古诗词

送王学士赴京东漕

韦骧

重寄属名卿,除书拜宠荣。zhòng jì shǔ míng qīng,chú shū bài chǒng róng。
山东移使节,天上动星明。shān dōng yí shǐ jié,tiān shàng dòng xīng míng。
经画几三载,恩威尽列城。jīng huà jǐ sān zài,ēn wēi jǐn liè chéng。
询求皆疾苦,课入自丰盈。xún qiú jiē jí kǔ,kè rù zì fēng yíng。
酣宴咍无取,焦心悯未宏。hān yàn hāi wú qǔ,jiāo xīn mǐn wèi hóng。
孟阳魂已愧,刘晏誉还轻。mèng yáng hún yǐ kuì,liú yàn yù hái qīng。
报国胸襟壮,纾民术学精。bào guó xiōng jīn zhuàng,shū mín shù xué jīng。
休风鼓群吏,高论满诸生。xiū fēng gǔ qún lì,gāo lùn mǎn zhū shēng。
讵奋身干进,难排翼传声。jù fèn shēn gàn jìn,nán pái yì chuán shēng。
褒功形圣诏,易地近王京。bāo gōng xíng shèng zhào,yì dì jìn wáng jīng。
持节将新命,遮车见众诚。chí jié jiāng xīn mìng,zhē chē jiàn zhòng chéng。
拳拳思远托,冉冉即修程。quán quán sī yuǎn tuō,rǎn rǎn jí xiū chéng。
风扬旌旗活,云收鼓吹清。fēng yáng jīng qí huó,yún shōu gǔ chuī qīng。
山川开爽气,草木有馀情。shān chuān kāi shuǎng qì,cǎo mù yǒu yú qíng。
行健途疑促,吟豪思欲倾。xíng jiàn tú yí cù,yín háo sī yù qīng。
越吴钧慕恋,齐鲁乐奔迎。yuè wú jūn mù liàn,qí lǔ lè bēn yíng。
万里宣材力,中朝倚办营。wàn lǐ xuān cái lì,zhōng cháo yǐ bàn yíng。
佥谐犹有待,舆议岂能平。qiān xié yóu yǒu dài,yú yì qǐ néng píng。
器尚虚兼济,谋终赞仰成。qì shàng xū jiān jì,móu zhōng zàn yǎng chéng。
宸衷方外藉,安可忆登瀛。chén zhōng fāng wài jí,ān kě yì dēng yíng。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。 韦骧的作品>>

猜您喜欢

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

云木气氤氲,风光日日新。yún mù qì yīn yūn,fēng guāng rì rì xīn。
丰谣随五马,来此听班春。fēng yáo suí wǔ mǎ,lái cǐ tīng bān chūn。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

凿渠疏白石,绕槛走清泉。záo qú shū bái shí,rào kǎn zǒu qīng quán。
不为流觞醉,来当涤万缘。bù wèi liú shāng zuì,lái dāng dí wàn yuán。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

晋王曾此隐,释子住何年。jìn wáng céng cǐ yǐn,shì zi zhù hé nián。
泉石无今古,图经有后先。quán shí wú jīn gǔ,tú jīng yǒu hòu xiān。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

有意寻幽胜,跻攀固所怀。yǒu yì xún yōu shèng,jī pān gù suǒ huái。
如今岭路稳,鞍马不须回。rú jīn lǐng lù wěn,ān mǎ bù xū huí。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

架巘及依崖,轩窗次第开。jià yǎn jí yī yá,xuān chuāng cì dì kāi。
等为方外客,于此更清怀。děng wèi fāng wài kè,yú cǐ gèng qīng huái。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

岌岌淩霄汉,风传宝阁香。jí jí líng xiāo hàn,fēng chuán bǎo gé xiāng。
三朝神翰在,奎壁夜交光。sān cháo shén hàn zài,kuí bì yè jiāo guāng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

笔力真奇伟,磨崖几百年。bǐ lì zhēn qí wěi,mó yá jǐ bǎi nián。
勿嫌人贵耳,此学世无传。wù xián rén guì ěr,cǐ xué shì wú chuán。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

宫相湮沦久,兹泉日夜生。gōng xiāng yān lún jiǔ,zī quán rì yè shēng。
泉存人不见,空复著虚名。quán cún rén bù jiàn,kōng fù zhù xū míng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

殿角滀泓澄,源高登地灵。diàn jiǎo chù hóng chéng,yuán gāo dēng dì líng。
老僧来洗钵,不畏白龙腥。lǎo sēng lái xǐ bō,bù wèi bái lóng xīng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

诘曲小轩斜,酴醾一架遮。jí qū xiǎo xuān xié,tú mí yī jià zhē。
春风零落后,浑似雨天花。chūn fēng líng luò hòu,hún shì yǔ tiān huā。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

踏石穿林去,披云就坐来。tà shí chuān lín qù,pī yún jiù zuò lái。
禅翁寂乐地,猿鸟肯相猜。chán wēng jì lè dì,yuán niǎo kěn xiāng cāi。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

小蹊回石角,缔构倚山腰。xiǎo qī huí shí jiǎo,dì gòu yǐ shān yāo。
一片幽栖地,谁令便可招。yī piàn yōu qī dì,shuí lìng biàn kě zhāo。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

石洞何年有,名传事或非。shí dòng hé nián yǒu,míng chuán shì huò fēi。
那知为雨后,却向此中归。nà zhī wèi yǔ hòu,què xiàng cǐ zhōng guī。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

松竹繁阴满,峰峦秀色并。sōng zhú fán yīn mǎn,fēng luán xiù sè bìng。
暑风从此度,别是一般清。shǔ fēng cóng cǐ dù,bié shì yī bān qīng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

竹里藏深井,栏镌大历春。zhú lǐ cáng shēn jǐng,lán juān dà lì chūn。
不知开凿后,几过炼丹人。bù zhī kāi záo hòu,jǐ guò liàn dān rén。