古诗词

靖康迎驾行

邓肃

女真作意厌人肝,挥鞭直视无长安。nǚ zhēn zuò yì yàn rén gān,huī biān zhí shì wú zhǎng ān。
南渡黄河如履地,东有太行不能山。nán dù huáng hé rú lǚ dì,dōng yǒu tài xíng bù néng shān。
帝城周遭八十里,二十万兵气裂眦。dì chéng zhōu zāo bā shí lǐ,èr shí wàn bīng qì liè zì。
旌旗城上乱云烟,腰间宝剑凝秋水。jīng qí chéng shàng luàn yún yān,yāo jiān bǎo jiàn níng qiū shuǐ。
雪花一日故蒙蒙,皂帜登城吹黑风。xuě huā yī rì gù méng méng,zào zhì dēng chéng chuī hēi fēng。
我师举头不敢视,脱兔放豚一扫空。wǒ shī jǔ tóu bù gǎn shì,tuō tù fàng tún yī sǎo kōng。
夜起火光迷凤阙,钲鼓砰轰地欲裂。yè qǐ huǒ guāng mí fèng quē,zhēng gǔ pēng hōng dì yù liè。
斯民嗷嗷将焉之,相顾无言惟泣血。sī mín áo áo jiāng yān zhī,xiāng gù wú yán wéi qì xuè。
仆射何公叩龙墀,围闭相臣臣噬脐。pū shè hé gōng kòu lóng chí,wéi bì xiāng chén chén shì qí。
奇兵化作乞和使,誓捐一死生群黎。qí bīng huà zuò qǐ hé shǐ,shì juān yī sǐ shēng qún lí。
游谈似霁胡帅怒,九鼎如山疑弗顾。yóu tán shì jì hú shuài nù,jiǔ dǐng rú shān yí fú gù。
郊南期税上皇舆,截破黄流径归去。jiāo nán qī shuì shàng huáng yú,jié pò huáng liú jìng guī qù。
陛下仁孝有虞均,忍令胡骑耸吾亲。bì xià rén xiào yǒu yú jūn,rěn lìng hú qí sǒng wú qīn。
不龟太史自鞭马,一出唤回社稷春。bù guī tài shǐ zì biān mǎ,yī chū huàn huí shè jì chūn。
虏人慕得犹贪利,千乘载金未满意。lǔ rén mù dé yóu tān lì,qiān chéng zài jīn wèi mǎn yì。
钗钿那为六宫留,大索民居几卷地。chāi diàn nà wèi liù gōng liú,dà suǒ mín jū jǐ juǎn dì。
六龙再为苍生出,身磨虎牙恬不恤。liù lóng zài wèi cāng shēng chū,shēn mó hǔ yá tián bù xù。
重城突兀万胡奴,杳隔銮舆今十日。zhòng chéng tū wù wàn hú nú,yǎo gé luán yú jīn shí rì。
南门赤子日骈阗,争掬香膏自顶然。nán mén chì zi rì pián tián,zhēng jū xiāng gāo zì dǐng rán。
忿气为云泪为雨,漫漫白昼无青天。fèn qì wèi yún lèi wèi yǔ,màn màn bái zhòu wú qīng tiān。
太王事狄空金帛,坐使卜年逾八百。tài wáng shì dí kōng jīn bó,zuò shǐ bo nián yú bā bǎi。
天听端在民心耳,苍苍谁云九万隔。tiān tīng duān zài mín xīn ěr,cāng cāng shuí yún jiǔ wàn gé。
会看春风拥赭黄,万民歌呼喜欲狂。huì kàn chūn fēng yōng zhě huáng,wàn mín gē hū xǐ yù kuáng。
天宇无尘瞻北极,旄头落地化顽石。tiān yǔ wú chén zhān běi jí,máo tóu luò dì huà wán shí。

邓肃

宋南剑州沙县人,字志宏。徽宗时入太学。时贡花石纲,肃赋诗言守令搜求扰民,被摒出学。钦宗立,授鸿胪寺簿。金兵攻宋,受命诣金营,留五十日而还。后擢右正言,不三月,连上二十疏,言皆切当,多见采纳。李纲罢相,上疏争之,触怒执政,罢归。有《栟榈集》。 邓肃的作品>>

