曦将叛。徙知常熟,秩满,郡守以私恨诬其负仓粟三千斛而捃摭之,市民竟为代偿,守益怒,坐贬秩。宁宗开禧二年起判邵武军,未赴而卒。有《烛湖集》。 孙应时的作品>>

猜您喜欢

挽钱仲耕运使

孙应时

乐易无畦畛,宽平不细苛。lè yì wú qí zhěn,kuān píng bù xì kē。
人才随世狭,时望独公多。rén cái suí shì xiá,shí wàng dú gōng duō。
献纳开丹禁,风神照紫荷。xiàn nà kāi dān jìn,fēng shén zhào zǐ hé。
谁令终远外,百岁转蓬科。shuí lìng zhōng yuǎn wài,bǎi suì zhuǎn péng kē。

挽钱仲耕运使

孙应时

濒海安盐筴,潢池息盗兵。bīn hǎi ān yán cè,huáng chí xī dào bīng。
上常高计画,公不谓功名。shàng cháng gāo jì huà,gōng bù wèi gōng míng。
恻怛忧民志,驱驰报国情。cè dá yōu mín zhì,qū chí bào guó qíng。
双溪最遗爱,歌颂未收声。shuāng xī zuì yí ài,gē sòng wèi shōu shēng。

挽钱仲耕运使

孙应时

族廪规模大,乡评德义尊。zú lǐn guī mó dà,xiāng píng dé yì zūn。
家传忠孝旧,国赖典刑存。jiā chuán zhōng xiào jiù,guó lài diǎn xíng cún。
曷不登三寿,嗟谁起九原。hé bù dēng sān shòu,jiē shuí qǐ jiǔ yuán。
晚生长自恨,早失拜龙门。wǎn shēng zhǎng zì hèn,zǎo shī bài lóng mén。

挽沈叔晦国录

孙应时

人物今能几,公才谁不如。rén wù jīn néng jǐ,gōng cái shuí bù rú。
时情容见嫉,天意亦成虚。shí qíng róng jiàn jí,tiān yì yì chéng xū。
千载格心学,平生流涕书。qiān zài gé xīn xué,píng shēng liú tì shū。
一言终不吐,寒日闭幽墟。yī yán zhōng bù tǔ,hán rì bì yōu xū。

挽沈叔晦国录

孙应时

庭诤汲长孺,官师萧望之。tíng zhèng jí zhǎng rú,guān shī xiāo wàng zhī。
士能令国重,吾意匪公谁。shì néng lìng guó zhòng,wú yì fěi gōng shuí。
朱绂江湖远,苍颜疾病衰。zhū fú jiāng hú yuǎn,cāng yán jí bìng shuāi。
堂堂竟如此,造物尔胡为。táng táng jìng rú cǐ,zào wù ěr hú wèi。

挽沈叔晦国录

孙应时

请益从公久,忘年爱我深。qǐng yì cóng gōng jiǔ,wàng nián ài wǒ shēn。
龙阿星斗气,梅竹雪霜心。lóng ā xīng dòu qì,méi zhú xuě shuāng xīn。
回首南湖侣,伤怀流水音。huí shǒu nán hú lǚ,shāng huái liú shuǐ yīn。
九原那可作,千里坐悲吟。jiǔ yuán nà kě zuò,qiān lǐ zuò bēi yín。

挽刘宣义

孙应时

叹息经纶策,山林弃此翁。tàn xī jīng lún cè,shān lín qì cǐ wēng。
独馀平日事,全见古人风。dú yú píng rì shì,quán jiàn gǔ rén fēng。
兰玉家庭美,诗书岁晚功。lán yù jiā tíng měi,shī shū suì wǎn gōng。
闾门他日过,人说汉于公。lǘ mén tā rì guò,rén shuō hàn yú gōng。

挽刘宣义

孙应时

令子论交重,三年为此来。lìng zi lùn jiāo zhòng,sān nián wèi cǐ lái。
仪容亲几杖,笑语侍尊罍。yí róng qīn jǐ zhàng,xiào yǔ shì zūn léi。
今日临归路,伤心哭夜台。jīn rì lín guī lù,shāng xīn kū yè tái。
善人常罕见,宁独为公哀。shàn rén cháng hǎn jiàn,níng dú wèi gōng āi。

