古诗词

和礼部苏尚书稚栝

韦骧

渊明植五柳,万古清风传。yuān míng zhí wǔ liǔ,wàn gǔ qīng fēng chuán。
子猷种修竹,幽况亦飘然。zi yóu zhǒng xiū zhú,yōu kuàng yì piāo rán。
峥嵘韩退之,甘受庭楸牵。zhēng róng hán tuì zhī,gān shòu tíng qiū qiān。
由来高爽姿,气欲凌云烟。yóu lái gāo shuǎng zī,qì yù líng yún yān。
嗜好脱凡近,孰能窥后先。shì hǎo tuō fán jìn,shú néng kuī hòu xiān。
岳岳尚书公,声华天下贤。yuè yuè shàng shū gōng,shēng huá tiān xià xián。
仪曹经昼闲,春日方暄妍。yí cáo jīng zhòu xián,chūn rì fāng xuān yán。
不思葩花妖,惟喜操节坚。bù sī pā huā yāo,wéi xǐ cāo jié jiān。
呼工斩恶木,买松种堂前。hū gōng zhǎn è mù,mǎi sōng zhǒng táng qián。
培溉劳朝夕,霜雪期千年。péi gài láo cháo xī,shuāng xuě qī qiān nián。
北垣有馀地,虚锸徒自怜。běi yuán yǒu yú dì,xū chā tú zì lián。
名卿送珍材,类至诚所缘。míng qīng sòng zhēn cái,lèi zhì chéng suǒ yuán。
稚栝仅逾尺,标致怀参天。zhì guā jǐn yú chǐ,biāo zhì huái cān tiān。
拱把念所养,扶持必周旋。gǒng bǎ niàn suǒ yǎng,fú chí bì zhōu xuán。
孤根旧土随,不使知其迁。gū gēn jiù tǔ suí,bù shǐ zhī qí qiān。
逡巡十旬浃,生意何鲜鲜。qūn xún shí xún jiā,shēng yì hé xiān xiān。
栋梁他日功,顾遇此辰偏。dòng liáng tā rì gōng,gù yù cǐ chén piān。
清诗为题品,光芒耀星躔。qīng shī wèi tí pǐn,guāng máng yào xīng chán。
栝荣诗不朽,流芳共绵延。guā róng shī bù xiǔ,liú fāng gòng mián yán。
后来戒剪伐,当继甘棠篇。hòu lái jiè jiǎn fá,dāng jì gān táng piān。

韦骧

公元一〇三三年至一一一〇五年,字子骏,钱塘人。生于宋仁宗明道二年,卒于徽宗崇宁四年,年七十三岁。工诗文。皇祐五年(公元一0五三年)进士,除知袁州萍乡系。历福建转连判官,主客郎中。出为变路提刑。建中靖国初,(公元一一〇一年)除知明州丐宫祠,以左朝议大夫提举洞霄宫,卒。骧著有文集十八卷,赋二十卷,均《宋史艺文志》并传于世。 韦骧的作品>>

猜您喜欢

咏唐史王圭

韦骧

斥姬援祖沃君心,贞观箴规器独深。chì jī yuán zǔ wò jūn xīn,zhēn guān zhēn guī qì dú shēn。
私庙因循遭纠刻,可嗟疵玷在球琳。sī miào yīn xún zāo jiū kè,kě jiē cī diàn zài qiú lín。

咏唐史戴胄

韦骧

持平远继张廷尉,献议尝班魏郑公。chí píng yuǎn jì zhāng tíng wèi,xiàn yì cháng bān wèi zhèng gōng。
谁谓尚书无学术,没身何愧谥为忠。shuí wèi shàng shū wú xué shù,méi shēn hé kuì shì wèi zhōng。

咏唐史戴至德

韦骧

神翰飞英纪至贤,谓如舟楫济洪源。shén hàn fēi yīng jì zhì xián,wèi rú zhōu jí jì hóng yuán。
偷名岂学刘仁轨,专向朝堂卖主恩。tōu míng qǐ xué liú rén guǐ,zhuān xiàng cháo táng mài zhǔ ēn。

