古诗词

暑雨言怀和潘倅十八韵

韦骧

暑雨应时至,年来民气和。shǔ yǔ yīng shí zhì,nián lái mín qì hé。
池塘假滟滪,畎亩小滹沱。chí táng jiǎ yàn yù,quǎn mǔ xiǎo hū tuó。
跧缩栖梁燕,淋浪贴水荷。quán suō qī liáng yàn,lín làng tiē shuǐ hé。
一番新涤垢,何处不盈科。yī fān xīn dí gòu,hé chù bù yíng kē。
旦市犹无迹,寒门愈可罗。dàn shì yóu wú jì,hán mén yù kě luó。
庭柯均见濯,檐溜独成波。tíng kē jūn jiàn zhuó,yán liū dú chéng bō。
猎子愁收弋,田翁喜荷蓑。liè zi chóu shōu yì,tián wēng xǐ hé suō。
蜂衙忘刻候,蛙吹恣吟哦。fēng yá wàng kè hòu,wā chuī zì yín ó。
箧恨书生蠹,场忧麦化蛾。qiè hèn shū shēng dù,chǎng yōu mài huà é。
凉风飒以度,清兴迥然多。liáng fēng sà yǐ dù,qīng xīng jiǒng rán duō。
公退书帷寂,诗馀道服拖。gōng tuì shū wéi jì,shī yú dào fú tuō。
虽非侔击玉,仅可比鸣鼍。suī fēi móu jī yù,jǐn kě bǐ míng tuó。
屡促低弦轸,频倾浊酒蠡。lǚ cù dī xián zhěn,pín qīng zhuó jiǔ lí。
自存惟浩气,兼养类菁莪。zì cún wéi hào qì,jiān yǎng lèi jīng é。
衣葛疏仍补,羹藜淡不鹾。yī gé shū réng bǔ,gēng lí dàn bù cuó。
百瓴舒足力,六字习心呵。bǎi líng shū zú lì,liù zì xí xīn hē。
未有焚鱼兴,宁为扣角歌。wèi yǒu fén yú xīng,níng wèi kòu jiǎo gē。
兹辰拜高咏,适足慰蹉跎。zī chén bài gāo yǒng,shì zú wèi cuō tuó。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。 韦骧的作品>>

猜您喜欢

舍绮霞阁五首呈石丈职方其二水中亭

韦骧

嵌空寻尺立池津,池北池南孰可邻。qiàn kōng xún chǐ lì chí jīn,chí běi chí nán shú kě lín。
草树自羞还自笑,凋荣一节任天真。cǎo shù zì xiū hái zì xiào,diāo róng yī jié rèn tiān zhēn。

又和见招鼓山游

韦骧

气凉天淡正时秋,野兴山情猝未休。qì liáng tiān dàn zhèng shí qiū,yě xīng shān qíng cù wèi xiū。
承召驩于凫藻甚,但忧尘迹累清游。chéng zhào huān yú fú zǎo shén,dàn yōu chén jì lèi qīng yóu。

简夫丈昔遗老杜别集而骧以外集当之久而亡去近承多本因以诗请

韦骧

昔日交传集外诗,规模虽记旧编遗。xī rì jiāo chuán jí wài shī,guī mó suī jì jiù biān yí。
近闻几格多兼副,可赐闲中一解颐。jìn wén jǐ gé duō jiān fù,kě cì xián zhōng yī jiě yí。

咏唐史李卫公

韦骧

能作膏肓遗萧辅,更于西北振威雄。néng zuò gāo huāng yí xiāo fǔ,gèng yú xī běi zhèn wēi xióng。
若非明主矜羸老,几向高丽弃旧功。ruò fēi míng zhǔ jīn léi lǎo,jǐ xiàng gāo lì qì jiù gōng。

咏唐史李英公

韦骧

威加突厥胜长城,药赐须灰感圣情。wēi jiā tū jué shèng zhǎng chéng,yào cì xū huī gǎn shèng qíng。
垂没训言非不虑,奈何坟土竟遭平。chuí méi xùn yán fēi bù lǜ,nài hé fén tǔ jìng zāo píng。

咏唐史尹思正

韦骧

执笔威逾知一杖,忤权活得月将身。zhí bǐ wēi yú zhī yī zhàng,wǔ quán huó dé yuè jiāng shēn。
位终八座非为幸,埋戟相符岂不神。wèi zhōng bā zuò fēi wèi xìng,mái jǐ xiāng fú qǐ bù shén。

咏唐史李朝隐

韦骧

拽宦鞭奴蔑贵权,当时风骨愯衣冠。zhuāi huàn biān nú miè guì quán,dāng shí fēng gǔ sǒng yī guān。
及为御史声名减,岂是官高便欲安。jí wèi yù shǐ shēng míng jiǎn,qǐ shì guān gāo biàn yù ān。

咏唐史张中令

韦骧

金镜文高压万珍,开元宠遇号知人。jīn jìng wén gāo yā wàn zhēn,kāi yuán chǒng yù hào zhī rén。
范阳奏日言如用,安得西蒙蜀道尘。fàn yáng zòu rì yán rú yòng,ān dé xī méng shǔ dào chén。

咏唐史李适之

韦骧

矿金言率遇参商,罢相还歌乐圣章。kuàng jīn yán lǜ yù cān shāng,bà xiāng hái gē lè shèng zhāng。
怖死宜春中奸贼,令人扼腕痛其亡。bù sǐ yí chūn zhōng jiān zéi,lìng rén è wàn tòng qí wáng。

咏唐史二阎

韦骧

八座蝉联属弟兄,当年门地足辉荣。bā zuò chán lián shǔ dì xiōng,dāng nián mén dì zú huī róng。
可嗟不富经纶业,唯著丹青制造名。kě jiē bù fù jīng lún yè,wéi zhù dān qīng zhì zào míng。

咏唐史苏世长

韦骧

披香殿上叹隋君,校猎营闲劝十旬。pī xiāng diàn shàng tàn suí jūn,xiào liè yíng xián quàn shí xún。
莫谓口忠心则诈,如何胶禄不言人。mò wèi kǒu zhōng xīn zé zhà,rú hé jiāo lù bù yán rén。

咏唐史刘知几

韦骧

五说三长历历陈,坚辞史任斥因循。wǔ shuō sān zhǎng lì lì chén,jiān cí shǐ rèn chì yīn xún。
若教直笔专归手,褒贬应能慰后人。ruò jiào zhí bǐ zhuān guī shǒu,bāo biǎn yīng néng wèi hòu rén。

咏唐史卢怀慎

韦骧

言极公忠器业清,死犹勤恳荐时英。yán jí gōng zhōng qì yè qīng,sǐ yóu qín kěn jiàn shí yīng。
贤哉度己推姚相,不幸幡成伴食名。xián zāi dù jǐ tuī yáo xiāng,bù xìng fān chéng bàn shí míng。

咏唐史李林甫

韦骧

国忠祸衅根芽日,此贼倾唐势已先。guó zhōng huò xìn gēn yá rì,cǐ zéi qīng táng shì yǐ xiān。
搆陷名臣冤且众,天乎何意与终全。gòu xiàn míng chén yuān qiě zhòng,tiān hū hé yì yǔ zhōng quán。

咏唐史杨国忠

韦骧

权由宠盛危宗社,天子倾心日自如。quán yóu chǒng shèng wēi zōng shè,tiān zi qīng xīn rì zì rú。
十万北来犹未悟,潼关尚听促哥舒。shí wàn běi lái yóu wèi wù,tóng guān shàng tīng cù gē shū。