古诗词

武夷游仙咏

韦骧

崔嵬倚天苍翠匀,罗列百里清无尘。cuī wéi yǐ tiān cāng cuì yún,luó liè bǎi lǐ qīng wú chén。
气象不与凡山钧,举目已讶非前闻。qì xiàng bù yǔ fán shān jūn,jǔ mù yǐ yà fēi qián wén。
悠悠官道行溪滨,不陟峻险仙源分。yōu yōu guān dào xíng xī bīn,bù zhì jùn xiǎn xiān yuán fēn。
穿松度竹微荆榛,古观壮丽依嶙峋。chuān sōng dù zhú wēi jīng zhēn,gǔ guān zhuàng lì yī lín xún。
道人鹤氅乌纱巾,引我举棹来长津。dào rén hè chǎng wū shā jīn,yǐn wǒ jǔ zhào lái zhǎng jīn。
横滩激浪花如银,舟子敏捷妙入神。héng tān jī làng huā rú yín,zhōu zi mǐn jié miào rù shén。
萦纡逆溯山之根,两壁万仞干青云。yíng yū nì sù shān zhī gēn,liǎng bì wàn rèn gàn qīng yún。
如庵如室如仓囷,奇踪怪状何纷纷。rú ān rú shì rú cāng qūn,qí zōng guài zhuàng hé fēn fēn。
仰观持久头酸辛,开蓬偃卧望始真。yǎng guān chí jiǔ tóu suān xīn,kāi péng yǎn wò wàng shǐ zhēn。
遗机断脱垆不熏,漆棺不朽藏何身。yí jī duàn tuō lú bù xūn,qī guān bù xiǔ cáng hé shēn。
鸡窠乱草宛若新,舟航六七排鱼鳞。jī kē luàn cǎo wǎn ruò xīn,zhōu háng liù qī pái yú lín。
半入崖厂谁施陈,辄疑构置因昔人。bàn rù yá chǎng shuí shī chén,zhé yí gòu zhì yīn xī rén。
留此诡异矜常伦,却看危峭无攀扪。liú cǐ guǐ yì jīn cháng lún,què kàn wēi qiào wú pān mén。
下插万丈深潭沦,虽有智力何由伸。xià chā wàn zhàng shēn tán lún,suī yǒu zhì lì hé yóu shēn。
此莫谩诘徒自勤,手披旧记烦咨询。cǐ mò mán jí tú zì qín,shǒu pī jiù jì fán zī xún。
逖想会仙奚所存,两峰最大势最尊。tì xiǎng huì xiān xī suǒ cún,liǎng fēng zuì dà shì zuì zūn。
当时曾集三千宾,幔亭铺设紫云茵。dāng shí céng jí sān qiān bīn,màn tíng pù shè zǐ yún yīn。
酒味醇洁肴羞珍,凤儿荷香艺绝群。jiǔ wèi chún jié yáo xiū zhēn,fèng ér hé xiāng yì jué qún。
宾云奏彻更几春,饮散祇以夸曾孙。bīn yún zòu chè gèng jǐ chūn,yǐn sàn qí yǐ kuā céng sūn。
神仙渺茫难重论,此会此语相传云。shén xiān miǎo máng nán zhòng lùn,cǐ huì cǐ yǔ xiāng chuán yún。
俨然遗迹尚不泯,严祠唯奉武夷君。yǎn rán yí jì shàng bù mǐn,yán cí wéi fèng wǔ yí jūn。
潜有惠泽均斯民,我游自午至夕醺。qián yǒu huì zé jūn sī mín,wǒ yóu zì wǔ zhì xī xūn。
目力所能才逡巡,长言记录濡毫频。mù lì suǒ néng cái qūn xún,zhǎng yán jì lù rú háo pín。
师仙术异非所欣,但怅胜概无缘邻。shī xiān shù yì fēi suǒ xīn,dàn chàng shèng gài wú yuán lín。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。 韦骧的作品>>

猜您喜欢

咏唐史柳浑

韦骧

刑宽毁玉回天怒,智料渝盟识虏情。xíng kuān huǐ yù huí tiān nù,zhì liào yú méng shí lǔ qíng。
延赏见跻终不愠,陶陶谁似柳宜城。yán shǎng jiàn jī zhōng bù yùn,táo táo shuí shì liǔ yí chéng。

咏唐史李揆

韦骧

献替初虽有可贤,忌能遭贬是谁愆。xiàn tì chū suī yǒu kě xián,jì néng zāo biǎn shì shuí qiān。
獐头鼠目言何易,重困江湖十五年。zhāng tóu shǔ mù yán hé yì,zhòng kùn jiāng hú shí wǔ nián。

