古诗词

沌中即事

孙应时

武昌西南云梦泽,水平不动玻璃碧。wǔ chāng xī nán yún mèng zé,shuǐ píng bù dòng bō lí bì。
葭芦莽苍生暮烟,杨柳萧条带秋色。jiā lú mǎng cāng shēng mù yān,yáng liǔ xiāo tiáo dài qiū sè。
北接沧浪南洞庭,八九百里荒荒白。běi jiē cāng làng nán dòng tíng,bā jiǔ bǎi lǐ huāng huāng bái。
一渠纡萦十日行,巧避江涛如过席。yī qú yū yíng shí rì xíng,qiǎo bì jiāng tāo rú guò xí。
平生闻说沌鱼美,满篮不受百钱直。píng shēng wén shuō dùn yú měi,mǎn lán bù shòu bǎi qián zhí。
我来涨潦渔者稀,罾网高悬钓竿掷。wǒ lái zhǎng lǎo yú zhě xī,zēng wǎng gāo xuán diào gān zhì。
苇屋人家绝可怜,欲没未没三四尺。wěi wū rén jiā jué kě lián,yù méi wèi méi sān sì chǐ。
倚树为巢葑作床,剥菱炊菰自朝夕。yǐ shù wèi cháo fēng zuò chuáng,bō líng chuī gū zì cháo xī。
青裙皂髻长儿女,城市繁华岂曾识。qīng qún zào jì zhǎng ér nǚ,chéng shì fán huá qǐ céng shí。
屋头一艇是生涯,丁算未必逃官籍。wū tóu yī tǐng shì shēng yá,dīng suàn wèi bì táo guān jí。
迢迢客路几叹息,茫茫宇宙何终极。tiáo tiáo kè lù jǐ tàn xī,máng máng yǔ zhòu hé zhōng jí。
有酒无鱼莫浪愁,独醉月明听吹笛。yǒu jiǔ wú yú mò làng chóu,dú zuì yuè míng tīng chuī dí。

孙应时

宋绍兴馀姚人,字季和,号烛湖居士。孙介子。师事陆九渊。孝宗淳熙二年进士。授黄岩尉,为常平使者朱熹所重,与定交。丘崇帅蜀,辟入制幕,尝策言吴曦将叛。徙知常熟,秩满,郡守以私恨诬其负仓粟三千斛而捃摭之,市民竟为代偿,守益怒,坐贬秩。宁宗开禧二年起判邵武军,未赴而卒。有《烛湖集》。 孙应时的作品>>

猜您喜欢

范氏致爽园用石湖韵

孙应时

可人花木四时足,随意园池百亩馀。kě rén huā mù sì shí zú,suí yì yuán chí bǎi mǔ yú。
但续岷山高士传,不谈天上故人书。dàn xù mín shān gāo shì chuán,bù tán tiān shàng gù rén shū。

范氏致爽园用石湖韵

孙应时

山光突兀初寒外,竹色连娟细雨馀。shān guāng tū wù chū hán wài,zhú sè lián juān xì yǔ yú。
一段清奇彻肌骨,锦囊碎句懒能书。yī duàn qīng qí chè jī gǔ,jǐn náng suì jù lǎn néng shū。

黄岩新安镇舟中和王主簿春霁遣兴

孙应时

天惜花时雨易晴,鸟知人意唤春醒。tiān xī huā shí yǔ yì qíng,niǎo zhī rén yì huàn chūn xǐng。
归舟兀兀新安路,溪北溪南水正生。guī zhōu wù wù xīn ān lù,xī běi xī nán shuǐ zhèng shēng。

春郊偶作

孙应时

春泥过雨屐声悭,野水危桥欲度难。chūn ní guò yǔ jī shēng qiān,yě shuǐ wēi qiáo yù dù nán。
世路迷人肠断处,黄昏天气麦秋寒。shì lù mí rén cháng duàn chù,huáng hūn tiān qì mài qiū hán。

