古诗词

送王学士赴京东漕

韦骧

重寄属名卿,除书拜宠荣。zhòng jì shǔ míng qīng,chú shū bài chǒng róng。
山东移使节,天上动星明。shān dōng yí shǐ jié,tiān shàng dòng xīng míng。
经画几三载,恩威尽列城。jīng huà jǐ sān zài,ēn wēi jǐn liè chéng。
询求皆疾苦,课入自丰盈。xún qiú jiē jí kǔ,kè rù zì fēng yíng。
酣宴咍无取,焦心悯未宏。hān yàn hāi wú qǔ,jiāo xīn mǐn wèi hóng。
孟阳魂已愧,刘晏誉还轻。mèng yáng hún yǐ kuì,liú yàn yù hái qīng。
报国胸襟壮,纾民术学精。bào guó xiōng jīn zhuàng,shū mín shù xué jīng。
休风鼓群吏,高论满诸生。xiū fēng gǔ qún lì,gāo lùn mǎn zhū shēng。
讵奋身干进,难排翼传声。jù fèn shēn gàn jìn,nán pái yì chuán shēng。
褒功形圣诏,易地近王京。bāo gōng xíng shèng zhào,yì dì jìn wáng jīng。
持节将新命,遮车见众诚。chí jié jiāng xīn mìng,zhē chē jiàn zhòng chéng。
拳拳思远托,冉冉即修程。quán quán sī yuǎn tuō,rǎn rǎn jí xiū chéng。
风扬旌旗活,云收鼓吹清。fēng yáng jīng qí huó,yún shōu gǔ chuī qīng。
山川开爽气,草木有馀情。shān chuān kāi shuǎng qì,cǎo mù yǒu yú qíng。
行健途疑促,吟豪思欲倾。xíng jiàn tú yí cù,yín háo sī yù qīng。
越吴钧慕恋,齐鲁乐奔迎。yuè wú jūn mù liàn,qí lǔ lè bēn yíng。
万里宣材力,中朝倚办营。wàn lǐ xuān cái lì,zhōng cháo yǐ bàn yíng。
佥谐犹有待,舆议岂能平。qiān xié yóu yǒu dài,yú yì qǐ néng píng。
器尚虚兼济,谋终赞仰成。qì shàng xū jiān jì,móu zhōng zàn yǎng chéng。
宸衷方外藉,安可忆登瀛。chén zhōng fāng wài jí,ān kě yì dēng yíng。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。 韦骧的作品>>

猜您喜欢

水碓

韦骧

杵臼功能自古施,更堪引水代人为。chǔ jiù gōng néng zì gǔ shī,gèng kān yǐn shuǐ dài rén wèi。
谁知满溢倾攲处,却是临机效力时。shuí zhī mǎn yì qīng qī chù,què shì lín jī xiào lì shí。

望崖上

韦骧

万仞苍崖耸碧空,谁为危室撼云中。wàn rèn cāng yá sǒng bì kōng,shuí wèi wēi shì hàn yún zhōng。
双扉虚辟无人到,疑是飞仙逞妙工。shuāng fēi xū pì wú rén dào,yí shì fēi xiān chěng miào gōng。

四十八渡

韦骧

山盘水转路岐开,揭厉凡经六八回。shān pán shuǐ zhuǎn lù qí kāi,jiē lì fán jīng liù bā huí。
若向芳春桃盛发,几何非自武陵来。ruò xiàng fāng chūn táo shèng fā,jǐ hé fēi zì wǔ líng lái。

读潘阆再过钱塘一绝

韦骧

昔年潘阆足诗情,曾过钱塘眼暂明。xī nián pān láng zú shī qíng,céng guò qián táng yǎn zàn míng。
今日天涯闻此句,无穷乡思逐江声。jīn rì tiān yá wén cǐ jù,wú qióng xiāng sī zhú jiāng shēng。

过温汤寺一绝

韦骧

一窦飞泉暖似汤,池鱼无数自洋洋。yī dòu fēi quán nuǎn shì tāng,chí yú wú shù zì yáng yáng。
不须绕寺寻碑刻,知是南平古道场。bù xū rào sì xún bēi kè,zhī shì nán píng gǔ dào chǎng。

武龙道中

韦骧

四十年前前进士,三千里外外官人。sì shí nián qián qián jìn shì,sān qiān lǐ wài wài guān rén。
手提邦宪平冤抑,敢不公心报大钧。shǒu tí bāng xiàn píng yuān yì,gǎn bù gōng xīn bào dà jūn。

正月二日饮茂宗官舍一首

韦骧

然灯数百照青樽,香穗萦回酒半醺。rán dēng shù bǎi zhào qīng zūn,xiāng suì yíng huí jiǔ bàn xūn。
却怪预为元夕态,撩人乡思乱纷纷。què guài yù wèi yuán xī tài,liāo rén xiāng sī luàn fēn fēn。

白帝祠一绝

韦骧

瞿塘峡口江声急,古木阴中白帝祠。qú táng xiá kǒu jiāng shēng jí,gǔ mù yīn zhōng bái dì cí。
犹有馀灵凭险阻,往来舟楫祷安危。yóu yǒu yú líng píng xiǎn zǔ,wǎng lái zhōu jí dǎo ān wēi。

忠州木莲花二绝

韦骧

乔木开花似水莲,画图远自昔人传。qiáo mù kāi huā shì shuǐ lián,huà tú yuǎn zì xī rén chuán。
化工既许殊凡品,落在遐方亦可怜。huà gōng jì xǔ shū fán pǐn,luò zài xiá fāng yì kě lián。

忠州木莲花二绝

韦骧

绿叶枝头灼烁红,尚疑轻易比芙蓉。lǜ yè zhī tóu zhuó shuò hóng,shàng yí qīng yì bǐ fú róng。
根苗不自污泥出,只合移栽近佛宫。gēn miáo bù zì wū ní chū,zhǐ hé yí zāi jìn fú gōng。

金山

韦骧

金山目逆路之隅,峭壁奇峰画不如。jīn shān mù nì lù zhī yú,qiào bì qí fēng huà bù rú。
若使峥嵘近京雒,未应声价减南徐。ruò shǐ zhēng róng jìn jīng luò,wèi yīng shēng jià jiǎn nán xú。

瘦驴岭

韦骧

马瘏前咏闵驰驱,登岭今朝歉瘦驴。mǎ tú qián yǒng mǐn chí qū,dēng lǐng jīn cháo qiàn shòu lǘ。
自是老来情味减,欲图靡盬可安居。zì shì lǎo lái qíng wèi jiǎn,yù tú mí gǔ kě ān jū。

石榻平望七峰山

韦骧

路过黔江石榻平,七峰奇杰翠峥嵘。lù guò qián jiāng shí tà píng,qī fēng qí jié cuì zhēng róng。
只应自有神仙宅,肯向人间浪得名。zhǐ yīng zì yǒu shén xiān zhái,kěn xiàng rén jiān làng dé míng。

和舒信道二首

韦骧

樽前虽阙旧年人,旧事重论迥若新。zūn qián suī quē jiù nián rén,jiù shì zhòng lùn jiǒng ruò xīn。
记得长春为绝唱,依稀难和似阳春。jì dé zhǎng chūn wèi jué chàng,yī xī nán hé shì yáng chūn。

和舒信道二首

韦骧

谪仙居处枕湖边,手种垂杨已系船。zhé xiān jū chù zhěn hú biān,shǒu zhǒng chuí yáng yǐ xì chuán。
勿谓门庭岑寂久,天将巨用理当然。wù wèi mén tíng cén jì jiǔ,tiān jiāng jù yòng lǐ dāng rán。