古诗词

喜雨和曹子方

韦骧

班超已老入玉关,仲子欲绝得螬李。bān chāo yǐ lǎo rù yù guān,zhòng zi yù jué dé cáo lǐ。
洗肠术妙久疾愈,拜井诚危涌泉起。xǐ cháng shù miào jiǔ jí yù,bài jǐng chéng wēi yǒng quán qǐ。
较之今日遇滂沱,彼情未足方吾喜。jiào zhī jīn rì yù pāng tuó,bǐ qíng wèi zú fāng wú xǐ。
自从三月变旱暵,百口嗷嗷沸田里。zì cóng sān yuè biàn hàn hàn,bǎi kǒu áo áo fèi tián lǐ。
豚蹄榼醑谩祷求,朝夕丛祠致拳跪。tún tí kē xǔ mán dǎo qiú,cháo xī cóng cí zhì quán guì。
苗根土乾类龟坼,愁望油云杳无涘。miáo gēn tǔ qián lèi guī chè,chóu wàng yóu yún yǎo wú sì。
富忧攘夺贫忧踣,疾首蹙頞谁不尔。fù yōu rǎng duó pín yōu bó,jí shǒu cù è shuí bù ěr。
噫予岂独钧尔忧,反覆万端思所以。yī yǔ qǐ dú jūn ěr yōu,fǎn fù wàn duān sī suǒ yǐ。
察冤遣滞督郡邑,焚巫暴尪固非理。chá yuān qiǎn zhì dū jùn yì,fén wū bào wāng gù fēi lǐ。
精虔赖我同僚贤,甘泽应祈灾可弭。jīng qián lài wǒ tóng liáo xián,gān zé yīng qí zāi kě mǐ。
沛然倾注数十刻,沟畎皆盈一何伟。pèi rán qīng zhù shù shí kè,gōu quǎn jiē yíng yī hé wěi。
闽山草木亦增辉,万口欢声宁遽止。mǐn shān cǎo mù yì zēng huī,wàn kǒu huān shēng níng jù zhǐ。
翼朝又复得高篇,磊落珠玑光满纸。yì cháo yòu fù dé gāo piān,lěi luò zhū jī guāng mǎn zhǐ。
强酬珍贶愧拙疏,两喜相投当不鄙。qiáng chóu zhēn kuàng kuì zhuō shū,liǎng xǐ xiāng tóu dāng bù bǐ。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。 韦骧的作品>>

猜您喜欢

谢董都官见寄

韦骧

区区贱质耻无闻,深荷明公曲爱存。qū qū jiàn zhì chǐ wú wén,shēn hé míng gōng qū ài cún。
谈席方忻接馀论,诗筒多谢遗佳言。tán xí fāng xīn jiē yú lùn,shī tǒng duō xiè yí jiā yán。
辞源浩若江河泻,文意过于布帛温。cí yuán hào ruò jiāng hé xiè,wén yì guò yú bù bó wēn。
听狱平反愿承教,异时安敢议高门。tīng yù píng fǎn yuàn chéng jiào,yì shí ān gǎn yì gāo mén。

再贶诗复以前韵答之

韦骧

愧将鄙句报多闻,操纸安能蔽所存。kuì jiāng bǐ jù bào duō wén,cāo zhǐ ān néng bì suǒ cún。
砚墨未干忧见罪,笺封还枉却酬言。yàn mò wèi gàn yōu jiàn zuì,jiān fēng hái wǎng què chóu yán。
长吟不觉手之舞,熟览方知即也温。zhǎng yín bù jué shǒu zhī wǔ,shú lǎn fāng zhī jí yě wēn。
长者如兴起予叹,摄齐时愿一登门。zhǎng zhě rú xīng qǐ yǔ tàn,shè qí shí yuàn yī dēng mén。

闻新雁

韦骧

夜堂危坐气凄清,秋月光中新雁鸣。yè táng wēi zuò qì qī qīng,qiū yuè guāng zhōng xīn yàn míng。
出塞不知多少路,穿云才听两三声。chū sāi bù zhī duō shǎo lù,chuān yún cái tīng liǎng sān shēng。
归时行列应如旧,来处风烟合认程。guī shí xíng liè yīng rú jiù,lái chù fēng yān hé rèn chéng。
今夕沙汀好栖息,弋人诡计未能成。jīn xī shā tīng hǎo qī xī,yì rén guǐ jì wèi néng chéng。