还邑遇雨

韦骧

一阵阴云一雨来,驱除烦暑洒尘埃。yī zhèn yīn yún yī yǔ lái,qū chú fán shǔ sǎ chén āi。
山川固不为迎合,岂是先知地主回。shān chuān gù bù wèi yíng hé,qǐ shì xiān zhī dì zhǔ huí。

同邑簿检视堤柳乘兴游保寿僧舍

韦骧

拨置簿书看种柳,等闲联辔入云岐。bō zhì bù shū kàn zhǒng liǔ,děng xián lián pèi rù yún qí。
山僧莫道疏迎候,我辈行行不自知。shān sēng mò dào shū yíng hòu,wǒ bèi xíng xíng bù zì zhī。

过紫霄宫

韦骧

先春曾宿紫霄宫,今日重游春正融。xiān chūn céng sù zǐ xiāo gōng,jīn rì zhòng yóu chūn zhèng róng。
谁道居官便跧缩,也能偷暇向忙中。shuí dào jū guān biàn quán suō,yě néng tōu xiá xiàng máng zhōng。

游寿山

韦骧

暂离簿领来邻邑,旋访灵踪到寿山。zàn lí bù lǐng lái lín yì,xuán fǎng líng zōng dào shòu shān。
乘闲一游真未易,岂论身寄此中闲。chéng xián yī yóu zhēn wèi yì,qǐ lùn shēn jì cǐ zhōng xián。

下山复题二首

韦骧

頫望群峰目已惊,山僧更解说山情。fǔ wàng qún fēng mù yǐ jīng,shān sēng gèng jiě shuō shān qíng。
夕阳归去心难足,未听飞泉雨后声。xī yáng guī qù xīn nán zú,wèi tīng fēi quán yǔ hòu shēng。

下山复题二首

韦骧

宛转松蹊入五峰,更临危阁半晴空。wǎn zhuǎn sōng qī rù wǔ fēng,gèng lín wēi gé bàn qíng kōng。
山花鸟语皆真趣,谁是韬光傲世翁。shān huā niǎo yǔ jiē zhēn qù,shuí shì tāo guāng ào shì wēng。

望方岩

韦骧

路过方岩未及游,肩舆回首兴难收。lù guò fāng yán wèi jí yóu,jiān yú huí shǒu xīng nán shōu。
野桃带日遥相笑,笑我山情不自由。yě táo dài rì yáo xiāng xiào,xiào wǒ shān qíng bù zì yóu。

鸡人峰

韦骧

石室前头一片春,天然形象附嶙峋。shí shì qián tóu yī piàn chūn,tiān rán xíng xiàng fù lín xún。
山家况味无晨夕,安用鸡人赋此身。shān jiā kuàng wèi wú chén xī,ān yòng jī rén fù cǐ shēn。

戏别颜令

韦骧

趣驭不遑辞地主,趁晴唯且荷天公。qù yù bù huáng cí dì zhǔ,chèn qíng wéi qiě hé tiān gōng。
县楼归去劳东望,早就新篇寄好风。xiàn lóu guī qù láo dōng wàng,zǎo jiù xīn piān jì hǎo fēng。

将及熟溪

韦骧

东风吹散黑云轻,渐望吾疆野色青。dōng fēng chuī sàn hēi yún qīng,jiàn wàng wú jiāng yě sè qīng。
料得熟溪滩响急,到时聊为驻轩听。liào dé shú xī tān xiǎng jí,dào shí liáo wèi zhù xuān tīng。

途中寄县斋诸士子

韦骧

花发蒙亭画景舒,浩歌应叹食无鱼。huā fā méng tíng huà jǐng shū,hào gē yīng tàn shí wú yú。
灵岩恨不同真赏,且把新诗慰子居。líng yán hèn bù tóng zhēn shǎng,qiě bǎ xīn shī wèi zi jū。

离石室

韦骧

九十阳春兴已酬,登山穿谷尽清幽。jiǔ shí yáng chūn xīng yǐ chóu,dēng shān chuān gǔ jǐn qīng yōu。
闲田不是无多让,故遣尘劳作胜游。xián tián bù shì wú duō ràng,gù qiǎn chén láo zuò shèng yóu。

和颜令见寄其二

韦骧

洗出郊原物象明,积阴祛尽喜天晴。xǐ chū jiāo yuán wù xiàng míng,jī yīn qū jǐn xǐ tiān qíng。
东邻长道诗新寄,增我溪山一倍清。dōng lín zhǎng dào shī xīn jì,zēng wǒ xī shān yī bèi qīng。