古诗词

武夷游仙咏

韦骧

崔嵬倚天苍翠匀,罗列百里清无尘。cuī wéi yǐ tiān cāng cuì yún,luó liè bǎi lǐ qīng wú chén。
气象不与凡山钧,举目已讶非前闻。qì xiàng bù yǔ fán shān jūn,jǔ mù yǐ yà fēi qián wén。
悠悠官道行溪滨,不陟峻险仙源分。yōu yōu guān dào xíng xī bīn,bù zhì jùn xiǎn xiān yuán fēn。
穿松度竹微荆榛,古观壮丽依嶙峋。chuān sōng dù zhú wēi jīng zhēn,gǔ guān zhuàng lì yī lín xún。
道人鹤氅乌纱巾,引我举棹来长津。dào rén hè chǎng wū shā jīn,yǐn wǒ jǔ zhào lái zhǎng jīn。
横滩激浪花如银,舟子敏捷妙入神。héng tān jī làng huā rú yín,zhōu zi mǐn jié miào rù shén。
萦纡逆溯山之根,两壁万仞干青云。yíng yū nì sù shān zhī gēn,liǎng bì wàn rèn gàn qīng yún。
如庵如室如仓囷,奇踪怪状何纷纷。rú ān rú shì rú cāng qūn,qí zōng guài zhuàng hé fēn fēn。
仰观持久头酸辛,开蓬偃卧望始真。yǎng guān chí jiǔ tóu suān xīn,kāi péng yǎn wò wàng shǐ zhēn。
遗机断脱垆不熏,漆棺不朽藏何身。yí jī duàn tuō lú bù xūn,qī guān bù xiǔ cáng hé shēn。
鸡窠乱草宛若新,舟航六七排鱼鳞。jī kē luàn cǎo wǎn ruò xīn,zhōu háng liù qī pái yú lín。
半入崖厂谁施陈,辄疑构置因昔人。bàn rù yá chǎng shuí shī chén,zhé yí gòu zhì yīn xī rén。
留此诡异矜常伦,却看危峭无攀扪。liú cǐ guǐ yì jīn cháng lún,què kàn wēi qiào wú pān mén。
下插万丈深潭沦,虽有智力何由伸。xià chā wàn zhàng shēn tán lún,suī yǒu zhì lì hé yóu shēn。
此莫谩诘徒自勤,手披旧记烦咨询。cǐ mò mán jí tú zì qín,shǒu pī jiù jì fán zī xún。
逖想会仙奚所存,两峰最大势最尊。tì xiǎng huì xiān xī suǒ cún,liǎng fēng zuì dà shì zuì zūn。
当时曾集三千宾,幔亭铺设紫云茵。dāng shí céng jí sān qiān bīn,màn tíng pù shè zǐ yún yīn。
酒味醇洁肴羞珍,凤儿荷香艺绝群。jiǔ wèi chún jié yáo xiū zhēn,fèng ér hé xiāng yì jué qún。
宾云奏彻更几春,饮散祇以夸曾孙。bīn yún zòu chè gèng jǐ chūn,yǐn sàn qí yǐ kuā céng sūn。
神仙渺茫难重论,此会此语相传云。shén xiān miǎo máng nán zhòng lùn,cǐ huì cǐ yǔ xiāng chuán yún。
俨然遗迹尚不泯,严祠唯奉武夷君。yǎn rán yí jì shàng bù mǐn,yán cí wéi fèng wǔ yí jūn。
潜有惠泽均斯民,我游自午至夕醺。qián yǒu huì zé jūn sī mín,wǒ yóu zì wǔ zhì xī xūn。
目力所能才逡巡,长言记录濡毫频。mù lì suǒ néng cái qūn xún,zhǎng yán jì lù rú háo pín。
师仙术异非所欣,但怅胜概无缘邻。shī xiān shù yì fēi suǒ xīn,dàn chàng shèng gài wú yuán lín。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。 韦骧的作品>>

猜您喜欢

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

云木气氤氲,风光日日新。yún mù qì yīn yūn,fēng guāng rì rì xīn。
丰谣随五马,来此听班春。fēng yáo suí wǔ mǎ,lái cǐ tīng bān chūn。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

凿渠疏白石,绕槛走清泉。záo qú shū bái shí,rào kǎn zǒu qīng quán。
不为流觞醉,来当涤万缘。bù wèi liú shāng zuì,lái dāng dí wàn yuán。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

晋王曾此隐,释子住何年。jìn wáng céng cǐ yǐn,shì zi zhù hé nián。
泉石无今古,图经有后先。quán shí wú jīn gǔ,tú jīng yǒu hòu xiān。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

有意寻幽胜,跻攀固所怀。yǒu yì xún yōu shèng,jī pān gù suǒ huái。
如今岭路稳,鞍马不须回。rú jīn lǐng lù wěn,ān mǎ bù xū huí。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

架巘及依崖,轩窗次第开。jià yǎn jí yī yá,xuān chuāng cì dì kāi。
等为方外客,于此更清怀。děng wèi fāng wài kè,yú cǐ gèng qīng huái。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

岌岌淩霄汉,风传宝阁香。jí jí líng xiāo hàn,fēng chuán bǎo gé xiāng。
三朝神翰在,奎壁夜交光。sān cháo shén hàn zài,kuí bì yè jiāo guāng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

笔力真奇伟,磨崖几百年。bǐ lì zhēn qí wěi,mó yá jǐ bǎi nián。
勿嫌人贵耳,此学世无传。wù xián rén guì ěr,cǐ xué shì wú chuán。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

宫相湮沦久,兹泉日夜生。gōng xiāng yān lún jiǔ,zī quán rì yè shēng。
泉存人不见,空复著虚名。quán cún rén bù jiàn,kōng fù zhù xū míng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

殿角滀泓澄,源高登地灵。diàn jiǎo chù hóng chéng,yuán gāo dēng dì líng。
老僧来洗钵,不畏白龙腥。lǎo sēng lái xǐ bō,bù wèi bái lóng xīng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

诘曲小轩斜,酴醾一架遮。jí qū xiǎo xuān xié,tú mí yī jià zhē。
春风零落后,浑似雨天花。chūn fēng líng luò hòu,hún shì yǔ tiān huā。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

踏石穿林去,披云就坐来。tà shí chuān lín qù,pī yún jiù zuò lái。
禅翁寂乐地,猿鸟肯相猜。chán wēng jì lè dì,yuán niǎo kěn xiāng cāi。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

小蹊回石角,缔构倚山腰。xiǎo qī huí shí jiǎo,dì gòu yǐ shān yāo。
一片幽栖地,谁令便可招。yī piàn yōu qī dì,shuí lìng biàn kě zhāo。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

石洞何年有,名传事或非。shí dòng hé nián yǒu,míng chuán shì huò fēi。
那知为雨后,却向此中归。nà zhī wèi yǔ hòu,què xiàng cǐ zhōng guī。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

松竹繁阴满,峰峦秀色并。sōng zhú fán yīn mǎn,fēng luán xiù sè bìng。
暑风从此度,别是一般清。shǔ fēng cóng cǐ dù,bié shì yī bān qīng。

琅邪三十二咏琅邪山门

韦骧

竹里藏深井,栏镌大历春。zhú lǐ cáng shēn jǐng,lán juān dà lì chūn。
不知开凿后,几过炼丹人。bù zhī kāi záo hòu,jǐ guò liàn dān rén。