猜您喜欢

再次韵谢之

邓肃

昌黎论佛骨,南行气亦壮。chāng lí lùn fú gǔ,nán xíng qì yì zhuàng。
献书请镂玉,却起北归望。xiàn shū qǐng lòu yù,què qǐ běi guī wàng。
香山最风流,诗酒事夷旷。xiāng shān zuì fēng liú,shī jiǔ shì yí kuàng。
那知闻琵琶,泪溅九江浪。nà zhī wén pí pá,lèi jiàn jiǔ jiāng làng。
此身苦海中,风波随荡漾。cǐ shēn kǔ hǎi zhōng,fēng bō suí dàng yàng。
妄见分南北,无乃眼中障。wàng jiàn fēn nán běi,wú nǎi yǎn zhōng zhàng。
嗟我果何人,楚狂本天放。jiē wǒ guǒ hé rén,chǔ kuáng běn tiān fàng。
外物不须论,有身今已长。wài wù bù xū lùn,yǒu shēn jīn yǐ zhǎng。
斥归水云乡,日醉莲花酿。chì guī shuǐ yún xiāng,rì zuì lián huā niàng。
茗饮过陆羽,禅悦得文畅。míng yǐn guò lù yǔ,chán yuè dé wén chàng。
安此更何求,万里脱毡帐。ān cǐ gèng hé qiú,wàn lǐ tuō zhān zhàng。
死生则置之,北邙岂俱瘴。sǐ shēng zé zhì zhī,běi máng qǐ jù zhàng。
使君怜我愚,了无逐客怆。shǐ jūn lián wǒ yú,le wú zhú kè chuàng。
谓我耕白云,不独齐眉饷。wèi wǒ gēng bái yún,bù dú qí méi xiǎng。
诗来觅欢处,光芒不可仰。shī lái mì huān chù,guāng máng bù kě yǎng。
欲醉桃李春,那忧贝锦谤。yù zuì táo lǐ chūn,nà yōu bèi jǐn bàng。
赤脚敢云无,社舞非时尚。chì jiǎo gǎn yún wú,shè wǔ fēi shí shàng。
侯门列蛾眉,一见吾其傥。hóu mén liè é méi,yī jiàn wú qí tǎng。
抛砖此当先,积薪君在上。pāo zhuān cǐ dāng xiān,jī xīn jūn zài shàng。
更为李与苏,两家按新唱。gèng wèi lǐ yǔ sū,liǎng jiā àn xīn chàng。

第四章兼简其子

邓肃

虱卜虽萧条,虎筮固豪壮。shī bo suī xiāo tiáo,hǔ shì gù háo zhuàng。
要皆有得失,未息胸中望。yào jiē yǒu dé shī,wèi xī xiōng zhōng wàng。
那知方寸地,太空等虚旷。nà zhī fāng cùn dì,tài kōng děng xū kuàng。
川逝水不流,石高风自浪。chuān shì shuǐ bù liú,shí gāo fēng zì làng。
郑五相府荣,谢三渔舟漾。zhèng wǔ xiāng fǔ róng,xiè sān yú zhōu yàng。
穷达安在哉,但瞒肉眼障。qióng dá ān zài zāi,dàn mán ròu yǎn zhàng。
鼓瑟铿尔舍,扶杖曝然放。gǔ sè kēng ěr shě,fú zhàng pù rán fàng。
在我本不亏,底处更求长。zài wǒ běn bù kuī,dǐ chù gèng qiú zhǎng。
独挂百钱游,无人捉私酿。dú guà bǎi qián yóu,wú rén zhuō sī niàng。
醉归一腹春,满纸挥琴畅。zuì guī yī fù chūn,mǎn zhǐ huī qín chàng。
珍重江左王,德卲宜绛帐。zhēn zhòng jiāng zuǒ wáng,dé shào yí jiàng zhàng。
天遣千里来,不顾闽山瘴。tiān qiǎn qiān lǐ lái,bù gù mǐn shān zhàng。
人言臭味同,政可慰悽怆。rén yán chòu wèi tóng,zhèng kě wèi qī chuàng。
谁知金玉予,诗成即相饷。shuí zhī jīn yù yǔ,shī chéng jí xiāng xiǎng。
笔力到天心,开卷人争仰。bǐ lì dào tiān xīn,kāi juǎn rén zhēng yǎng。
但勿赋兔葵,小儿易生谤。dàn wù fù tù kuí,xiǎo ér yì shēng bàng。
献之诗更奇,句法晋宋尚。xiàn zhī shī gèng qí,jù fǎ jìn sòng shàng。
从渠得精深,嗟余真恍傥。cóng qú dé jīng shēn,jiē yú zhēn huǎng tǎng。
何当日相从,烦君更语上。hé dāng rì xiāng cóng,fán jūn gèng yǔ shàng。
径追太古风,三叹聊十唱。jìng zhuī tài gǔ fēng,sān tàn liáo shí chàng。