仙掌峰

韦骧

巨灵前事杳难评,融结皆由造化成。jù líng qián shì yǎo nán píng,róng jié jiē yóu zào huà chéng。
山历古今常似掌,地当西北是扶倾。shān lì gǔ jīn cháng shì zhǎng,dì dāng xī běi shì fú qīng。
擘开太华几千仞,指出飞鹏数万程。bāi kāi tài huá jǐ qiān rèn,zhǐ chū fēi péng shù wàn chéng。
岁旱定须先展效,力推云雨救苍生。suì hàn dìng xū xiān zhǎn xiào,lì tuī yún yǔ jiù cāng shēng。

秋怀

韦骧

西风潇洒作轻寒,黄叶楼中强解颜。xī fēng xiāo sǎ zuò qīng hán,huáng yè lóu zhōng qiáng jiě yán。
画角几声催晚照,乱云何处是家山。huà jiǎo jǐ shēng cuī wǎn zhào,luàn yún hé chù shì jiā shān。
宦途有立宁辞贱,局事无多岂厌闲。huàn tú yǒu lì níng cí jiàn,jú shì wú duō qǐ yàn xián。
浊酒一杯休万虑,长林烟暝暮鸦还。zhuó jiǔ yī bēi xiū wàn lǜ,zhǎng lín yān míng mù yā hái。

汴河

韦骧

通济名渠古到今,当时疏导用功深。tōng jì míng qú gǔ dào jīn,dāng shí shū dǎo yòng gōng shēn。
源高直接黄河泻,流去遥归碧海浔。yuán gāo zhí jiē huáng hé xiè,liú qù yáo guī bì hǎi xún。
护冢尚存芳草乱,隋舟安在绿杨阴。hù zhǒng shàng cún fāng cǎo luàn,suí zhōu ān zài lǜ yáng yīn。
年年漕运无穷已,谁谓东南力不任。nián nián cáo yùn wú qióng yǐ,shuí wèi dōng nán lì bù rèn。

黄河

韦骧

四载收功故道循,滔滔千古势无垠。sì zài shōu gōng gù dào xún,tāo tāo qiān gǔ shì wú yín。
流知江海涵容大,静觉乾坤覆焘均。liú zhī jiāng hǎi hán róng dà,jìng jué qián kūn fù dào jūn。
未必昆仑独倾注,祇安河汉共濆沦。wèi bì kūn lún dú qīng zhù,qí ān hé hàn gòng fén lún。
如何骑得鲸鱼背,直到天涯一问津。rú hé qí dé jīng yú bèi,zhí dào tiān yá yī wèn jīn。

东庵院

韦骧

闻说东庵在庐岳,浮屠百数独无双。wén shuō dōng ān zài lú yuè,fú tú bǎi shù dú wú shuāng。
堂阴翠色连危嶂,门外清光挹大江。táng yīn cuì sè lián wēi zhàng,mén wài qīng guāng yì dà jiāng。
怪石巑岏坐龙虎,老松突兀树旌幢。guài shí cuán wán zuò lóng hǔ,lǎo sōng tū wù shù jīng chuáng。
何时得对幽佳趣,摆脱尘襟酒满缸。hé shí dé duì yōu jiā qù,bǎi tuō chén jīn jiǔ mǎn gāng。

习曹何君屡有引年之语而未暇请今兹官满解去骧作诗言其荣以壮其志惟僚友不异幸同辞以助之

韦骧

容容贵富此胡为,可止能归即可师。róng róng guì fù cǐ hú wèi,kě zhǐ néng guī jí kě shī。
家住岭南谋退老,官休江左正其时。jiā zhù lǐng nán móu tuì lǎo,guān xiū jiāng zuǒ zhèng qí shí。
相从禄仕材诸子,得谢乡闾似者谁。xiāng cóng lù shì cái zhū zi,dé xiè xiāng lǘ shì zhě shuí。
赢取林泉长日月,为君潜计乐无涯。yíng qǔ lín quán zhǎng rì yuè,wèi jūn qián jì lè wú yá。

