古诗词

游昼寒以茂林修竹清流激湍分韵赋诗得竹字

朱熹

仙洲几千仞,下有云一谷。xiān zhōu jǐ qiān rèn,xià yǒu yún yī gǔ。
道人何年来,借地结茅屋。dào rén hé nián lái,jiè dì jié máo wū。
想应厌尘网,寄此媚幽独。xiǎng yīng yàn chén wǎng,jì cǐ mèi yōu dú。
架亭俯清湍,开径玩飞瀑。jià tíng fǔ qīng tuān,kāi jìng wán fēi pù。
交游得名胜,还往有篇牍。jiāo yóu dé míng shèng,hái wǎng yǒu piān dú。
杖屦或鼎来,共此岩下宿。zhàng jù huò dǐng lái,gòng cǐ yán xià sù。
夜灯照奇语,晓策散游目。yè dēng zhào qí yǔ,xiǎo cè sàn yóu mù。
茗碗共甘寒,兰皋荐清馥。míng wǎn gòng gān hán,lán gāo jiàn qīng fù。
至今壁间字,来者必三读。zhì jīn bì jiān zì,lái zhě bì sān dú。
再拜仰高山,?然心神肃。zài bài yǎng gāo shān,rán xīn shén sù。
我生虽已后,久此寄斋粥。wǒ shēng suī yǐ hòu,jiǔ cǐ jì zhāi zhōu。
孤兴屡呻吟,群游几追逐。gū xīng lǚ shēn yín,qún yóu jǐ zhuī zhú。
十年落尘土,尚幸不远复。shí nián luò chén tǔ,shàng xìng bù yuǎn fù。
新凉有佳期,几日戒征轴。xīn liáng yǒu jiā qī,jǐ rì jiè zhēng zhóu。
宵兴出门去,急雨遍原陆。xiāo xīng chū mén qù,jí yǔ biàn yuán lù。
入谷尚轻埃,解装已银竹。rù gǔ shàng qīng āi,jiě zhuāng yǐ yín zhú。
虚空一瞻望,远思翻蹙恧。xū kōng yī zhān wàng,yuǎn sī fān cù nǜ。
袒跣亟跻攀,冠巾如膏沐。tǎn xiǎn jí jī pān,guān jīn rú gāo mù。
云泉增旧观,怒响震寒木。yún quán zēng jiù guān,nù xiǎng zhèn hán mù。
深寻得新赏,一篑今再覆。shēn xún dé xīn shǎng,yī kuì jīn zài fù。
同来况才彦,行酒屡更仆。tóng lái kuàng cái yàn,xíng jiǔ lǚ gèng pū。
从容出妙句,珠贝烂盈掬。cóng róng chū miào jù,zhū bèi làn yíng jū。
后生更亹亹,俊语非碌碌。hòu shēng gèng wěi wěi,jùn yǔ fēi lù lù。
吾缨不复洗,已失尘万斛。wú yīng bù fù xǐ,yǐ shī chén wàn hú。
所恨老无奇,千毫真浪秃。suǒ hèn lǎo wú qí,qiān háo zhēn làng tū。
朱熹

朱熹

朱熹(1130年9月15日~1200年4月23日),行五十二,小名沋郎,小字季延,字元晦,一字仲晦,号晦庵,晚称晦翁,又称紫阳先生、考亭先生、沧州病叟、云谷老人、沧洲病叟、逆翁。谥文,又称朱文公。汉族,祖籍南宋江南东路徽州府婺源县(今江西省婺源),出生于南剑州尤溪(今属福建三明市)。南宋著名的理学家、思想家、哲学家、教育家、诗人、闽学派的代表人物,世称朱子,是孔子、孟子以来最杰出的弘扬儒学的大师。 朱熹的作品>>

猜您喜欢

训蒙绝句居敬二首

朱熹

但得心存斯是敬,莫于存外更加功。dàn dé xīn cún sī shì jìng,mò yú cún wài gèng jiā gōng。
殷勤夫子明斯意,约礼之时已在中。yīn qín fū zi míng sī yì,yuē lǐ zhī shí yǐ zài zhōng。

训蒙绝句静二首

朱熹

心惟动与静相乘,当静之时乃动源。xīn wéi dòng yǔ jìng xiāng chéng,dāng jìng zhī shí nǎi dòng yuán。
所以功夫先要静,动而无静体难全。suǒ yǐ gōng fū xiān yào jìng,dòng ér wú jìng tǐ nán quán。