阅书库

孙应时

寒儒事业趁三馀,细字篝灯手自书。hán rú shì yè chèn sān yú,xì zì gōu dēng shǒu zì shū。
眼底牙签富连屋,妙年公子意何如。yǎn dǐ yá qiān fù lián wū,miào nián gōng zi yì hé rú。

秋日遣兴

孙应时

门前白水映青山,草满荒庭昼掩关。mén qián bái shuǐ yìng qīng shān,cǎo mǎn huāng tíng zhòu yǎn guān。
莫恨穷居穷到骨,平生未有此情闲。mò hèn qióng jū qióng dào gǔ,píng shēng wèi yǒu cǐ qíng xián。

秋日遣兴

孙应时

今年炎毒异他年,及此秋风意洒然。jīn nián yán dú yì tā nián,jí cǐ qiū fēng yì sǎ rán。
身世还须几寒暑,吾生何事不随缘。shēn shì hái xū jǐ hán shǔ,wú shēng hé shì bù suí yuán。

秋日遣兴

孙应时

清秋佳月不寻常,何限歌楼醉夜长。qīng qiū jiā yuè bù xún cháng,hé xiàn gē lóu zuì yè zhǎng。
要是超然尘外客,一杯差不负孤光。yào shì chāo rán chén wài kè,yī bēi chà bù fù gū guāng。

秋日遣兴

孙应时

故人强半随流水,世事新来似弈棋。gù rén qiáng bàn suí liú shuǐ,shì shì xīn lái shì yì qí。
老我壮心消折尽,镜中唯有鬓如丝。lǎo wǒ zhuàng xīn xiāo zhé jǐn,jìng zhōng wéi yǒu bìn rú sī。

秋日遣兴

孙应时

学书成癖故童心,颇复欣然得趣深。xué shū chéng pǐ gù tóng xīn,pǒ fù xīn rán dé qù shēn。
一字千金亦安用,等闲容我度光阴。yī zì qiān jīn yì ān yòng,děng xián róng wǒ dù guāng yīn。

秋日遣兴

孙应时

虚斋独寝意偏清,梦断秋窗月正明。xū zhāi dú qǐn yì piān qīng,mèng duàn qiū chuāng yuè zhèng míng。
匡坐偶然成导引,未须痴绝慕长生。kuāng zuò ǒu rán chéng dǎo yǐn,wèi xū chī jué mù zhǎng shēng。

山庵即事

孙应时

田田荷叶作老色,楚楚菊丛生细香。tián tián hé yè zuò lǎo sè,chǔ chǔ jú cóng shēng xì xiāng。
落日空山归鸟尽,扶筇独自到池塘。luò rì kōng shān guī niǎo jǐn,fú qióng dú zì dào chí táng。

胡元迈集句作宫词二百首求题跋为书两章

孙应时

五侯鲭具人间味,百衲衣裒天下工。wǔ hóu qīng jù rén jiān wèi,bǎi nà yī póu tiān xià gōng。
宫体故宜供帖子,玉堂何日唤诗翁。gōng tǐ gù yí gōng tiē zi,yù táng hé rì huàn shī wēng。

胡元迈集句作宫词二百首求题跋为书两章

孙应时

不讥飞燕在昭阳,但托流莺满建章。bù jī fēi yàn zài zhāo yáng,dàn tuō liú yīng mǎn jiàn zhāng。
狗监若逢杨得意,何妨持此奉君王。gǒu jiān ruò féng yáng dé yì,hé fáng chí cǐ fèng jūn wáng。

书西溪僧壁

孙应时

问讯前贤沧海边,遥堤烟草故依然。wèn xùn qián xián cāng hǎi biān,yáo dī yān cǎo gù yī rán。
谁言筦库功名薄,已活淮民二百年。shuí yán guǎn kù gōng míng báo,yǐ huó huái mín èr bǎi nián。