司马南楼纳凉

韦骧

溪外层楼入翠微,登临炎酷杳如遗。xī wài céng lóu rù cuì wēi,dēng lín yán kù yǎo rú yí。
千山相掩云争出,万浪欲光风倒吹。qiān shān xiāng yǎn yún zhēng chū,wàn làng yù guāng fēng dào chuī。
摆脱尘纷得危坐,牢笼清旷就新诗。bǎi tuō chén fēn dé wēi zuò,láo lóng qīng kuàng jiù xīn shī。
短衣野老遥相目,应怪官闲亦有时。duǎn yī yě lǎo yáo xiāng mù,yīng guài guān xián yì yǒu shí。

贾庆甫以局事乘小船犯风波感其危而为诗且以相示仆亦于舟字韵和呈其卒章盖言有俟以慰贤劳之叹也

韦骧

万顷风波一苇浮,发巢犹稳羡蒙鸠。wàn qǐng fēng bō yī wěi fú,fā cháo yóu wěn xiàn méng jiū。
唯余忘胆惊其说,况子轻身坐此舟。wéi yú wàng dǎn jīng qí shuō,kuàng zi qīng shēn zuò cǐ zhōu。
轲戒立墙虽孝节,尊曾驱阪本忠谋。kē jiè lì qiáng suī xiào jié,zūn céng qū bǎn běn zhōng móu。
小官辛苦宜无念,自古高贤达以忧。xiǎo guān xīn kǔ yí wú niàn,zì gǔ gāo xián dá yǐ yōu。

雨后

韦骧

西风吹雨过江城,林馆秋浓气转清。xī fēng chuī yǔ guò jiāng chéng,lín guǎn qiū nóng qì zhuǎn qīng。
扫叶堆枯阶半没,步畦经润履无声。sǎo yè duī kū jiē bàn méi,bù qí jīng rùn lǚ wú shēng。
拒霜欲蕊扶疏翠,暮雀争栖格磔鸣。jù shuāng yù ruǐ fú shū cuì,mù què zhēng qī gé zhé míng。
贱局安闲出天幸,未须多口论功名。jiàn jú ān xián chū tiān xìng,wèi xū duō kǒu lùn gōng míng。

陶掾书斋小饮

韦骧

学非焉用赘多多,养浩当须继孟轲。xué fēi yān yòng zhuì duō duō,yǎng hào dāng xū jì mèng kē。
把酒相欢外纷扰,吟诗大句破妖魔。bǎ jiǔ xiāng huān wài fēn rǎo,yín shī dà jù pò yāo mó。
坐中谁作向隅泣,天下今无扣角歌。zuò zhōng shuí zuò xiàng yú qì,tiān xià jīn wú kòu jiǎo gē。
圭绂巍巍君勿羡,安知此乐不如他。guī fú wēi wēi jūn wù xiàn,ān zhī cǐ lè bù rú tā。

晓坐

韦骧

晓鼓韸韸日欲升,寒厅危坐对前楹。xiǎo gǔ péng péng rì yù shēng,hán tīng wēi zuò duì qián yíng。
霜威著树琼瑶色,雁阵横空风雨声。shuāng wēi zhù shù qióng yáo sè,yàn zhèn héng kōng fēng yǔ shēng。
自喜优游服王事,那嗟寂寞滞山城。zì xǐ yōu yóu fú wáng shì,nà jiē jì mò zhì shān chéng。
栖栖院吏公衙退,却就书帷万虑清。qī qī yuàn lì gōng yá tuì,què jiù shū wéi wàn lǜ qīng。

夜射通叔虞曹圃

韦骧

束苇然膏百炬红,夜堂寒气变春融。shù wěi rán gāo bǎi jù hóng,yè táng hán qì biàn chūn róng。
流星半没飞金镞,缺月初圆引角弓。liú xīng bàn méi fēi jīn zú,quē yuè chū yuán yǐn jiǎo gōng。
赏罚明如棘门上,和融远过泽宫中。shǎng fá míng rú jí mén shàng,hé róng yuǎn guò zé gōng zhōng。
平心不为长眉醉,慷慨真成壮士风。píng xīn bù wèi zhǎng méi zuì,kāng kǎi zhēn chéng zhuàng shì fēng。