训蒙绝句静二首

朱熹

莫专靠静偏于静,须是深加格物功。mò zhuān kào jìng piān yú jìng,xū shì shēn jiā gé wù gōng。
事到理明随理去,动常有静在其中。shì dào lǐ míng suí lǐ qù,dòng cháng yǒu jìng zài qí zhōng。

训蒙绝句致知

朱熹

此心原自有知存,气蔽其明物又昏。cǐ xīn yuán zì yǒu zhī cún,qì bì qí míng wù yòu hūn。
渐渐剔开昏与蔽,一时俱透理穷源。jiàn jiàn tī kāi hūn yǔ bì,yī shí jù tòu lǐ qióng yuán。

训蒙绝句克己二首

朱熹

本体原来只是公,自将私意混其中。běn tǐ yuán lái zhǐ shì gōng,zì jiāng sī yì hùn qí zhōng。
虽颜造圣无他事,惟在能加克己功。suī yán zào shèng wú tā shì,wéi zài néng jiā kè jǐ gōng。

训蒙绝句克己二首

朱熹

莫道公私未判然,自忧一日用功难。mò dào gōng sī wèi pàn rán,zì yōu yī rì yòng gōng nán。
便随明处猛分摆,志在希颜即是颜。biàn suí míng chù měng fēn bǎi,zhì zài xī yán jí shì yán。

训蒙绝句戒谨

朱熹

防欲当施御寇功,及于未至立崇墉。fáng yù dāng shī yù kòu gōng,jí yú wèi zhì lì chóng yōng。
常求四者无他法,依旧同归主敬中。cháng qiú sì zhě wú tā fǎ,yī jiù tóng guī zhǔ jìng zhōng。

训蒙绝句求放心

朱熹

不察予心重似鸡,更兼放处只缘私。bù chá yǔ xīn zhòng shì jī,gèng jiān fàng chù zhǐ yuán sī。
才知用理维持际,不待追求便在兹。cái zhī yòng lǐ wéi chí jì,bù dài zhuī qiú biàn zài zī。

训蒙绝句下学上达

朱熹

学在事时斯是理,盍于事上每寻思。xué zài shì shí sī shì lǐ,hé yú shì shàng měi xún sī。
但令下学功夫到,上达之机便自知。dàn lìng xià xué gōng fū dào,shàng dá zhī jī biàn zì zhī。

训蒙绝句夜气

朱熹

理则无形气是乘,气随夜息理斯存。lǐ zé wú xíng qì shì chéng,qì suí yè xī lǐ sī cún。
息时无感犹当验,昼不能清夜亦昏。xī shí wú gǎn yóu dāng yàn,zhòu bù néng qīng yè yì hūn。

训蒙绝句体认

朱熹

虽云道本无形象,形象原因体认生。suī yún dào běn wú xíng xiàng,xíng xiàng yuán yīn tǐ rèn shēng。
试验操存功熟后,隐然常觉在中明。shì yàn cāo cún gōng shú hòu,yǐn rán cháng jué zài zhōng míng。

训蒙绝句唤醒

朱熹

为学常思唤此心,唤之能熟物难昏。wèi xué cháng sī huàn cǐ xīn,huàn zhī néng shú wù nán hūn。
才昏自觉中如失,猛省猛求明则存。cái hūn zì jué zhōng rú shī,měng shěng měng qiú míng zé cún。

训蒙绝句为人

朱熹

辛勤尽作求闻计,沽得过情声誉来。xīn qín jǐn zuò qiú wén jì,gū dé guò qíng shēng yù lái。
自外而观为可喜,此心已失实堪哀。zì wài ér guān wèi kě xǐ,cǐ xīn yǐ shī shí kān āi。

训蒙绝句三省二首

朱熹

曾子尚忧三者失,自言日致省身功。céng zi shàng yōu sān zhě shī,zì yán rì zhì shěng shēn gōng。
如何后学不深察,便欲传心一惟中。rú hé hòu xué bù shēn chá,biàn yù chuán xīn yī wéi zhōng。

训蒙绝句三省二首

朱熹

用功事上实根源,三省真传入道门。yòng gōng shì shàng shí gēn yuán,sān shěng zhēn chuán rù dào mén。
理即是心随事显,事能尽理始心存。lǐ jí shì xīn suí shì xiǎn,shì néng jǐn lǐ shǐ xīn cún。