荔子

邓肃

荔子有佳品,乃在府城东。lì zi yǒu jiā pǐn,nǎi zài fǔ chéng dōng。
我来方秀发,黄云几万重。wǒ lái fāng xiù fā,huáng yún jǐ wàn zhòng。
遥知香味色,已具碎花中。yáo zhī xiāng wèi sè,yǐ jù suì huā zhōng。
凭栏一念足,不食意自充。píng lán yī niàn zú,bù shí yì zì chōng。
人世如梦耳,当体色即空。rén shì rú mèng ěr,dāng tǐ sè jí kōng。
谓是为真实,便可侑千钟。wèi shì wèi zhēn shí,biàn kě yòu qiān zhōng。
谓是为非实,真饱亦何从。wèi shì wèi fēi shí,zhēn bǎo yì hé cóng。
虚实两无有,楼高雨蒙蒙。xū shí liǎng wú yǒu,lóu gāo yǔ méng méng。

避地山谷

邓肃

大禹不到处,石壁谁凿开。dà yǔ bù dào chù,shí bì shuí záo kāi。
云端欲相搏,飞出白云来。yún duān yù xiāng bó,fēi chū bái yún lái。
馀沫乱飞雪,雄声敌春雷。yú mò luàn fēi xuě,xióng shēng dí chūn léi。
溯流涌百尺,银山陟崔嵬。sù liú yǒng bǎi chǐ,yín shān zhì cuī wéi。
顾我虽逐客,解雨已春回。gù wǒ suī zhú kè,jiě yǔ yǐ chūn huí。
嗟此天尽处,胡为乎来哉。jiē cǐ tiān jǐn chù,hú wèi hū lái zāi。
萱堂有垂白,蓬室纷提孩。xuān táng yǒu chuí bái,péng shì fēn tí hái。
内外三百指,奔窜若为怀。nèi wài sān bǎi zhǐ,bēn cuàn ruò wèi huái。
我疑云水间,亦有天下才。wǒ yí yún shuǐ jiān,yì yǒu tiān xià cái。
何时日三锡,一振纪律颓。hé shí rì sān xī,yī zhèn jì lǜ tuí。
羲和傥中天,六合无氛埃。xī hé tǎng zhōng tiān,liù hé wú fēn āi。
鼠壤与蚁穴,不风当自摧。shǔ rǎng yǔ yǐ xué,bù fēng dāng zì cuī。
坐令陋巷中,依旧乐颜回。zuò lìng lòu xiàng zhōng,yī jiù lè yán huí。
亦能书夷狄,朝会叩天阶。yì néng shū yí dí,cháo huì kòu tiān jiē。

南归醉题家圃二首

邓肃

填海我如精卫,当车人笑螳螂。tián hǎi wǒ rú jīng wèi,dāng chē rén xiào táng láng。
六合群黎有补,一身万段何妨。liù hé qún lí yǒu bǔ,yī shēn wàn duàn hé fáng。

南归醉题家圃二首

邓肃

近辅暴迫狼虎,圣君德大乾坤。jìn fǔ bào pò láng hǔ,shèng jūn dé dà qián kūn。
万里去黄金阙,一杯得杏花村。wàn lǐ qù huáng jīn quē,yī bēi dé xìng huā cūn。