古诗词

和苏进之同游乌奴山告成寺

韦骧

长风掠疏林,残叶何悽悽。zhǎng fēng lüè shū lín,cán yè hé qī qī。
浮云带远山,半压愁眉低。fú yún dài yuǎn shān,bàn yā chóu méi dī。
纵游乌奴寺,乃在嘉陵西。zòng yóu wū nú sì,nǎi zài jiā líng xī。
嘉陵清且湍,依约剡中溪。jiā líng qīng qiě tuān,yī yuē shàn zhōng xī。
十月未成梁,傍舟祛挈提。shí yuè wèi chéng liáng,bàng zhōu qū qiè tí。
篙工上下手,往往咍州犁。gāo gōng shàng xià shǒu,wǎng wǎng hāi zhōu lí。
系缆即肩舁,踏石避角圭。xì lǎn jí jiān yú,tà shí bì jiǎo guī。
诘屈上嵯峨,恍若登云梯。jí qū shàng cuó é,huǎng ruò dēng yún tī。
下视飞鸟背,仰听惊猿啼。xià shì fēi niǎo bèi,yǎng tīng jīng yuán tí。
参差列佳境,画幅展不齐。cān chà liè jiā jìng,huà fú zhǎn bù qí。
峥嵘楼殿雄,势欲凌烟霓。zhēng róng lóu diàn xióng,shì yù líng yān ní。
香穗暗金像,岚光映璇题。xiāng suì àn jīn xiàng,lán guāng yìng xuán tí。
宝函发神翰,熣灿壁与奎。bǎo hán fā shén hàn,suī càn bì yǔ kuí。
圣言远如天,至理岂易稽。shèng yán yuǎn rú tiān,zhì lǐ qǐ yì jī。
洗目幸荣观,讵止徒攀跻。xǐ mù xìng róng guān,jù zhǐ tú pān jī。
四座敬无哗,寂默桃李蹊。sì zuò jìng wú huā,jì mò táo lǐ qī。
遗韶动众听,司南警群迷。yí sháo dòng zhòng tīng,sī nán jǐng qún mí。
兹辰尤乐只,并合又将暌。zī chén yóu lè zhǐ,bìng hé yòu jiāng kuí。
鹏抟九万程,鹪鹩一枝栖。péng tuán jiǔ wàn chéng,jiāo liáo yī zhī qī。
其适固均耳,安中养天倪。qí shì gù jūn ěr,ān zhōng yǎng tiān ní。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。 韦骧的作品>>

猜您喜欢

水碓

韦骧

杵臼功能自古施,更堪引水代人为。chǔ jiù gōng néng zì gǔ shī,gèng kān yǐn shuǐ dài rén wèi。
谁知满溢倾攲处,却是临机效力时。shuí zhī mǎn yì qīng qī chù,què shì lín jī xiào lì shí。

望崖上

韦骧

万仞苍崖耸碧空,谁为危室撼云中。wàn rèn cāng yá sǒng bì kōng,shuí wèi wēi shì hàn yún zhōng。
双扉虚辟无人到,疑是飞仙逞妙工。shuāng fēi xū pì wú rén dào,yí shì fēi xiān chěng miào gōng。

四十八渡

韦骧

山盘水转路岐开,揭厉凡经六八回。shān pán shuǐ zhuǎn lù qí kāi,jiē lì fán jīng liù bā huí。
若向芳春桃盛发,几何非自武陵来。ruò xiàng fāng chūn táo shèng fā,jǐ hé fēi zì wǔ líng lái。

读潘阆再过钱塘一绝

韦骧

昔年潘阆足诗情,曾过钱塘眼暂明。xī nián pān láng zú shī qíng,céng guò qián táng yǎn zàn míng。
今日天涯闻此句,无穷乡思逐江声。jīn rì tiān yá wén cǐ jù,wú qióng xiāng sī zhú jiāng shēng。