挽应宣义

孙应时

书史平生好,山林岁晚心。shū shǐ píng shēng hǎo,shān lín suì wǎn xīn。
逸才逢世偶,清誉服人深。yì cái féng shì ǒu,qīng yù fú rén shēn。
有子能攀桂,传家匪遗金。yǒu zi néng pān guì,chuán jiā fěi yí jīn。
佳城合双剑,松柏旧萧森。jiā chéng hé shuāng jiàn,sōng bǎi jiù xiāo sēn。

题黄岩溪

孙应时

得雨溪声壮,无风云气多。dé yǔ xī shēng zhuàng,wú fēng yún qì duō。
山花依翠竹,滩石乱寒莎。shān huā yī cuì zhú,tān shí luàn hán shā。
樵父谷中出,牧儿牛背歌。qiáo fù gǔ zhōng chū,mù ér niú bèi gē。
逢人问尘世,扰扰意如何。féng rén wèn chén shì,rǎo rǎo yì rú hé。

洞庭湖

孙应时

明湖纳宇宙,春思满楼台。míng hú nà yǔ zhòu,chūn sī mǎn lóu tái。
沙鸟一行去,风帆千里来。shā niǎo yī xíng qù,fēng fān qiān lǐ lái。
平生眼今饱,落日首重回。píng shēng yǎn jīn bǎo,luò rì shǒu zhòng huí。
会趁江山约,还愁白发催。huì chèn jiāng shān yuē,hái chóu bái fā cuī。

永康虎头山

孙应时

去年东上虎头滩,今年西踏虎头山。qù nián dōng shàng hǔ tóu tān,jīn nián xī tà hǔ tóu shān。
定无万里封侯相,且复两川行脚还。dìng wú wàn lǐ fēng hóu xiāng,qiě fù liǎng chuān xíng jiǎo hái。
眼中金马碧鸡路,坐上铜梁玉垒关。yǎn zhōng jīn mǎ bì jī lù,zuò shàng tóng liáng yù lěi guān。
丈夫万事付前定,长啸往来天地间。zhàng fū wàn shì fù qián dìng,zhǎng xiào wǎng lái tiān dì jiān。

恭和家大人鬻田训子诗韵

孙应时

凶年满目灶无烟,籴贵家贫且鬻田。xiōng nián mǎn mù zào wú yān,dí guì jiā pín qiě yù tián。
虽暂忧饥茅屋下,终期射策玉墀前。suī zàn yōu jī máo wū xià,zhōng qī shè cè yù chí qián。
文辞华实宜撑腹,际运穷通一任天。wén cí huá shí yí chēng fù,jì yùn qióng tōng yī rèn tiān。
有志会须能卒事,岂令久困握空拳。yǒu zhì huì xū néng zú shì,qǐ lìng jiǔ kùn wò kōng quán。

二月二十五日同赵景孟胡晋远游四明山

孙应时

乍晴天宇莹无尘,短策轻衫发兴新。zhà qíng tiān yǔ yíng wú chén,duǎn cè qīng shān fā xīng xīn。
过鸟一声如劝客,青山万叠总迎人。guò niǎo yī shēng rú quàn kè,qīng shān wàn dié zǒng yíng rén。
回头便与氛埃隔,入眼真于水石亲。huí tóu biàn yǔ fēn āi gé,rù yǎn zhēn yú shuǐ shí qīn。
尽意登临休计日,此行端不负芳春。jǐn yì dēng lín xiū jì rì,cǐ xíng duān bù fù fāng chūn。

杖锡山

孙应时

万杉夹道磴千盘,岩水溪风彻骨寒。wàn shān jiā dào dèng qiān pán,yán shuǐ xī fēng chè gǔ hán。
坐久云烟过庭角,睡馀星斗转阑干。zuò jiǔ yún yān guò tíng jiǎo,shuì yú xīng dòu zhuǎn lán gàn。
登临不尽山川险,景物无穷世界宽。dēng lín bù jǐn shān chuān xiǎn,jǐng wù wú qióng shì jiè kuān。
会得人生安乐法,不须禅板与蒲团。huì dé rén shēng ān lè fǎ,bù xū chán bǎn yǔ pú tuán。