咏唐史魏郑公

韦骧

东宫尝吠非其主,贞观终高献纳臣。dōng gōng cháng fèi fēi qí zhǔ,zhēn guān zhōng gāo xiàn nà chén。
不独齐桓忘射带,太宗当日最知人。bù dú qí huán wàng shè dài,tài zōng dāng rì zuì zhī rén。

咏唐史虞世南

韦骧

太宗宠异号名臣,五绝当年赐目新。tài zōng chǒng yì hào míng chén,wǔ jué dāng nián cì mù xīn。
亡也重嗟文物去,石渠东观谓无人。wáng yě zhòng jiē wén wù qù,shí qú dōng guān wèi wú rén。

咏唐史韦见素

韦骧

入相年馀值狂寇,独随车驾岂非忠。rù xiāng nián yú zhí kuáng kòu,dú suí chē jià qǐ fēi zhōng。
凶胡萌祸根荄远,史笔如何罪及公。xiōng hú méng huò gēn gāi yuǎn,shǐ bǐ rú hé zuì jí gōng。

咏唐史契苾何力

韦骧

自称烈士受唐恩,宁死延陀不屈身。zì chēng liè shì shòu táng ēn,níng sǐ yán tuó bù qū shēn。
莫陋将军本蕃种,中朝似此几何人。mò lòu jiāng jūn běn fān zhǒng,zhōng cháo shì cǐ jǐ hé rén。

咏唐史李光弼

韦骧

阃外分忧屡积勋,间言几欲变深恩。kǔn wài fēn yōu lǚ jī xūn,jiān yán jǐ yù biàn shēn ēn。
十年三觐劳方面,荣耀双旌并在门。shí nián sān jìn láo fāng miàn,róng yào shuāng jīng bìng zài mén。

咏唐史邓景山

韦骧

并门雄镇军权重,敛怨残躯不足伤。bìng mén xióng zhèn jūn quán zhòng,liǎn yuàn cán qū bù zú shāng。
偏将赎身由纳马,贱人贵畜自为殃。piān jiāng shú shēn yóu nà mǎ,jiàn rén guì chù zì wèi yāng。

咏唐史韦坚

韦骧

勿诧崔生得体歌,运潭聚敛一何多。wù chà cuī shēng dé tǐ gē,yùn tán jù liǎn yī hé duō。
术虽可鄙非其死,甚矣奸臣恣网罗。shù suī kě bǐ fēi qí sǐ,shén yǐ jiān chén zì wǎng luó。

咏唐史房琯

韦骧

蜀途赴难忠虽固,车战亡师咎已深。shǔ tú fù nán zhōng suī gù,chē zhàn wáng shī jiù yǐ shēn。
天子未归京未复,不知何暇有琴心。tiān zi wèi guī jīng wèi fù,bù zhī hé xiá yǒu qín xīn。

咏唐史崔荛

韦骧

大臣许国当由道,执政如何事佛淫。dà chén xǔ guó dāng yóu dào,zhí zhèng rú hé shì fú yín。
身附奸邪不知祸,却谈报应感君心。shēn fù jiān xié bù zhī huò,què tán bào yīng gǎn jūn xīn。

咏唐史杨绾

韦骧

总政中书月未期,郭崔奢侈遽中移。zǒng zhèng zhōng shū yuè wèi qī,guō cuī shē chǐ jù zhōng yí。
代宗勿叹天亡早,用相斯人已后时。dài zōng wù tàn tiān wáng zǎo,yòng xiāng sī rén yǐ hòu shí。

咏唐史郭子仪

韦骧

凌烟阁上中兴后,勋德光全属令公。líng yān gé shàng zhōng xīng hòu,xūn dé guāng quán shǔ lìng gōng。
鱼辈也知深用力,其如谦巽悟宸衷。yú bèi yě zhī shēn yòng lì,qí rú qiān xùn wù chén zhōng。

咏唐史萧复

韦骧

面排卢杞兴言佞,背沮刘公受旨私。miàn pái lú qǐ xīng yán nìng,bèi jǔ liú gōng shòu zhǐ sī。
真相不知知彼相,便容辞疾守闲司。zhēn xiāng bù zhī zhī bǐ xiāng,biàn róng cí jí shǒu xián sī。