过温汤寺一绝

韦骧

一窦飞泉暖似汤,池鱼无数自洋洋。yī dòu fēi quán nuǎn shì tāng,chí yú wú shù zì yáng yáng。
不须绕寺寻碑刻,知是南平古道场。bù xū rào sì xún bēi kè,zhī shì nán píng gǔ dào chǎng。

武龙道中

韦骧

四十年前前进士,三千里外外官人。sì shí nián qián qián jìn shì,sān qiān lǐ wài wài guān rén。
手提邦宪平冤抑,敢不公心报大钧。shǒu tí bāng xiàn píng yuān yì,gǎn bù gōng xīn bào dà jūn。

正月二日饮茂宗官舍一首

韦骧

然灯数百照青樽,香穗萦回酒半醺。rán dēng shù bǎi zhào qīng zūn,xiāng suì yíng huí jiǔ bàn xūn。
却怪预为元夕态,撩人乡思乱纷纷。què guài yù wèi yuán xī tài,liāo rén xiāng sī luàn fēn fēn。

白帝祠一绝

韦骧

瞿塘峡口江声急,古木阴中白帝祠。qú táng xiá kǒu jiāng shēng jí,gǔ mù yīn zhōng bái dì cí。
犹有馀灵凭险阻,往来舟楫祷安危。yóu yǒu yú líng píng xiǎn zǔ,wǎng lái zhōu jí dǎo ān wēi。

忠州木莲花二绝

韦骧

乔木开花似水莲,画图远自昔人传。qiáo mù kāi huā shì shuǐ lián,huà tú yuǎn zì xī rén chuán。
化工既许殊凡品,落在遐方亦可怜。huà gōng jì xǔ shū fán pǐn,luò zài xiá fāng yì kě lián。

忠州木莲花二绝

韦骧

绿叶枝头灼烁红,尚疑轻易比芙蓉。lǜ yè zhī tóu zhuó shuò hóng,shàng yí qīng yì bǐ fú róng。
根苗不自污泥出,只合移栽近佛宫。gēn miáo bù zì wū ní chū,zhǐ hé yí zāi jìn fú gōng。

金山

韦骧

金山目逆路之隅,峭壁奇峰画不如。jīn shān mù nì lù zhī yú,qiào bì qí fēng huà bù rú。
若使峥嵘近京雒,未应声价减南徐。ruò shǐ zhēng róng jìn jīng luò,wèi yīng shēng jià jiǎn nán xú。

瘦驴岭

韦骧

马瘏前咏闵驰驱,登岭今朝歉瘦驴。mǎ tú qián yǒng mǐn chí qū,dēng lǐng jīn cháo qiàn shòu lǘ。
自是老来情味减,欲图靡盬可安居。zì shì lǎo lái qíng wèi jiǎn,yù tú mí gǔ kě ān jū。

石榻平望七峰山

韦骧

路过黔江石榻平,七峰奇杰翠峥嵘。lù guò qián jiāng shí tà píng,qī fēng qí jié cuì zhēng róng。
只应自有神仙宅,肯向人间浪得名。zhǐ yīng zì yǒu shén xiān zhái,kěn xiàng rén jiān làng dé míng。

和舒信道二首

韦骧

樽前虽阙旧年人,旧事重论迥若新。zūn qián suī quē jiù nián rén,jiù shì zhòng lùn jiǒng ruò xīn。
记得长春为绝唱,依稀难和似阳春。jì dé zhǎng chūn wèi jué chàng,yī xī nán hé shì yáng chūn。

和舒信道二首

韦骧

谪仙居处枕湖边,手种垂杨已系船。zhé xiān jū chù zhěn hú biān,shǒu zhǒng chuí yáng yǐ xì chuán。
勿谓门庭岑寂久,天将巨用理当然。wù wèi mén tíng cén jì jiǔ,tiān jiāng jù yòng lǐ dāng rán。